TỶ TỶ HÃY NUÔI TA - CHƯƠNG 15

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Kẻ địch biên ải tấn công, Nhị hoàng hyphải dẫn theo các tướng sĩ xuất quân, trong số những tướng sĩ đó có cả Quân Lân.

Ta không cho hắn đi. Ta giành người với Nhị hoàng huynh, nói hắn là phò mã mà ta đã chọn.

Nhưng Quân Lân lại gật đầu đồng ý, hắn nói: “Tiểu Cửu, nàng đợi ta, đợi ta trở về, dùng một thân phận khác để cưới nàng, ta muốn đứng ở vị trí xứng đáng với nàng.”

Ta đương nhiên không đồng ý, kéo tay hắn không buông: “Dưới trướng Nhị ca ta có nhiều tướng sĩ như vậy, có thêm chàng không nhiều, bớt đi chàng cũng không ít, chúng ta vẫn nên về Quân gia làm ăn đi, ta không muốn chàng đi.”

Người ta nói xa cách một chút sẽ khiến tình cảm thêm thắm thiết, nhưng chúng ta vừa mới xác định tình cảm với nhau đã phải chia xa, quả thực quá tàn nhẫn.

“Uyển Nhan, không được nhi nữ tình trường quá.” Nhị hoàng huynh nghiêm mặt lại.

Ta khóc lóc buông tay.

Tình hình biên ải khẩn cấp, Quân Lân phải đi ngay.

Hoàng phi của Nhị hoàng huynh còn đưa cho huynh ấy một lá bùa bình an, hy vọng huynh ấy bình an trở về.

Còn tôi, đến cả bùa bình an cũng không kịp thêu, trong lúc khẩn cấp, chỉ đành bẻ một cành cây trong sân: “Người ta nói nhìn vật nhớ người, A Lân, chàng cầm lấy cành cây này, tuyệt đối đừng quên ta, cầm nó cứ như là nhìn thấy ta vậy.”

Quân Lân nhìn ta, lại nhìn cành cây trong tay ta, lông mày dường như giật giật.

Nhị hoàng huynh và Nhị hoàng tẩu thì đứng một bên cười không ngớt.

“Cười gì mà cười?” Ta trừng mắt với họ.

Nhị hoàng tẩu đi tới: “Tiểu công chúa Uyển Nhan, người ta nói khi chia tay thì tặng cành liễu, ngụ ý bịn rịn không nỡ xa rời, muội bẻ một cành hợp hoan là có ý gì vậy?”

Ta… Mặt ta đỏ bừng.

Có điều A Lân cuối cùng vẫn đi theo đại quân, trên cổ tay hắn vẫn quấn dải vải cũ mà hắn đã giành lấy của ta, đã mất đi màu sắc ban đầu, bay phấp phới cùng vạt áo của hắn.

Ta một mình cô đơn quay về cung.

Quân Lân quả nhiên không hổ là thiếu niên do ta nuôi lớn, hắn thể hiện rất tốt trong quân doanh, tin chiến thắng liên tiếp truyền về.

Phụ hoàng vô cùng vui mừng, nói rằng đợi hắn về cung, lập tức sẽ thăng quan tiến chức cho hắn, còn có ý gả con gái Tả Tướng cho hắn.

Ta vội vàng xua tay: “Phụ hoàng, Phụ hoàng, hắn không thích thiên kim Thừa tướng đâu!”

“Vậy thì thiên kim Hầu gia đi, thiên kim Hầu gia thích múa đao múa kiếm, rất xứng với Quân tướng quân.” Phụ hoàng hài lòng gật đầu.

Ta lắc đầu: “Hắn không thích nữ nhân múa đao múa kiếm.”

“Vậy thì cháu gái Lý Thái uý đi, nghe nói nàng ta dịu dàng đáng yêu, cầm kỳ thi họa…”

“Hắn không thích nữ nhân!” Ta giận đến giậm chân.

“Hả?” Phụ hoàng giật mình: “Vậy thì việc này có chút làm khó Trẫm rồi.”

“Không… không phải, Phụ hoàng.” Ta vội vàng giải thích: “Thật ra còn có một nữ tử khác thích hợp với hắn hơn, nữ tử này… nàng… ngoại hình cũng được, tính tình cũng không tệ, gia cảnh cũng khá tốt, chỉ là… chỉ là lớn hơn hắn một chút thôi.” Ta càng nói, cảm thấy mặt càng nóng lên, có ai lại tự tiếp thị bản thân như vậy không?

Thế mà Phụ hoàng vẫn không hiểu: “Con nói ai? Sao Trẫm lại không biết còn có nữ tử tốt như vậy?”

“Ha ha ha.” Mẫu hậu vẫn luôn im lặng nghe cuộc đối thoại của chúng ta, nghe đến đây, không nhịn được cười thành tiếng: “Uyển Uyển, con trực tiếp nói với Phụ hoàng, con chính là người mà Quân tướng quân thích là được rồi mà?”

“Hả?” Phụ hoàng lúc này mới phản ứng lại: “Thì ra nãy giờ Uyển Nhan nói một đống, là đang nói về chính mình. Con lớn hơn Quân tướng quân không ít đâu.”

“Thì sao?” Người nói câu này không phải là ta, mà là Mẫu hậu. Người nâng cao giọng: “Chàng có ý kiến gì?”

Mẫu hậu lớn hơn Phụ hoàng ba tuổi.

“Không… không có ý kiến.” Phụ hoàng lập tức rụt người lại: “Vậy… vậy thì tốt quá, tốt quá rồi.”

Phụ hoàng ngay lập tức ban xuống thánh chỉ ban hôn.

Một năm sau, Nhị hoàng huynh khải hoàn trở về triều.

Quân Lân cưỡi ngựa đi theo sau, hắn một thân giáp vàng, áo choàng đỏ, dải vải trên cổ tay trái bay phấp phới trong gió, làm say đắm hàng vạn thiếu nữ.

Ta cầm thánh chỉ chỉ hôn, chặn trước ngựa của hắn: “Thiếu niên này là của bản công chúa, ai cũng không được giành!”

Quân Lân cười lớn, một tay kéo ta lên ngựa.

Nửa tháng sau, chúng ta tổ chức hôn lễ.

Sau khi kết hôn, mỗi khi có người khen phu quân ta, nói hắn không chỉ tài giỏi xuất chúng, mà còn đặc biệt yêu thương thê tử, là tiêu chuẩn chọn phu quân trong lòng của rất nhiều tiểu thư khuê các. Ta luôn đặc biệt tự hào mà đáp lại một câu: “Tự tay mình nuôi lớn, sao có thể tệ được?”

Kết quả câu nói này không biết truyền đến tai Quân Lân bằng cách nào.

Buổi tối.

Hắn nghiêm túc hỏi ta: “Tiểu Cửu, nếu ta tốt như vậy, hay là chúng ta nuôi thêm một tiểu Quân Lân nữa đi?”

Ta…

(Hết)

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo