VẢ MẠT TÌNH CŨ - CHƯƠNG 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tối hôm đó, Cố Thành xuất hiện trước cửa nhà tôi.

Hắn điên cuồng đập cửa:

“Tô Ly! Em muốn dồn cô ấy vào chỗ chết à? Em dựa vào đâu mà tìm đến tận trường của cô ấy?”

Tôi tựa người vào khung cửa, giơ điện thoại lên cho hắn xem trang cá nhân của Cao San San:

“Vậy cô ta dựa vào đâu mà múa loạn trước mặt tôi?”

Đồng tử Cố Thành khẽ co lại, nhưng vẫn cố cãi chày cãi cối:

“Cô ấy còn nhỏ mà! Mới hai mươi tuổi! Em có chuyện gì sao không nhằm vào anh?”

Tôi xòe tay ra, nhếch môi:

“Được thôi, vậy thì trả em — năm trăm sáu mươi vạn.”

Hắn nghiến răng ken két:

“Trong mắt em chỉ có tiền thôi sao? Em dễ dàng đá anh đi như thế, giờ còn muốn giết chết anh luôn hả?”

Tôi mở điện thoại, đưa cho hắn xem ảnh chụp đoạn hội thoại trong nhóm bạn thân của hắn:

“Cố Thành, chẳng phải chính anh mới là người muốn đá tôi sao?”

Hắn lảo đảo quay lưng bỏ đi.

Tôi quay vào nhà, pha một bình trà, vừa nhấp vừa suy nghĩ.

Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy Cao San San quá thiếu đầu óc.

Đúng là khổ đau chỉ phù hợp với những người có nhận thức nông cạn.

Ban đầu, thầy cô của cô ta đã cố gắng hết mức để kéo cô ta ra khỏi bùn.

Nhưng nếu cô ta nhất quyết muốn đấu với tôi — vậy thì tôi sẽ khiến cô ta thua đến thê thảm.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo