VẠN DẶM TUYẾT GIĂNG, MỘT ĐỜI QUYỀN THẾ. - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

"Nương, con đã từng thật sự, thật sự khao khát một mái ấm. Thế nên khi Chu Cảnh mang đến cho con, con đã vui mừng khôn xiết."

Mẫu thân bàng hoàng nhìn ta, rồi bật khóc nức nở. Ta vùi đầu vào lòng bà:

"Nương, con nói những lời này không phải để oán trách người. Ngược lại, con ngưỡng mộ sự tiêu sái tự do của người. Người không màng quyền thế, chỉ cầu được sống thỏa lòng, dám yêu dám hận, vì trên đời này trừ con ra, những người khác đối với người đều là khách lạ. Nhưng con thì khác."

"Hầu phủ đến đời phụ thân đã không còn tước vị để kế thừa. Từ khi con gả cho Chu Cảnh, người nhà của tổ mẫu, thúc thúc, cùng các anh chị em đều được hưởng lây. Con có thể chỉ trích họ trục lợi từ con không? Không thể, vì đó là món nợ con nợ họ. Tổ mẫu không phải bà nội ruột, nhưng khi con ốm đau lúc nhỏ, bà đã thức trắng đêm chăm sóc. Thẩm nương không phải mẹ đẻ, nhưng khi may áo, làm điểm tâm cho anh chị, luôn có phần của con. Khi con bị bắt nạt ở học đường, là các anh chị đứng ra bảo vệ."

"Họ đều là chí thân của con. Nương, người không thuộc về thế giới này, nhưng người có tài năng không thể che giấu. Kể từ khi người tìm ra đơn thuốc trị dịch, rồi những thứ kỳ lạ người chế ra để kinh doanh, đã có biết bao kẻ đỏ mắt thèm thuồng. Nếu không vì nể sợ con là Dung Vương phi, người đã sớm bị bắt đi rồi. Trên đời này không có tự do tuyệt đối, thứ tự do người hằng tưởng, trong mắt kẻ định ra quy tắc cũng chỉ như cát bụi mà thôi. Có điều, sẽ đến một ngày, quy tắc này phải do con định đoạt."

"Con nói vậy để người hiểu rằng, mọi người đều là gia đình của con, con yêu mọi người, giống như trước đây con từng yêu Chu Cảnh vậy, nên con sẽ không hòa ly. Quyền thế phú quý con khó khăn lắm mới nắm trong tay, con tuyệt đối không dâng cho kẻ khác, không cho phép ai đến chia phần, bất luận là ai."

Mẫu thân nức nở: "Chữ nào câu nào con cũng vì người khác, vậy còn con thì sao, Thẩm Ninh! Con đặt bản thân mình ở đâu?! Con đặt mình ở đâu hả con!"

Ta mỉm cười lau nước mắt cho bà: "Nương, con vẫn ở đây thôi. Con là cao môn quý nữ, con đã quen với lối sống này. Con muốn quyền thế, con muốn tôn quý, con muốn thể diện, đó là tất cả những gì con cần. Người theo đuổi tự do, con theo đuổi quyền lực. Nương, chúng ta hãy cứ sống theo dáng vẻ mình mong cầu là tốt rồi. Thú vui của người này đôi khi lại là liều thuốc độc của kẻ khác mà thôi."

14

Chu Cảnh ở ngoài hành lang dồn dập gọi tên ta.

Ta giữ tay mẫu thân lại, muốn bà cùng ta diễn một vở "khổ nhục kế". Mẫu thân không biết, nhưng ta thì rõ mồn một: ả A Yểu kia đã sinh cho Chu Cảnh một đứa con trai. Đứa trẻ ấy chỉ kém Uẩn nhi của ta vài tháng tuổi. Đó cũng là lý do vì sao Chu Cảnh dung túng cho ả đến tận bây giờ. Hắn có thể không yêu ả, nhưng hắn tiếc đứa con.

Chu Cảnh đẩy cửa xông vào, trên người vẫn còn mặc nguyên bộ giáp từ doanh trại, chưa kịp tháo xuống. Đôi mắt hắn đỏ vẩn lên, ngón tay bấu chặt vào khung cửa.

"Ninh Ninh!"

Mẫu thân đứng chắn trước mặt ta, giận dữ quát:

"Người là ta đánh, Vương gia nếu có giận thì cứ việc đánh trả, đừng giận lây sang con gái ta."

Chu Cảnh vô thức thở phào một hơi: "Nhạc mẫu nói gì vậy, sao ta có thể ra tay với người? Chuyện của A Yểu là ta sai trước, đánh phạt thế nào ta cũng nhận, nhưng tuyệt đối ta không đồng ý hòa ly."

Mẫu thân lập tức bùng nổ: "Ngươi còn bênh vực con tiện nhân đó!"

Bà vung tay giáng một cái tát, Chu Cảnh không né không tránh, gương mặt chẳng đổi sắc. Nhưng cái tát đó lại rơi lên mặt ta vì ta đã lao ra chắn. Cả hai người họ đều kinh hoàng. Ta ôm lấy gương mặt đỏ bừng, nói với mẫu thân:

"Con sẽ không hòa ly, mẫu thân về đi."

Mẫu thân khóc lóc rời đi, vừa đi vừa mắng chửi không ngớt. Chu Cảnh đỡ ta ngồi xuống, đầy vẻ hổ thẹn định xem xét vết thương trên mặt ta. Ta không dấu vết mà tránh né bàn tay hắn. Cả người hắn cứng đờ, ánh mắt đầy tổn thương:

"Ninh Ninh, nàng chê bai ta sao?"

Ta nghiêng đầu, nước mắt rơi xuống thật đúng lúc:

"Vương gia nếu đã chiếm thân xác người ta, thì hãy chọn ngày lành mà nạp vào phủ đi."

Chu Cảnh quỳ xuống bên cạnh ta, nắm đấm siết chặt, giọng nói lạc đi vì buồn bã:

"Nàng giờ đây mở miệng ra là gọi một tiếng Vương gia, là định đoạn tuyệt tình nghĩa với ta sao?"

"Một năm trước, khi nàng sắp sinh, ta được Hoàng huynh phái đến Túc Châu tra án. Quan viên địa phương thói đời xa hoa, trong tiệc rượu đã hạ dược ta. A Yểu được đưa đến như thế, lúc ấy ta thần trí không tỉnh táo, hoàn toàn không biết mình đã làm gì. Ta vốn định giết ả, nhưng cha ả là phó tướng của ta, lại có ơn cứu mạng, ta không thể làm chuyện chiếm đoạt thân xác con gái ân nhân rồi lại diệt khẩu được. Ta đã có lỗi với nàng, ta không thể lại có lỗi với ả."

Ta nhắm mắt lại: "Được, ta biết rồi."

Hắn đột nhiên gầm lên, như thể sự đè nén bấy lâu nay đã nổ tung thành cơn điên dại:

"Nàng để ta nói hết đã! Nàng không được phép cũng không được quyền lạnh nhạt với ta như thế! Chẳng lẽ ta không hối hận sao?!"

"Ta vốn đã nhận ả làm muội muội, chọn cho ả một gia đình tử tế ở Túc Châu để gả đi, nhưng ả..."

Hắn như quả bóng xì hơi, ôm đầu rên rỉ đau đớn.

"Nhưng ả đã mang thai rồi. Đó là con của ta, Ninh Ninh, đó là máu mủ của ta. Ta có thể không màng đến ả, nhưng ta không thể bỏ mặc con mình. Ta là một nam nhân."

Hắn đấm ngực giậm chân, hối hận tột cùng. Ta lạnh nhạt nhìn hắn:

"Nếu đã là tử duệ của Vương gia, sao có thể để lưu lạc bên ngoài? Đón về đi. Vương gia vì ta mà giữ mình sạch sẽ bao năm qua, ta cũng nên biết đủ rồi."

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo