Văn Thanh - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Khi ta đi cùng ông nội về kinh vào lúc cuối xuân, mưa dầm liên miên. Ông cưỡi ở trên lưng một con lừa xám già của ông, trong tay cầm một chiếc ô giấy, là chiếc ô duy nhất của chúng ta.

Ngay cả một chiếc áo tơi ta cũng không có, trên đầu đội nón cói, quần áo đã sớm ướt hết rồi.

“Ông ơi, không phải là ông vẫn nói là thương con à? Hay là ông xuống lừa, để nó chở hành lý thôi được không?”

Ông liếc nhìn bọc hành lý rất lớn trên lưng ta, mắt híp lại, vuốt vuốt chòm râu, cười ra vẻ bí ẩn.

“Ông, có phải con lừa xám già này còn quan trọng hơn cả cháu gái không?” Ta nhẹ nhàng vỗ mông con lừa già, con lừa xám già lại nhấc chân sau lên định đá ta, ta nghiêng mình né tránh. 

Mưa bụi mịt mù, cầu Chu Tước chưa thay đổi chút nào, giống như sáu năm trước, khi ta và ông nội còn chưa rời đi.

Không biết có điều gì khiến cho ông nội sợ hãi, ông gãi cổ con lừa xám, nó chạy như điên.

Ta đứng lặng trên cầu, trong khoảnh khắc không biết phải làm gì.

Haizz, một con lừa cũng quan trọng hơn cả ta…

Ta đổi bên vai cõng bọc hành lý, trước mắt bỗng nhiên xuất hiện một cỗ kiệu, một cỗ kiệu nhỏ màu xanh lơ rất bình thường.

Mành kiệu chậm rãi xốc lên, người bên trong cũng không có gì khác so với sáu năm trước.

Trắng như tuyết trên núi, sáng như trăng trên trời.

Đây là điều mà bệ hạ đã nói với cả triều văn võ khi hắn đỗ Trạng Nguyên năm hai mươi tuổi.

“Văn Thanh…”

Tống Tấn nhẹ giọng gọi ta, lông mày của hắn tựa núi xa, trong mắt như chứa một mạt sương mù, dáng vẻ bí hiểm khó hiểu.

Hắn là vị quan lớn trẻ nhất của triều Đại Nguỵ, là Tả Đô Ngự Sử mà bệ hạ tin tưởng nhất, cũng là vị quan lớn thanh liêm nhất trong miệng bá tánh.

Nhưng đối với ta, hắn chỉ là một đoạn quá khứ không thể nói ra.

Chỉ là một đoạn quá khứ mà thôi.

“Tống đại nhân!” Ta hơi hơi ngồi xổm xuống, coi như hành lễ.

Tống Tấn cúi người ra khỏi kiệu, sau đó đứng thẳng, hình như cao hơn trước kia một chút.

Đuôi mắt của hắn rất dài, mũi lại thẳng, hàm dưới góc cạnh lại kiên nghị, khi nhìn người khác vô tình có vẻ áp bách.

Hắn từ trên cao nhìn xuống ta, ta lặng lẽ lui về phía sau nửa bước.

Lông mày hắn nhíu lại càng chặt, đôi môi mỏng mím lại.

“Sao thế? Hiện giờ không cả nói được câu nào tử tế với ta sao?”

Hắn mở chiếc ô trong tay, che trên đỉnh đầu ta.

“Mưa cũng không to, ta không sao cả, đại nhân lo cho bản thân mình đi! Nếu bị cảm lạnh sẽ ảnh hưởng đến quốc sự, sao ta có thể gánh nổi trách nhiệm?” Ta ôn tồn nói với hắn.

Kể từ khi biết hắn, sức khoẻ của hắn đã không tốt, thời tiết vừa thay đổi đã bị phong hàn, quan năm suốt tháng trên người đều có mùi thuốc.

Lời nói này của ta cũng không phải là khách sáo với hắn, mà là thật sự lo cho hắn gặp mưa bị bệnh, còn chưa về đến nhà, mẹ hắn lại trách ta.

“Trở về đi!” Hắn cũng không miễn cưỡng, nâng ô đi ở phía trước ta.

Tuy là quan lớn, hắn cũng vẫn như xưa, mặc một chiếc áo vải dài màu xanh, khi đi đường không nhanh không chậm, sống lưng thẳng tắp.

Hắn đã lập phủ, khi ta cùng với ông nội đi, hắn theo bệ hạ đi Sơn Tây.

Đã lập phủ rồi, không nên ở nhà ta nữa mới đúng, hiện giờ hắn nói là về, không biết là phải về chỗ nào?

Nhà ta ở ngõ nhỏ Đường Hoa

Nho nhỏ vừa dài vừa hẹp, xe ngựa không thể vào được.

Nhà là nhà tổ truyền Văn gia, đến đời của ông nội là đời thứ ba.

Nghe nói tổ tiên nhà ta làm buôn bán, thực ra cũng có chút tiền, ông nội có ba người anh em, ban đầu ở cùng một chỗ, trong nhà nhiều người lại nhiều thị phi, bà cụ cố của ta không thích bà nội, thường xuyên làm khó, ông nội vì bà nội mà muốn ở riêng.

Ngõ nhỏ Đường Hoa này là một căn nhà cấp hai, đó là căn nhà nhỏ nhất của Văn gia.

Chỉ là cha ta có chí, một mạch làm được chức quan ngũ phẩm Hồng Lư Tự thiếu khanh, tuy chỉ quản lý lễ nghi triều hội, cũng làm quan ở kinh thành.

Trước kia cũng không có qua lại với người trong tộc, mấy năm trước khi ta cùng với ông nội còn ở kinh thành thì vẫn thường xuyên thăm hỏi, chỉ là sau khi bà nội của ta qua đời, tính tình của ông nội cũng không tốt lắm, có lẽ là vì chuyện quá khứ nên không muốn gặp lại nữa!

“Mấy năm nay muội cùng với ông nội đi đâu?” Tống Tấn mở miệng hỏi.

Tính tình của hắn lãnh đạm, trước kia ta thường xuyên chê hắn không có vẻ giống người chút nào, hiện giờ hắn lại càng không giống người.

“Từ Giang Nam đến quan ngoại, đi rất nhiều.”

Mấy năm nay ta cũng coi như mở mang kiến thức một chút! Mới biết rằng tuy là thái bình thịnh thế, nhưng ở đâu cũng có rất nhiều người sống khổ sở hơn ta, nên cũng không còn nhiều oán hận nữa.

“Muội vốn rất tiêu sái mà” Hắn cười nhẹ một tiếng, không biết là đang khen ta hay đang cười ta.

Thôi! Từ xưa tới giờ hắn đã có suy nghĩ sâu sắc rồi, người bình thường không đoán được

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo