Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước khi đi, hắn đã giao quyền quản lý Quân gia vào tay ta.
Cả Quân gia lòng người hoang mang.
Đặc biệt là đám thiếp xinh đẹp mà Nhị gia nuôi lúc còn sống, họ mất chỗ dựa, nhao nhao như hàng vạn con chim sẻ trong hậu viện.
Ta cho họ một ít lộ phí, để họ tự mình rời đi. Sau đó bắt đầu điều tra chuyện Thủ phủ bị hạ độc năm xưa.
Chuyện đã trôi qua nhiều năm như vậy, điều tra dĩ nhiên có chút khó khăn, nhưng không phải là không có manh mối.
May mắn thay, những năm qua, ta đi theo sau Quân Lân, cũng đã nhìn thấy không ít cách thức xử lý công việc của người Quân gia.
Ta tìm đến những lão ma ma đã nghỉ hưu, cùng các nha hoàn từng hầu hạ bên cạnh Thủ phủ, lại ép hỏi không ít người đi theo Nhị gia làm việc. Rất nhanh đã có tiến triển.
Là Nhị gia đã mua chuộc nha hoàn bên cạnh Thủ phủ, bỏ thuốc độc mãn tính vào bát của ông ấy.
Loại thuốc độc đó, không màu không mùi, uống trong thời gian ngắn hoàn toàn không phát hiện được vấn đề. Nhưng nếu dùng lâu dài, sẽ từ từ ăn mòn lục phủ ngũ tạng, từng chút một, cho đến cuối cùng không thuốc nào chữa được, bệnh chết trên giường.
Sau khi xong việc, Nhị gia đã giết chết nha hoàn đó để diệt khẩu, nhưng lại bị một lão ma ma khác chứng kiến toàn bộ quá trình.
Lão ma ma đó để sống sót, đã xin rời khỏi Quân phủ, nhưng luôn sống trong sự cắn rứt.
Ta tìm thấy bà ấy, bà ấy vì chuộc tội, đích thân dẫn ta đi gặp Y quán mà năm xưa Nhị gia đã mua thuốc.
Họ đều đồng ý giúp ta làm chứng.
Dĩ nhiên còn có một vài thu hoạch bất ngờ.
Ví như những năm qua, Nhị gia đã lợi dụng quyền thế của Quân gia làm nhiều điều xằng bậy bên ngoài, tạo không ít kẻ thù. Lại như cái chết thảm của tám vị phu nhân trước…
Ta lần lượt tìm họ, sau đó giả dạng nam trang, dẫn họ đến nha môn gõ trống kêu oan.
Ta cuối cùng cũng gặp được Quân Lân. Thiếu niên mười sáu tuổi, nửa tháng không gặp, dường như lại cao lên không ít.
Cằm hắn đã mọc râu lún phún, tóc tai bù xù, dưới mắt ẩn hiện quầng thâm.
Hắn nhìn thấy ta, theo bản năng gọi một tiếng: “Cửu…”
Ta làm một động tác ra hiệu hắn im lặng.
Sau đó mạch lạc trình bày từng tội trạng mà Nhị gia đã gây ra trong những năm qua.
Đầu tiên chính là việc hắn hạ độc hại chết tỷ phủ, hòng nuốt trọn gia sản Quân gia. Những người ta mang đến đây đều có thể làm chứng.
Vị quan lão gia kia lại cứ chăm chú nhìn mặt ta. Nói xong một hồi, ông ta không nói gì, mà gọi ta vào phía sau, rồi lấy ra một bức họa: “Công tử, ngươi có quen người trong bức họa này không?”
Bức họa đó ta đã từng thấy.
Bốn năm trước, ta và Quân Lân gặm khoai trên phố, quan sai từng cầm nó so sánh với ta.
Nữ tử trong bức họa giống hệt ta lúc còn bé.
Nhưng bây giờ ta đã lớn, lại mặc nam trang, cho dù có vài phần giống, cũng không nói lên được điều gì.
“Không quen.” Ta lắc đầu, nhưng theo bản năng nắm chặt dải vải quấn trên cổ tay trái.
“Vậy thật đáng tiếc, người trong bức họa này, có vài phần giống công tử.” Quan lão gia thu bức họa lại.
Ta từ trong túi lấy ra ngân phiếu đã chuẩn bị sẵn, nhét vào tay ông ta: “Đại nhân, chuyện của thiếu gia nhà ta, xin ngài hãy bận tâm nhiều hơn.”
Tục ngữ có câu, có tiền dễ làm việc. Quân Lân rất nhanh đã được vô tội phóng thích.
Trên đường về phủ, ta và hắn cùng ngồi trên một chiếc xe ngựa.
Quân Lân hỏi ta, vị quan lão gia đó gọi ta vào trong rồi nói gì, sao lại nhanh chóng thả hắn ra như vậy.
Ta kể cho hắn nghe chuyện bức họa.
Lần trước ở chợ, thoáng nhìn ta không để ý. Nhưng lần này lại nhìn rất rõ, quần áo của người trong bức họa, giống hệt dải vải mà A nương đã đưa cho ta.
Dải vải đó vẫn luôn quấn trên cổ tay trái của ta.
Quân Lân nghe xong, lấy dải vải trên tay ta xuống, cẩn thận xem xét.
Hắn nói: “Tiểu Cửu, ngươi đừng tin họ. Nếu họ thực sự quan tâm ngươi, sẽ không đợi nhiều năm như vậy mới đến tìm ngươi. Hơn nữa, ngươi từng nói nói, có người đã đẩy ngươi từ trên núi xuống mà? Cho nên, người tìm ngươi rốt cuộc là tốt hay xấu, vẫn chưa thể xác định được.”
Ta cũng gật đầu theo: “Có lẽ chỉ là giống nhau thôi.”
Ta đưa tay muốn lấy lại dải vải của mình. Hắn lại không đưa, ngược lại cất vào trong lòng: “Dải vải này cứ để ta giữ. Tiểu Cửu, bất luận thế nào, ngươi cũng không thể rời khỏi Quân gia, bên ngoài không an toàn.”
Ta gật đầu: “Ta sẽ không rời đi, dải vải vẫn nên để ta tự giữ.”
Ta lại vươn tay. Hắn không cho.
Ta tức giận, đưa tay muốn giật. Xe ngựa đột nhiên rẽ ngoặt, ta “đùng” một tiếng ngã vào lòng hắn.
Ngực thiếu niên rất rộng, vững chãi, tim đập như trống, làm mặt ta đỏ bừng.
“Tiểu Cửu.” Tay còn lại của hắn theo bản năng đỡ lấy ta.
Ta như bị bỏng, lập tức nhảy ra khỏi lòng hắn, đứng thẳng người nhìn quanh.
Hắn lại cứ nhìn ta, trong mắt ẩn hiện ý cười.
Cuối cùng vẫn không lấy lại được dải vải.
Ta quyết định về thăm A nương, sau khi Nhị gia chết, không ai hạn chế ta nữa.
Ai ngờ Quân Lân biết được, nói gì cũng đòi đi cùng, còn chuẩn bị trước rất nhiều lễ vật quý giá.