Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẫu thân ta cười mà như không cười bước tới, sa sầm mặt mày túm lấy tay ả, nhưng giọng nói lại càng thêm sắc lạnh:
"Được rồi, được rồi, ta biết ngươi tuổi còn nhỏ nên hay tự ái. Đi thôi, đi theo ta xuống sảnh dưới nghỉ ngơi một lát. Xem ngươi lặn lội đường xa đến đây, chắc là mệt quá nên nói sảng rồi."
A Yểu vùng vẫy, nhưng làm sao thoát khỏi bàn tay của mẫu thân ta. Mẫu thân bôn ba kinh doanh bên ngoài, sức vóc dẻo dai, không phải người bình thường có thể bì được.
Sau khi A Yểu bị kéo đi, yến tiệc lại khôi phục vẻ náo nhiệt. Chu Cảnh nhìn ta, muốn nói lại thôi. Ta chống tay lên đầu, chỉ cảm thấy một kiếp phu thê với chàng như một giấc mộng Nam Kha. Năm đó, sao có thể yêu đến mức ấy, đến tính mạng cũng không màng mà dốc lòng đi theo. Giờ nghĩ lại, chỉ thấy thật ngu ngốc và nực cười.
Chung quy là do tuổi còn nhỏ, quá khao khát có một mái ấm. Những gì cha mẹ không thể cho ta, ta từng nghĩ mình không cần, nhưng thực chất lại là quá khao khát mà không có được. Giờ có được rồi lại mất đi, cũng chẳng có gì phải luyến tiếc. Ít nhất ta cũng đã từng có được.
Ta đứng dậy, nương vào tay bà vú. Ta nhìn gương mặt mệt mỏi rã rời của Chu Cảnh, một tử khí trầm uất ập đến, cùng với sự phẫn nộ thấu xương. Chỉ là cơn giận ấy không dành cho ta, mà là dành cho sự xuất hiện đột ngột của A Yểu. Sai lầm mà chàng dùng hết sức bình sinh để che đậy, sự tự hành hạ giày vò suốt một năm qua, cuối cùng vẫn bị phơi bày dưới ánh mặt trời.
"Chiếc trâm vàng ta làm mất ở Túc Châu, hóa ra là chàng đã tặng cho A Yểu." Ta nở nụ cười dịu dàng. "Phu quân không nên làm vậy, đâu có ai đem đồ cũ của thê tử đi tặng người khác, người ta sẽ cười cho đấy."
Ánh mắt chàng dao động, mang theo sự vỡ vụn cầu khẩn, giống như một con chó mất nhà, chàng nhắm mắt run rẩy nói:
"Ninh Ninh, xin lỗi nàng."
Ta khẽ đáp:
"Không sao, ta rồi sẽ tha thứ cho Vương gia."
Chàng đột ngột mở mắt, vẻ tuyệt vọng hiện rõ mồn một. Còn ta, đã quay lưng bước đi.
12
Ngay trong ngày hôm đó, A Yểu đã bị Chu Cảnh tống khứ ra khỏi Vương phủ.
Mẫu thân ta có một năng lực kỳ lạ khiến ta vừa không thể thấu hiểu lại vừa kinh ngạc ngưỡng mộ. Gần như chỉ trong một đêm, bà đã tra ra toàn bộ sự tình giữa A Yểu và Chu Cảnh. Bà giận dữ đến phát điên, nghiến răng kèn kẹt. Bà lập tức lao đến tòa trạch tử nơi Chu Cảnh đặt A Yểu, suýt chút nữa đã đánh chết ả. Tóc của A Yểu bị bà giật đứt, gương mặt cũng bị bà cào nát.
Mẫu thân giờ đây là Hoàng thương, là Cáo mệnh phu nhân, thân phận tôn quý, thế nhưng vì ta, bà chẳng màng đến thể diện mà đi làm cái chuyện "đánh ghen" thô lổ ấy để trút giận cho con gái. Khi nha hoàn bẩm báo lại, sống mũi ta chợt cay nồng.
Vì Chu Cảnh, ta không khóc. Nhưng nghe chuyện mẫu thân làm vì mình, ta lại chẳng kìm được mà rơi lệ một hồi.
Chẳng mấy chốc, mẫu thân đã hùng hổ xông vào viện, phẫn nộ đòi ta phải hòa ly để theo bà về nhà.
"Hắn dám nuôi con tiện nhân đó suốt một năm trời! Ngay cả lúc con đang mang thai! Thật là đáng chết! Cái hạng nam nhân tệ bạc này thật đáng chết! Ta thật sự muốn giết hắn!"
Ta rót cho mẫu thân chén trà, khẽ vuốt lưng cho bà nguôi giận:
"Nương, con vĩnh viễn sẽ không hòa ly."
"Vì sao?! Con điên rồi sao? Chẳng lẽ định ở đây để chịu nhục nhã?"
"Hòa ly rồi theo nương về Dương Châu, nương sẽ tìm cho con một đám tiểu quan hầu hạ, muốn sung sướng bao nhiêu có bấy nhiêu!"
Ta bật cười:
"Nương à, quyền thế, phú quý con gái người giờ đây đều đã có đủ rồi. Con quản hắn bên ngoài có ai làm chi? Ngoại tôn của người giờ đã là Hoàng thái tôn định sẵn, ngoại tôn nữ của người là Công chúa. Nếu con hòa ly, hài nhi tính sao? Người tính sao? Tổ mẫu tính sao? Thẩm gia tính sao?"
Mẫu thân sững người: "Hôn sự của chính con, can hệ gì đến họ, can hệ gì đến nương?"
"Tất nhiên là có." Ta thở dài. "Năm con bốn tuổi, người và phụ thân đường ai nấy đi, con lớn lên trong vòng tay của tổ mẫu và thẩm nương. Phụ thân có lỗi với người, nhưng chưa từng giận lây sang con. Người đi Dương Châu kinh thương, đến năm con tám tuổi mới trở về. Phận nữ nhi lập nghiệp gian nan, chính người cũng hiểu rõ, những năm qua nếu không nhờ thế lực của Hầu phủ, người làm sao đứng vững ở Dương Châu. Vì vậy, năm nào người cũng không thiếu lễ nghĩa hiếu kính cho Hầu phủ."
"Từ năm con tám tuổi, mỗi năm người đều đón con về Dương Châu ở một tháng. Người cảm thấy nợ con vì không ở bên cạnh, nên mỗi lần gặp lại đều bù đắp, nuông chiều con gấp bội, chẳng nỡ mắng một lời. Khi con ở trong phủ, thẩm nương cũng vậy. Tổ mẫu là kế mẫu của phụ thân, đối với con lại càng chiều chuộng vì sợ mang tiếng hà khắc. Con cứ ngỡ mình thật hạnh phúc khi chẳng ai dám giáo huấn mình."
"Cho đến ngày con và tỷ tỷ trèo tường trốn học, trêu chọc phu tử. Thẩm nương mắng nhiếc tỷ tỷ, thúc thúc phạt tỷ tỷ quỳ từ đường, nhưng với con, họ chỉ bảo hãy về nghỉ ngơi đi. Lúc đó con mới nhận ra mình là người ngoài. Con vậy mà lại đi ngưỡng mộ tỷ tỷ vì có mẫu thân mắng nhiếc, có phụ thân trừng phạt."