Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn thản nhiên nói ra những lời này. Vừa dứt lời, bên ngoài một tia chớp xé toang bầu trời, sau đó là tiếng sấm vang như sấm dậy.
Tiếng mưa càng lúc càng dữ dội đập vào cửa sổ, giống như có người đang nổi giận. Ta sợ đến mềm nhũn cả người, trực tiếp ngã xuống đất.
Hắn đưa tay muốn đỡ, nhưng bị ta hoảng sợ hất ra: “A Lân, ngươi có biết ngươi đang nói gì không? Đầu óc ngươi có tỉnh táo không vậy? Lại nói ra những lời đại nghịch bất đạo như thế!”
Hắn dứt khoát ngồi xổm xuống, cùng ta ngồi dưới đất, bốn mắt nhìn nhau, mắt hắn sâu thẳm như mực, nhìn thẳng vào ta: “Tiểu Cửu, chưa bao giờ ta tỉnh táo như lúc này. Ta đã nghĩ rất rõ ràng, ta thích nàng, đã rất rất lâu rồi, đây không phải là nhất thời hồ đồ, mà là đã suy nghĩ kỹ càng, ta muốn ở bên nàng cả đời, cả đời…”
“Ngươi câm miệng!” Ta nghiêm giọng ngắt lời hắn: “Quân Lân, ta là tiểu nương của ngươi, ta là tiểu nương của ngươi.”
Một tiếng rồi lại một tiếng, là nói cho hắn nghe. Cũng như nói cho chính bản thân ta nghe.
Thiếu niên quá đỗi xuất sắc, đôi mắt hắn như một hồ nước trong vắt, khiến người ta không tự chủ được muốn lún sâu vào đó.Ta không thể để bản thân lại gần hắn, đành co chân lại không ngừng lùi về sau.
“Không phải vậy.” Hắn lắc đầu: “Tiểu Cửu, năm đó nàng vào phủ là do cữu cữu ta một mình sắp đặt, hắn chỉ muốn có một danh tiếng tốt, mới tổ chức một đám cưới như vậy, bề ngoài là vì phụ thân ta, nhưng Quân gia chúng ta, căn bản không ai thừa nhận thân phận của nàng.”
Hắn tiếp tục tiến lại gần ta: “Nàng nghĩ xem, sau khi nàng vào Quân gia, ngay cả mặt phụ thân ta cũng chưa từng thấy, phụ thân ta căn bản không biết sự tồn tại của nàng.”
“Nhưng điều đó cũng không thể thay đổi thân phận hiện tại của ta.” Ta ngắt lời hắn: “A Lân, ngươi nên trưởng thành rồi, ngươi đi đi, đợi ngươi ổn định việc làm ăn ở phía Nam, ta sẽ tự mình xin ra khỏi phủ.”
Đây là điều ta đã nghĩ từ sớm, Quân Lân rồi cũng sẽ lớn lên, cũng phải cưới vợ sinh con.
Còn ta, quá trẻ, quả thực không giỏi xử lý quan hệ mẹ chồng nàng dâu, tốt nhất là nên rời đi cho xa.
“Nàng muốn đi đâu?” Sắc mặt hắn căng thẳng.
“Ngươi đừng quản.”
“Ta không đồng ý.” Hắn tiếp tục ép sát: “Tiểu Cửu, trong lòng nàng rõ ràng cũng có ta. Là nàng đã cứu ta ra khỏi ngục, nàng biết ta sợ sấm sét, nàng đã ở bên cạnh ta mỗi đêm, nàng…”
Hắn không ngừng tiến tới. Ta không ngừng lùi lại.
Cuối cùng không còn đường lui.
“Tiểu Cửu…”
“Ngươi cũng biết ta tên là Tiểu Cửu, nhưng ngươi có biết nguồn gốc của cái tên Tiểu Cửu không? Phụ thân ngươi cưới tám vị phu nhân, ta đứng thứ chín, cho nên, ta tên là Tiểu Cửu.” Ta lớn tiếng.
Bên ngoài, mưa bão vẫn chưa ngừng, tiếng sấm không ngớt.
Trên khuôn mặt tuấn tú của thiếu niên có chút u ám, hắn mím môi, đôi mắt đen láy nhìn sang chỗ khác, rồi rất nhanh lại quay trở lại: “Ta không cần biết, ta không cần biết cái tên này có được như thế nào, nàng đều là Tiểu Cửu của ta, đời này ta đã định là nàng rồi.”
“Ngươi điên rồi.”
“Ta chính là điên rồi.” Hắn nói, đột nhiên như để chứng minh điều gì đó, cúi người hôn lên môi ta.
Môi thiếu niên lạnh buốt, mang theo cơn cuồng phong bão táp từ bên ngoài ập đến, dường như muốn nhấn chìm ta ngay lập tức.
Đầu óc ta có một khoảnh khắc trống rỗng, giây tiếp theo, lập tức đưa hai tay ra muốn đẩy hắn ra. Hắn lại không buông.
Ta lần đầu tiên phát hiện sức lực của hắn lớn đến vậy. Nghiến răng, ta há miệng cắn rách môi hắn.
Hắn cuối cùng cũng buông ra. Ta vung tay tát một cái lên mặt hắn.
“Càn rỡ!” Ta nghiêm giọng. Vừa dứt lời, trong đầu đột nhiên lóe lên một tia sáng. Hình như trước kia đã từng nói câu này rất nhiều lần.
Hắn lại như không cảm thấy đau, đưa ngón cái quệt đi máu trên môi, đưa vào miệng liếm một cái, khẽ cười: “Ta không cần biết nàng là Tiểu Cửu hay Tiểu Lục, ta cưới nàng là chắc chắn rồi. Đợi ta, đợi ta từ Giang Nam trở về, ta sẽ cưới nàng làm thê tử.” Nói xong những lời này, hắn quay người rời đi.
Ta ngồi trên đất, bên ngoài sấm chớp ầm ầm, đến cả sức để đứng dậy cũng không có.
Ta biết, ta phải rời đi.
Hắn còn trẻ, hắn không hiểu chuyện, nhưng ta thì không thể. Ta là trưởng bối, ta nên làm gương.
Ngày thứ hai Quân Lân rời nhà, ta đã thu dọn hành lý, còn chưa bước ra khỏi cửa sân, đã bị một vị khách tên là Sở Uyên chặn đường.
Hắn mặc giáp bạc trắng, đội mũ giáp đỏ, lông mày lạnh lùng, ngũ quan có phần sắc sảo. Hắn gọi ta là Tô Uyển Nhan.
Hắn nói hắn là vị hôn phu của ta, hắn vẫn luôn tìm ta, còn nói… còn nói ta là một công chúa.