Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẫu thân ta là người xuyên không, cả đời kiên định với tín ngưỡng một đời một kiếp một đôi người.
Sau khi bà phát hiện phu quân ta nuôi ngoại thất ở bên ngoài, bà liền nổi trận lôi đình, hùng hổ xông thẳng vào Vương phủ, vừa khóc vừa mắng đòi ta phải hòa ly để bà đưa về nhà.
Ta sững sờ hồi lâu, rồi khẽ cười bảo:
"Mẫu thân này, quyền thế phú quý con gái người giờ đây đều đã nắm trọn trong tay, hắn có nuôi thêm hạng người nào đi nữa thì can hệ gì đến con?"
1
Mẫu thân bị lời nói của ta làm cho chấn động.
Bà là người xuyên không. Từ thuở nhỏ, bà đã luôn nói với ta rằng, ở thế giới của bà, phu quân chỉ có duy nhất một người thê tử. Không nạp thiếp, càng không được phép có ngoại thất.
Khi bà xuyên không đến thời đại này, nhờ vào nhan sắc khuynh thành mà được phụ thân ta điên cuồng theo đuổi. Bà yêu cầu phụ thân phải lập thệ, sau khi thành hôn không được có người đàn bà khác, cả đời chỉ đối tốt với một mình bà. Phụ thân ta khi ấy là Thế tử hầu phủ, nhất thời bị sắc đẹp làm cho mê muội mà chẳng tiếc lời hứa hẹn, thề thốt lăng nhăng.
Thế nhưng, chẳng qua bốn năm ngắn ngủi, ông ta đã có người mới, đến một lời giải thích cũng chẳng buồn để lại. Phụ thân đinh ninh rằng nhà ngoại của mẫu thân đã thất thế, bà không còn nơi nương tựa nên có thể tùy ý nhào nặn, đối xử thế nào cũng được.
Nhưng ai mà ngờ tới. Mẫu thân không chỉ hủy hoại dung nhan của ả nữ nhân dám đến khiêu khích bà, mà còn nhân lúc phụ thân đang say giấc nồng, tàn nhẫn ra tay phế đi "gốc rễ tử tôn" của ông ta.
Cứ như thế, ta mơ hồ trở thành đứa con duy nhất của phụ thân.
3
Mẫu thân nắm giữ những dấu vết tìm thấy trong thư phòng, ép phụ thân phải ký đơn hòa ly.
Có lẽ bà đã nắm thóp được điều gì đó liên quan đến tiền đồ quan lộ của ông ta. Nếu không, với bản tính của phụ thân, ông ta thà để bà "lặng lẽ bệnh thệ" trong phủ chứ tuyệt đối không dễ dàng cho bà hòa ly như vậy.
Sau khi rời khỏi hầu phủ, mẫu thân một mình xuống Dương Châu kinh doanh nhỏ. Trước khi đi, bà véo nhẹ má ta, dặn dò:
"Giờ con là đứa con duy nhất của lão già kia rồi, ông ta không dám đối xử tệ với con đâu. Nương không phải không muốn mang con theo, mà nương phải đi làm lụng kiếm tiền. Đợi nương kiếm đủ tiền rồi, nếu con không muốn ở lại đây nữa, nương sẽ đón con đi. Con gái nương tuyệt đối không thể sống cảnh khổ cực."
Mẫu thân đi rồi, phụ thân âm thầm tìm khắp danh y trong thiên hạ nhưng đều vô vọng. Không chỉ có thế, ngay cả râu cằm ông ta cũng chẳng mọc lại được nữa. Ông ta thường xuyên ôm bức họa của mẫu thân mà đỏ mắt lệ nhòa. Người ngoài đều tưởng ông ta thương nhớ mẫu thân, ai nấy đều khen ông ta là kẻ si tình.
Chỉ có ta biết. Ông ta là đang hối hận. Hối hận vì năm xưa tham luyến sắc đẹp của mẫu thân mà buông lời thề thốt liều lĩnh để rồi nhận lấy cái giá đắng cay này.
4
Ta thừa hưởng nhan sắc của mẫu thân, nhưng đối với thi thư, nữ công lại không mấy tinh thông.
Trong các cuộc so tài của khuê các nữ tử, ta không giành được danh hiệu tài nữ, trái lại lại mang về cái hư danh "Đệ nhất mỹ nhân". Ta thích quản gia, tính toán sổ sách, nhưng phụ thân lại cực kỳ ghét nhìn thấy ta chạm vào bàn tính. Mỗi khi bắt gặp, ông ta lại thổi râu trợn mắt, nghiến răng kèn kẹt. Sau này ta mới biết, ngoại tổ phụ của ta từng là Hộ bộ Thị lang, vốn là một tay gảy bàn tính thượng thừa.
Việc kinh doanh của mẫu thân ngày một phát đạt. Năm nào bà cũng đến thăm ta, đón ta đi Dương Châu du sơn ngoạn thủy. Phụ thân hễ nhìn thấy bà là lại bốc hỏa, nhưng đánh không được, mắng cũng chẳng lại. Nhìn gương mặt ta giống mẫu thân đến bảy phần, ông ta cấm ta tham gia các yến tiệc của giới nữ quyến trong kinh thành. Một mặt ông ta bĩu môi nói ta giống hệt mẫu thân, sau này chỉ tổ làm "hồng nhan họa thủy", mặt khác lại không cam lòng mà gặng hỏi xem bên cạnh mẫu thân hiện giờ có "người mới" hay không. Gương mặt vốn dĩ anh tuấn bị sự đố kỵ và không cam tâm giày vò đến mức vặn vẹo.
Khi ta đến tuổi cập kê, phụ thân muốn định cho ta một gia đình hiền lành, an phận, nói trắng ra là gả thấp. Mẫu thân nghe xong liền mắng ông ta vuốt mặt không kịp. Bà bảo mấy kẻ trông có vẻ hiền lành là tâm cơ nhất, còn chẳng bằng quân tử giả dối! Từ khi hòa ly rồi bôn ba trên thương trường, tiếp xúc với đủ hạng người, mẫu thân đã luyện được một khuôn miệng vô cùng sắc sảo. Phụ thân không chế ngự được bà, tức đến mức gào lên:
"Được, được, được! Ta không quản nữa! Tùy các người đấy! Oan nghiệt! Đúng là oan nghiệt mà!"
Mẫu thân muốn giữ ta đến năm mười tám tuổi mới gả chồng. Bà bảo:
"Con cứ thong thả mà chọn, chọn người mình thích và cũng thích mình, vui vẻ mà sống cả đời. Gả cao hay gả thấp đều được, cha con có quyền, nương con có tiền, bảo đảm cho con một đời thuận buồm xuôi gió."
Mẫu thân không hiểu được dã tâm của ta. Ta và bà, chung quy không cùng thuộc về một thời đại.