Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quân Lân rõ ràng cũng nhìn ra.
Hắn đưa tay làm rối tóc ta, cười với quan sai: “Xin lỗi nha, nha hoàn ngốc nhà ta, không biết nói.”
Ta hợp cảnh “ô ô” hai tiếng.
Cho đến khi quan sai đi khuất hẳn. Quân Lân mới một hơi lôi ta về phủ.
Hắn hỏi ta: “Cửu nương, ngươi có phải đã gây ra chuyện gì rồi không, sao lại đắc tội với quan gia?”
“Ta không có.”
Hắn cẩn thận tra hỏi ta. Ta đành phải kể với hắn chuyện mình lén lút giấu bạc.
Thường ngày Quân Lân sẽ đưa cho ta một ít tiền, bảo ta đưa cho người hầu đi mua bút mực cho hắn. Mỗi lần ta đều lén lút giữ lại một ít, cất vào túi tiền của mình.
Ta muốn tiết kiệm tiền để trở về tìm A nương. Nhưng sao chuyện này lại bị quan sai biết được nhỉ?
Quân Lân biết chuyện ta giấu tiền, tức giận quay người về phòng, còn nói sau này sẽ không cho ta tiền tiêu nữa.
Ta cũng tức giận. Ba ngày không thèm nói chuyện với hắn.
Đến đêm thứ tư đột nhiên có sấm sét, ầm ầm, kèm theo mưa lớn như trút nước.
Ta nhớ lại những lần trước, mỗi khi có sấm, Quân Lân luôn sợ hãi trốn ra sau lưng ta. Hắn dường như rất sợ sấm.
Ta liền đứng dậy khoác một chiếc áo choàng, bất chấp mưa gió đến phòng hắn.
Quả nhiên, đứa nhóc con co ro trong chăn, đang run lẩy bẩy.
“A Lân, A Lân…” Ta gọi tên hắn.
Mở chăn ra xem, hắn nhắm chặt mắt, sắc mặt đỏ bừng, tóc ướt sũng mồ hôi.
Ta đưa tay sờ trán hắn. Hơi nóng. Nghe nói buổi chiều hắn ra ngoài, chắc là bị cảm lạnh rồi.
Đang định gọi người mang nước nóng đến, hắn đột nhiên túm chặt lấy tay ta, rồi khóc òa lên: “A nương, A nương, A nương…”
Ta ôm hắn vào lòng, vừa vỗ lưng hắn vừa nhẹ nhàng an ủi: “Không khóc, không khóc nhé, không sao đâu.”
Trong vòng tay ta, hắn dần dần bình tĩnh lại, hơi thở cũng đều đặn hơn.
Ta ôm mỏi, muốn rút tay về. Nhưng hắn lại nắm chặt hơn: “A nương, A nương, đừng đi…”
Ta nghĩ đến A nương của mình, mũi cay cay, khẽ an ủi: “A nương ở đây, không đi đâu cả.”
Hắn từ từ chìm vào giấc ngủ. Ta đành gối đầu vào thành giường, nghỉ tạm một đêm.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, nhiệt độ trên trán hắn đã hạ xuống một cách kỳ diệu, nhìn thấy ta, hắn còn hơi xấu hổ rụt vào trong chăn.
Ta cười trêu hắn: “Người lớn như vậy rồi mà vẫn sợ sấm sét.”
Hắn không nói gì, chỉ là trên mặt nhanh chóng ửng lên hai vệt hồng.
Sau này ta mới biết. Mẫu thân của hắn bị sét đánh chết.
Lúc nhỏ hắn sức khỏe không tốt, thường xuyên bị ốm phải mời đại phu.
Một đêm nọ, hắn đột nhiên lên cơn bệnh, mẫu thân hắn bất chấp mưa gió đi mời đại phu, khi đi ngang qua cây hòe trong sân. Đột nhiên một tia sét đánh xuống, chẻ cây làm đôi, kéo theo cả mẫu thân hắn dưới gốc cây, bị sét đánh chết.
Lúc đó, hắn mới năm tuổi.
Từ đó về sau, hắn thường xuyên gặp ác mộng, sợ sấm sét, thậm chí là liều mạng luyện võ, không để bản thân bị ốm nữa.
“Cửu nương, ngươi sẽ không đi đâu, ngươi sẽ luôn ở bên cạnh ta phải không?” Hắn kể xong chuyện về mẫu thân mình, rồi hỏi ta.
Ta cảm thấy cơ thể mình rất tốt, trời mưa sấm sét cũng sẽ không đứng dưới gốc cây to. Liền vỗ vỗ ngực cam đoan: “Ngươi yên tâm đi, ta sẽ không chết đâu.”