TỶ TỶ HÃY NUÔI TA - CHƯƠNG 14

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ngay lúc này, eo ta chợt siết lại, một sợi dây dài đột nhiên quấn lên.

Khi Sở Uyên nhảy xuống, cây dao găm rời khỏi cổ ta. Còn ta bị sợi dây đó kéo một cái, thuận lợi rời xa vách núi, ngã vào một vòng tay quen thuộc.

Lồng ngực hắn rất rộng, rắn chắc, tim đập như trống, chấn động đến nỗi ta ngây người không kịp phản ứng. Chỉ là theo bản năng ngẩng đầu.

Cằm thiếu niên đang tựa trên đỉnh đầu ta, hắn có sống mũi cao thẳng, đôi mắt đen láy, hình dáng như hoa đào.

Là Quân Lân.

Hắn nhìn ta, trong mắt dường như có ngàn lời muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ từ từ nới lỏng vòng tay, rồi hành lễ: “Công chúa, người không sao chứ?”

Ta cảm thấy như đang ở trong mơ, không chân thực.

“Uyển Nhan, Uyển Nhan…” Phụ hoàng và hoàng huynh đã chạy tới vây quanh ta.

“Tiểu thị vệ này là người của ai? Võ công không tồi, cứu được công chúa, nhất định phải trọng thưởng!” Cuối cùng, ta nghe thấy Phụ hoàng khen ngợi.

Nhị hoàng huynh đứng ra nói: “Phụ hoàng, hắn là tân binh mới tòng quân mấy ngày trước, võ công khá tốt, nên thưởng.”

“Tạ ơn Bệ hạ ban thưởng.” Giọng nói thiếu niên dần dần xa đi, ẩn vào giữa hàng ngàn vạn thị vệ.

Phụ hoàng lo lắng ta bị kinh sợ, một đường hộ tống ta về cung, lại mời không ít Thái y đến bắt mạch cho ta, xác định không có gì đáng ngại mới rời đi. Làm chậm trễ không ít thời gian.

Đợi Phụ hoàng vừa đi, ta lập tức chạy đến tẩm cung của Nhị hoàng huynh, muốn gặp tân binh mà huynh ấy mới tuyển.

“Ơ… muội nói người nào?” Nhị hoàng huynh vẻ mặt mơ hồ.

“Người cứu muội hôm nay.”

“Ai nha, hắn mới nhập ngũ hai ngày trước, ta ngay cả tên hắn còn không biết, sợ là có chút khó tìm.” Nhị hoàng huynh đầy vẻ bực bội vỗ vỗ đầu.

Ta sốt ruột đến mức sắp khóc: “Hắn tên là Quân Lân, Nhị ca, huynh giúp ta tìm hắn đi! Huynh giúp ta tìm hắn được không?”

Nhị hoàng huynh vẫn đang cười: “Vậy muội nói cho ta biết, hắn là người nào của muội? Tại sao lại muốn ta giúp muội tìm hắn? Nếu là để cảm tạ, Phụ hoàng đã thưởng cho hắn rồi.”

“Hắn… hắn… hắn là… là…” Nhi tử? Hai chữ cuối cùng ta vẫn không nói ra được.

“Hắn là cố nhân của ta, là người rất quan trọng, Nhị ca ca, cầu xin huynh giúp ta tìm hắn được không?” Ta sắp khóc rồi.

“Lý do này quá khiên cưỡng.” Nhị hoàng huynh cố nhịn cười, ánh mắt lại cứ nhìn phía sau ta.

Ta thấy không đúng, nhìn theo tầm mắt của huynh ấy. Thiếu niên đứng trước bình phong, một thân y phục thị vệ thẳng tắp, càng tôn lên vẻ ngọc thụ lâm phong, oai phong lẫm liệt.

Hắn hình như lại cao lên rồi.

“Tiểu Cửu.” Hắn nhẹ nhàng mở lời.

Ta như tỉnh giấc khỏi cơn mơ, chạy tới ôm chầm lấy hắn: “A Lân, ngươi đến từ khi nào? Sao ngươi không đến gặp ta? Sao ngươi lại mặc y phục thị vệ? Chuyến làm ăn ở phía Nam của ngươi đã xong chưa? Quân gia bây giờ thế nào rồi? Sao ngươi cũng không đến tìm ta… hu hu…” Ta vừa khóc vừa cười, đến cả lời nói cũng không rõ ràng nữa.

Nhị hoàng huynh đứng một bên thấy vậy, liền nhanh chân chuồn đi.

Quân Lân cứng đờ người, bàn tay giơ ra giữa không trung, rất lâu sau mới dám ôm lại ta, giọng nói trên đỉnh đầu nhẹ như tiếng thở dài.

Hắn nói: “Ta sợ nàng không muốn gặp ta.”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, hắn cao hơn ta cả một cái đầu, cằm mọc râu lún phún, dường như còn đen sạm đi không ít.

Ta nhớ lại đêm hắn rời đi, ngoài trời mưa bão cuồng phong, nhớ lại những lời hắn nói…

Rồi đến cảnh ở vách núi, ta ngàn cân treo sợi tóc, là hắn dùng dây thừng kéo ta vào lòng, rồi rất nhanh buông ra, ẩn vào giữa đội thị vệ.

Ta sợ.

Sợ hắn sẽ giống như ngày đó, giả vờ không quen biết ta: “A Lân, chàng còn nhớ những lời chàng đã nói trước đây không?” Ta hỏi hắn.

“Gì cơ?” Hắn có chút không hiểu.

Đúng vậy, trước kia hắn đã nói quá nhiều rồi. Bây giờ, nên đổi lại là ta nói.

“Ta cưới chàng, chàng làm phò mã của ta, được không?” Ta đã hạ quyết tâm.

Một đời còn dài như vậy, đương nhiên phải ở bên người mình yêu thích.

Tiểu Cửu mất trí nhớ thiếu một sợi dây, cho rằng giữa họ có một ranh giới không thể vượt qua. Còn Tô Uyển Nhan xuyên không đến thì lại cho rằng những chuyện đó chẳng là gì.

“Ta… ta không nghe nhầm đấy chứ?” Luôn luôn bình tĩnh tự tại, xử lý mọi việc không kinh hãi, giờ đây giọng nói của hắn lại run rẩy, nắm chặt tay ta hơn.

“Chàng không muốn sao?” Ta mở to mắt. Không phải hắn đổi ý rồi chứ?

Hay là trong chuyến đi xuống phía Nam đã gặp được tiểu yêu tinh nhỏ đó, thay lòng đổi dạ rồi?

“Đương nhiên không phải, ta cầu còn không được.” Hắn vui đến luống cuống, cứ thế ôm ta xoay vòng vòng.

Ta nhìn hắn, chỉ cảm thấy như vậy thật tốt. Có hắn, dường như những ngày sau đều có hy vọng.

Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng kèn hiệu lệnh quân.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo