Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Về phủ sau, ta bị bệnh nặng một trận.
Luôn mơ thấy A nương, người bảo ta mau đi, đi thật xa, đừng bao giờ quay về nữa…
Là Quân Lân ngày đêm túc trực bên cạnh ta. Tin đồn cũng bắt đầu từ lúc đó.
Quân Lân đã mười sáu tuổi, hắn tuấn tú vô cùng, thường có các nữ tử lén lút trốn sau tường nhìn trộm. Nhưng hắn lại chẳng để tâm, chỉ dồn hết tâm trí vào việc kinh doanh, mỗi ngày về phủ việc đầu tiên là tìm ta, kể cho ta nghe những chuyện thú vị trong ngày.
Hắn càng ngày càng thành công, quản lý việc kinh doanh của Quân gia đâu ra đó, võ công cũng càng ngày càng giỏi, một cây thương dài múa lên xuất thần nhập hóa.
Sau khi ta khỏi bệnh, lấy cớ nói muốn chuyển ra khỏi viện của hắn.
Hắn không đồng ý, ta cũng không để ý.
Ngày chuyển khỏi sân viện, Quân Lân nổi cơn tam bành, chặt hết tất cả hoa cỏ ta trồng trong sân.
Ta vẫn quay lưng đi mà không chút do dự.
Sau này, hắn đến tìm ta vài lần, đều bị ta từ chối với đủ mọi lý do.
Một đêm nọ, ngoài trời mưa lớn.
Hắn đột nhiên nhảy vào từ cửa sổ, trên người mang theo gió mưa. Khiến ta đang ngồi bên bàn thêu thùa giật mình.
“Tiểu Cửu, ta đã mua khoai nướng mà ngươi thích ăn nhất.” Hắn vừa nói, vừa từ trong lòng lấy ra củ khoai nướng được bọc cẩn thận, đặt trước mặt ta.
Ta nhìn vạt áo ướt sũng của hắn, nhịn rồi lại nhịn mới không thốt ra lời mắng mỏ.
“Ngươi ăn đi cho nóng, ta đi đây.” Hắn nhìn ta, vẻ mặt như muốn nói nhưng lại thôi.
Đi đến cửa, cuối cùng vẫn không kìm được mà hỏi một câu: “Phía Nam có một chuyến làm ăn, có lẽ ta phải đích thân đi một chuyến, trước kia chẳng phải ngươi luôn nói muốn đi Giang Nam xem sao, lần này có muốn đi cùng không?”
Ta nhìn bóng lưng hắn đứng đó, hình bóng cao lớn chập chờn theo ánh nến trong phòng, lắng nghe tiếng mưa rào rạt đập vào cửa sổ. Trong phút chốc lại có chút bàng hoàng.
Đứa trẻ đêm đó sợ sấm, lúc gặp ác mộng lại ôm ta khóc, rốt cuộc đã lớn lên từ khi nào?
Cũng giống như việc hắn bắt đầu gọi ta là Tiểu Cửu, thay vì Cửu nương, khiến ta không hề hay biết.
“Ta sẽ không đi Giang Nam, khoai nướng này, ngươi cũng mang về đi.” Ta đặt kim chỉ xuống, suy nghĩ một chút, lại cảm thấy lời nói chưa đủ cay nghiệt, bồi thêm một câu: “Với lại, sau này đừng tự ý vào phòng ta, ngươi đã lớn rồi, phải biết lễ nghi tôn ti.”
Hắn nghe vậy thân thể cứng đờ, từ từ quay đầu nhìn ta. Đôi mắt thường ngày luôn mang theo ý cười, giờ đây dưới ánh nến chập chờn, lại nhuốm một vài phần cô đơn.
Ta giả vờ không nhìn thấy, đứng dậy ngáp một cái: “Ta muốn đi nghỉ rồi, ngươi về đi thôi.”
Hắn lại như cuối cùng cũng lấy hết dũng khí, bước về phía ta: “Ta biết ngươi vì sao lại trốn tránh ta, ngươi mong ta cưới vợ sinh con, sống cuộc đời của chính mình. Nhưng ngươi không biết, người mà trong lòng ta luôn muốn cưới, từ đầu đến cuối chỉ có một mình ngươi mà thôi.”