Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cao San San và Cố Thành cãi nhau một trận long trời lở đất.
Tôi đoán một phần vì tiền, phần còn lại là do những chuyện hai người giấu nhau cuối cùng cũng lộ tẩy.
Tôi không có thời gian xem “chó cắn chó”.
Tôi chỉ muốn lấy lại tiền càng nhanh càng tốt.
Một ngày nọ, cha mẹ của Cao San San từ quê lên tận nơi tìm gặp tôi.
Hai người già gương mặt đầy nếp nhăn, vừa bước vào cửa đã quỳ rạp xuống.
Tôi lạnh mặt, lập tức ngăn lại.
Họ nói sẵn sàng để Cao San San dọn khỏi căn hộ năm triệu, và cũng cố gắng vay mượn, bán đất được bốn mươi bảy vạn, mong tôi “giơ cao đánh khẽ”.
Nhưng tôi không đồng ý.
Hai người này — chẳng phải đồng phạm sao?
Nếu họ thực sự trong sạch như lời nói, tại sao lại nhắm mắt làm ngơ khi con gái lớn vừa vào đại học, đã có tiền chuyển trường cho em trai lên trường trọng điểm?
Bọn họ chỉ đang làm điều “đúng đắn” khi không còn lựa chọn khác.
Tôi lấy lại nhà và tiền — hoàn toàn không có gì phải áy náy.
Cố Thành thì lại định chơi bài đạo đức giả:
“Tô Ly, em nỡ lòng nào nhìn hai ông bà già kia bán đất phá nhà? Em không còn nhân tính nữa à?”
Tôi trả lời bằng chính câu của hắn:
“Anh ngoại tình khi đang có vợ. Anh mới là người không còn nhân tính.”
Mắt hắn sáng rực lên:
“Quả nhiên! Em vẫn giận chuyện anh ngoại tình! Tô Ly, đừng giận nữa, chúng mình làm lại nhé.”
Đúng là loại người ích kỷ điển hình.
Một giây trước còn chửi nhau vì “nữ thần thanh thuần”, giây sau đã quay sang năn nỉ vợ cũ quay về.
Hoặc có lẽ, hắn cũng chẳng biết mình thật sự muốn gì.
Tôi hất tay hắn ra như tránh dịch bệnh:
“Loại đàn ông rác rưởi như anh, tôi muốn đá từ lâu rồi! Đừng mơ có chuyện quay lại!”
Mặt hắn đầy kinh ngạc:
“Tô Ly, em bình tĩnh lại. Đợi khi nào hết giận rồi nói tiếp.”
Hắn rời đi với dáng vẻ luống cuống.
Có lẽ hắn cũng hiểu — câu nói vừa rồi chỉ là cái cớ để tự cứu lấy chút tàn dư sĩ diện cuối cùng.