VẠN DẶM TUYẾT GIĂNG, MỘT ĐỜI QUYỀN THẾ. - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

5

Ta bắt đầu tiếp nhận thiếp mời, tham dự yến tiệc của hoàng thân quốc thích trong kinh.

Gương mặt này nhanh chóng thu hút sự chú ý của bao vương tôn công tử. Giữa đám người ấy, ta chọn kẻ có gia thế hiển hách nhất: Dung An Vương - con trai út của Tiên hoàng.

Ngài ấy nhỏ tuổi nhất, được Tiên hoàng sủng ái vô cùng, lại không hề đe dọa đến hoàng quyền. Sau khi Tân đế đăng cơ, ngài đã giam lỏng những vị vương gia có dã tâm khác, duy chỉ đối với vị đệ đệ này là hết mực ưu ái.

Ngày ngài ấy đến phủ cầu hôn, ai cũng ngỡ là chuyện đã rồi, nào ngờ không chỉ phụ mẫu ta từ chối mà ngay cả ta cũng không gật đầu. Ngài ấy không hiểu, đầy vẻ nghi hoặc.

Mẫu thân ta lạnh lùng nói:

"Nhà chúng ta có tổ huấn, phàm là kẻ muốn cưới nữ nhi nhà này, phu quân không được nạp thiếp, không được nuôi ngoại thất, càng không được phép có con riêng với người khác."

Phụ thân trợn tròn mắt, nhỏ giọng hỏi mẫu thân:

"Linh tinh, bà lại nói nhảm gì đấy, Hầu phủ ta từ khi nào có cái tổ huấn này?"

Mẫu thân thản nhiên đáp:

"Ông đã từng lập thệ, và cũng đã trả giá vì nó rồi còn gì."

Sắc mặt phụ thân lập tức xanh mét, không dám thốt thêm lời nào. Ta hướng về Dung An Vương hành lễ:

"Vương gia xin mời về cho, mong ngài sớm tìm được giai nhân khác."

Không một ai tin rằng Dung An Vương sẽ đồng ý với yêu cầu vô lý ấy. Nhưng ta biết, ngài ấy sẽ đồng ý. Giống hệt như phụ thân ta năm xưa. Khi chưa có được thì trằn trọc băn khoăn, đêm không thành giấc. Trong lòng chỉ nghĩ làm sao để đoạt được bằng mọi giá, bất chấp hậu quả, cứ chiếm hữu rồi mới tính sau.

Ba ngày sau, Vương phủ vẫn chưa có tin tức, ta liền cho người tung tin mình đang bàn chuyện nghị thân với nhà khác. Sáng sớm ngày thứ năm, Dung An Vương đã tới. Sính lễ cầu hôn tăng thêm hơn một nửa. Ngài ấy đứng trước mặt mẫu thân ta, trịnh trọng lập thệ:

"Nếu cưới Thẩm cô nương, bản vương sẽ không bao giờ có thêm bất kỳ nữ nhân hay con riêng nào khác."

Lời thề ấy, y hệt như những lời phụ thân đã nói với mẫu thân năm xưa. Điểm khác biệt duy nhất là: Mẫu thân của năm đó nồng nhiệt, tự do, bà tin vào lời nam nhân sẽ chung thủy trọn đời.

Còn ta, một chữ cũng không tin.

5

Ngày tháng sau khi gả vào vương phủ vô cùng thoải mái.

Không cần hầu hạ công bà, phu quân ta - Chu Cảnh lại là kẻ rất biết tận hưởng cuộc sống, thường xuyên đưa ta ra ngoài rong chơi, chạy nhảy. Lại thêm sự sủng ái của Tân đế, ngày tháng trôi qua tự tại hơn bao giờ hết.

Mẫu thân lại hết sức lo lắng cho ta, bà bảo:

"Gả cao như nuốt kim châm, con làm sao mà có ngày lành cho được?"

Ta nở nụ cười dịu dàng:

"Mẫu thân thật sự không cần lo lắng, con gái người từ trước đến nay đều sống rất tốt."

Ta biết mình muốn gì. Đây là con đường ta tự chọn lấy.

Chẳng bao lâu sau, ta mang thai. Dung An Vương vui mừng khôn xiết, Bệ hạ cũng rất hân hoan, ban thưởng hết đợt này đến đợt khác để biểu thị tình nghĩa huynh đệ thâm sâu.

"Là con gái thì tốt, xinh xắn như một viên tuyết đoàn vậy."

Đám đồng liêu võ tướng của chàng đa phần đều sinh con gái. Chàng nhìn mà thèm thuồng, mỗi khi người ta dẫn con ra, chàng lại trêu đùa không biết mệt, yêu chiều không nỡ rời tay. Vì thế mà không ít lần bị người ta thổi râu mắng:

"Tự mình đi mà sinh lấy một đứa!"

Hiếm khi thấy chàng dậy sớm thắp hương, cầu xin Bồ Tát phù hộ:

"Nhất định phải là một tiểu quận chúa."

Ta cười trêu chàng:

"Vương gia, ngài có biết mình đã nuôi chết bao nhiêu con cá rồi không?"

Chàng ngẩn ngơ:

"Làm gì có, lũ cá đó sống được gần một năm rồi mà, chỉ là lúc béo lúc gầy hơi kỳ lạ thôi."

"Ngài thấy kỳ lạ mà không nghĩ tới việc chính là phu nhân ngài mỗi ngày đều sai người đem cá chết tráo đi sao?"

Chàng suy sụp vô cùng:

"Sao có thể như thế được?"

"Một con cá mà lần nào ngài cũng đổ cả gáo thức ăn lớn như vậy, không trướng chết mới lạ."

Chàng thống khổ quyết tâm:

"Xem ra ta phải đi thỉnh giáo bọn họ, học cách nuôi trẻ con cho tử tế mới được."

Ta dở khóc dở cười. Thuở ấy tân hôn mặn nồng, chân tình thật đáng quý. Ta đã động lòng từ lúc nào không hay, ngay cả bản thân cũng chẳng hề phát giác.

7

Khi ta mang thai gần sáu tháng, Túc Châu bùng phát dịch bệnh.

Ban đầu, ta không quá để tâm, chỉ bận rộn kêu gọi nữ quyến trong kinh quyên góp tài vật. Cho đến khi có người nói với ta:

"Bệ hạ đang sứt đầu mẻ trán, Vương gia đã đích thân xin chỉ thị đến Túc Châu trị dịch."

Ta như bị sét đánh ngang tai. Khi chạy về nhà, chàng đã thu dọn xong hành lý. Ta nhào vào lòng chàng, nước mắt tuôn rơi lã chã:

"Vương gia!"

"Ngoan nào, đừng khóc, Hoàng huynh đối với ta ơn nặng như núi, nay huynh ấy cần người, ta không thể không đi."

Dứt lời, chàng cười một cách tinh quái, vuốt ve bụng ta:

"Hoàng huynh đã hứa với ta rồi, chỉ cần ta giải quyết xong chuyện ở Túc Châu, đợi đến khi con gái chúng ta chào đời, huynh ấy sẽ phong con bé làm Công chúa. Công chúa của Đại Chu ta là có cả phong địa và phủ binh đấy."

Ta cắn môi, nước mắt không kìm được mà rơi xuống. Đối với ta mà nói, đây vốn dĩ là chuyện tốt. Nếu chàng chết ở Túc Châu, Bệ hạ sẽ bù đắp cho con ta. Một mình ta canh giữ vương phủ, cả đời không lo âu. Đây chẳng phải là điều ta hằng mong muốn sao, vậy mà lúc này vì sao lại đau đớn đến thế?

Chàng cười cúi người, chọc nhẹ vào bụng ta:

"Nha đầu, cha đi kiếm chức Công chúa cho con đây, con phải sinh ra thật xinh đẹp để báo đáp cha nhé, giống như nương con là tốt nhất. Ninh Ninh, đợi ta về, hãy chăm sóc bản thân cho tốt."

Ta đau đớn buông tay, cả người như bị rút mất hồn phách. Trước khi đi, chàng đón mẫu thân ta đến bầu bạn. Mẫu thân thấy dáng vẻ ủ dột của ta, không nhịn được mà nói:

"Dẫu sao cũng mới mười sáu tuổi, có tỉnh táo đến mấy cũng dễ động lòng, đầu óc vẫn chưa phát triển hết."

"Nương! Người nói cái gì vậy!".

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo