TỶ TỶ HÃY NUÔI TA - CHƯƠNG 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Nhưng ta vẫn lén lút cất tiền, thấy đồ gì hay ho cũng nghĩ đến việc mang về cho A nương một ít. Mặc dù Quân gia không cho ta ra khỏi phủ.

Xuân đi Thu đến. Năm tháng trôi qua.

Ta cứ nghĩ những ngày tháng như vậy có thể kéo dài mãi, ít nhất là cho đến khi ta tiết kiệm đủ tiền để rời khỏi Quân phủ. Thế nhưng không, biến cố đến thật bất ngờ.

Ngày hôm đó, ta như thường lệ ở trong sân xem Quân Lân luyện kiếm. Nhị gia đột nhiên đẩy cửa bước vào.

Hắn nhìn Quân Lân, cười lạnh: “Thằng nhóc này giỏi nhỉ, cướp cả việc làm ăn của cữu cữu ruột.”

Quân Lân thu kiếm đứng im tại chỗ, không nhìn hắn, cũng không nói gì.

Nhị gia chú ý đến ta trong sân, sững lại: “Mấy năm không gặp, tiểu nha đầu càng lớn càng xinh đẹp.”

Lúc này, đã năm năm trôi qua kể từ lần đầu ta bước chân vào Quân gia.

Quân Lân nghe vậy, lập tức kéo tay ta rời đi.

Buổi tối, đột nhiên có rất nhiều nha hoàn đến, họ hầu hạ ta tắm rửa thay y phục, trang điểm cho ta thật xinh đẹp.

Ta hỏi họ muốn làm gì.

Ma ma dẫn đầu liền lạnh lùng đáp một câu: “Nhị gia bảo ngươi tối nay đến hầu hạ.”

Ta sợ đến mềm cả chân.

Trong năm năm đó, Nhị gia đã liên tục tìm kiếm và đưa rất nhiều mỹ nhân vào phủ.

Những mỹ nhân đó không thích đánh mạt chược, suốt ngày đấu đá nhau trong hậu viện, chẳng ai nhớ đến ta và Quân Lân.

Ta không muốn đi. Ta vò rối tóc mình, làm bẩn lớp trang điểm trên mặt.

Ta không đi!

Lão ma ma túm chặt lấy tay ta: “Cửu phu nhân, chuyện này không do ngươi quyết định được.”

Ta há miệng cắn vào cánh tay bà ta, chạy ra khỏi sân, vừa chạy vừa hét: “Quân Lân, cứu ta, Quân Lân, cứu ta…!”

Thiếu niên xông ra khỏi phòng, một tay che chở ta ở phía sau: “Xảy ra chuyện gì?”

“Nhị gia muốn gặp Cửu phu nhân, xin thiếu gia tránh mặt.” Ma ma lạnh mặt.

Ta lắc đầu: “Không phải, cữu cữu của ngươi bảo ta đến hầu hạ hắn, ta không đi. A Lân, ta không đi!”

“Nàng là tiểu nương của ta, ai dám động vào nàng!” Quân Lân vừa nói, tay nắm chặt tay ta hơn.

“Thiếu gia, đây là lệnh của Nhị gia, xin đừng làm khó bọn hạ nhân chúng ta.” Ma ma vừa nói vừa muốn xông lên giành lấy ta.

Bị Quân Lân một cước đá văng: “Cái nhà này, họ Quân, không phải họ Bạch!”

Nhị gia nghe thấy liền chạy tới, hắn giơ tay tát cho Quân Lân một cái: “Ranh con, giờ giỏi rồi nhỉ, đến lời của cữu cữu cũng không nghe!”

Quân Lân bị một cái tát của hắn tát lùi lại mấy bước.

“A Lân…” Ta vội vàng chạy lại đỡ hắn.

Nhị gia lại túm lấy cổ áo ta, xách ta quay lại. Hắn nhìn mặt ta, tặc lưỡi lắc đầu: “Một khuôn mặt diễm lệ như thế này, ở trong cái hậu viện này thật là ủy khuất cho ngươi.” Nói xong, liền kéo ta đi.

“Ngươi buông ta ra, ngươi muốn đưa ta đi đâu? Ta không đi, ngươi buông ra, buông ra!” Ta sợ hãi hét lên, vừa ra sức đánh vào vai hắn.

Hắn không buông. Ta há miệng, cắn vào cánh tay hắn.

Hắn đau đớn, giơ tay tát vào mặt ta: “Rượu mời không uống, lại muốn uống rượu phạt, người đâu, trói ả lại!”

Ta bị tát ngã xuống đất, một ngụm máu tươi trào ra khỏi miệng, đã có mấy tên gia đinh cầm dây thừng đi đến.

“Cửu nương.” Quân Lân chắn trước mặt ta, rồi nhìn Nhị gia: “Cữu cữu, chẳng qua cữu cữu chỉ muốn việc làm ăn ở phía Nam thôi mà, ta cho cữu cữu là được.”

Nhị gia cười lạnh: “Việc làm ăn, là của ta. Người, cũng là của ta.”

Quân Lân đỡ ta ngồi dậy, từng bước từng bước đi về phía Nhị gia: “Cữu cữu, ta biết, những năm qua vẫn là cữu cữu quản lý việc làm ăn của Quân gia rất vất vả, cho nên việc làm ăn ở phía Nam, chẳng qua là một bất ngờ ta dành cho cữu cữu mà thôi.” Hắn đi đến trước mặt Nhị gia, dừng lại.

“Ý gì?” Nhị gia đánh giá hắn từ trên xuống dưới. Thiếu niên này không biết từ lúc nào đã cao hơn hắn rồi.

Quân Lân cúi đầu thật sâu: “Cữu cữu nói đúng, việc làm ăn luôn là của cữu cữu, ta sẽ không tranh với cữu cữu.”

“Biết thế là tốt.” Nhị gia đắc chí: “Ta nói cho ngươi biết, nếu không có ta, các ngươi Quân…” Lời nói đến đây thì đột nhiên ngừng lại.

Bởi vì Quân Lân khi ngẩng đầu lên đột nhiên rút một con dao găm từ trong lòng ra, đâm vào ngực hắn.

Máu tươi tuôn ra, nhuộm đỏ khuôn mặt của thiếu niên: “Ta không tranh với cữu cữu, bởi vì sớm muộn gì, cữu cữu cũng phải trả lại cho ta.”

“Ngươi…” Nhị gia mặt đầy vẻ không thể tin nổi.

Thiếu niên rút dao ra, lại đâm thêm một nhát nữa. Nhát dao này lại thêm nhát dao khác, mỗi nhát đều chí mạng.

Hắn đã tự tay giết chết cữu cữu ruột của mình.

Tất cả mọi người trong sân đều kinh hãi đứng im không dám nhúc nhích, cứ tưởng đây là một tai nạn. Chỉ có ta biết, Quân Lân đã chờ đợi ngày này rất lâu rồi.

Hắn luyện võ, hắn học kinh doanh, từ nhỏ đã bắt đầu bồi dưỡng thế lực của mình. Chẳng qua chỉ là để lấy lại tất cả những gì thuộc về mình từ tay Nhị gia.

Cái chết của Thủ phủ cũng không phải là tai nạn, sau khi mẫu thân của Quân Lân qua đời, Thủ phủ vì áy náy, đã đón đệ đệ ruột của bà ấy về phủ.

Không ngờ người đệ đệ này là một kẻ vô ơn, lại để mắt đến tài sản của gia đình ông ta.

Quân Lân lúc đó còn nhỏ, không biết gì cả. Cho đến đêm trước khi Thủ phủ qua đời, ông ta mới gọi hắn đến, bảo hắn cầm tiền bạc nhanh chóng bỏ trốn.

Quân Lân lúc đó mới biết, phụ thân không phải bệnh nặng, mà là bị người ta hạ độc. Hắn chẳng những không trốn, ngược lại còn giả vờ như không biết gì mà ở lại.

Thậm chí trước mặt người khác, còn gọi hắn ta một tiếng cữu cữu.

Hắn chờ đợi ngày này, đã quá lâu rồi.

Sau khi Nhị gia chết. Quân Lân sai người xử lý thi thể của hắn, và nhanh chóng tiếp quản tất cả mọi thứ của Quân gia.

Hắn đã chuẩn bị từ rất sớm, việc làm ăn của Quân gia, đã sớm nằm trong tầm kiểm soát của hắn.

Nhưng trên đời không có bức tường nào không lọt gió, Quân Lân vào đêm thứ ba đã bị quan sai bắt đi.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo