Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta muốn hỏi hắn một chút, vì sao hôm nay lại kịp thời xuất hiện ở trên cầu Chu Tước như thế, là biết ta cùng với ông nội trở về, cố ý đi đón chúng ta hay sao?
Nghĩ lại, lại cảm thấy không thể, hắn bận trăm công ngàn việc, việc chúng ta trở về chỉ là việc nhỏ như thế, tất nhiên là không được hắn đặt trong mắt rồi, có lẽ là trùng hợp thôi?
Ngõ nhỏ Đường Hoa so với trước kia càng hẹp, cánh hoa đào bị mưa rụng đầy ven đường, tích tụ thành một lớp hoa màu phấn hồng thật dày.
Đúng thế! Nếu là thời tiết đẹp, sẽ là cánh hoa đào chồng chất như mây.
Mẹ của hắn thích hái cánh hoa đào phơi khô, vào đông làm trà uống.
“Mẹ của huynh có còn phơi cánh hoa đào làm trà không?” Ta nhảy qua một vũng nước, không hiểu sao mà hỏi một câu như thế.
Thật ra trên đời này người ta không thích nhất chính là mẹ của hắn.
Hắn ngừng bước chân lại, xoay người nhìn ta.
“Văn Thanh, muội vẫn không thể chấp nhận bà ấy à?”
“Có lẽ là huynh nói sai rồi, là bà ấy không chấp nhận được ta.” Ta cúi đầu không muốn nhìn hắn.
Là mẹ hắn không thể chấp nhận được ta, ông nội mới đành phải mang ta đi xa, đi một lần là sáu năm.
Nghe nói Tống Tấn đính hôn mới mang ta về nhà, hắn không hiểu nhưng mẹ hắn đều hiểu, mẹ hắn quá hiểu nên mới không thể chấp nhận được ta.
Khi chúng ta vừa mới đến thì thấy con lừa xám già buộc ở cột ngoài cổng.
Cổng của quan ngũ phẩm ở kinh thành, chỉ sợ là nó không vào được, dù sao thì phu nhân mới của cha ta xuất thân thế gia, không muốn thấy những đồ vật thô tục.
Nó cũng giống ta, quá thô tục.
Nhưng mà không quan trọng, chúng ta chỉ đợi hai ngày thôi, ông nội bảo phải về ở thôn trang ở ngoại ô.
Chỉ vì cầu mong được tự tại, cũng không muốn nhìn thấy vẻ mặt khó xử kia của cha ta.
Ta đi theo Tống Tấn, vừa vào cửa nhà là bức tường, chữ Phúc thật lớn được khắc trên đó không còn nữa, thay vào là khắc tứ quân tử.
Trong nhà khắp nơi đều là lịch sự tao nhã, ngay cả một bụi cỏ cũng được sắp xếp ở đúng vị trí.
Khi còn bé chưa hiểu chuyện, mẹ hắn phá bỏ vườn rau của mẹ ta để trồng hoa, ta chạy tới hỏi cha, trồng rau không được hay sao? Không phải là cây cải dầu cũng nở hoa sao? Còn có thể ép dầu ăn.
Cha ta xoa đầu ta, nói là trồng hoa vừa đẹp vừa phong nhã.
Chờ đến khi lớn lên một chút thì ta hiểu, mẹ ta chết rồi, cha ta cưới vợ mới, người này không giống với mẹ ta.
Mẹ ta thích phố phường thích không khí sôi nổi, ngày nào cũng nghĩ làm sao để sống tốt hơn.
Vợ mới của cha không giống, nàng xuất thân thế gia, gả cho cha ta cũng coi như là gả thấp, nàng thích những thứ phong nhã, vì thế sau khi nàng gả vào đây, ngoài bỏ viện của ta, không tìm được một dấu vết nào của mẹ ta khi còn sống.
Người phong nhã không để bụng có được ăn no hay không, dường như bọn họ sống ở trên trời, ăn gió uống sương, trong lòng trong mắt chỉ có bản thân mình, không nhìn thấy người khác.
Cha ta lại là một kẻ ngốc, cứ muốn cưới một người ở trên trời.
Sau đó ta lại nghĩ.
Quả nhiên Văn gia chúng ta là nhờ di truyền, sao đều thích người trên trời chứ?
Rõ ràng mình chỉ là một người phàm tục, lại cứ thích người trời.
Ông nội ta đang ngồi ở sảnh chính uống trà, có lẽ hôm nay là ngày nghỉ tắm gội, cha ta cũng ở nhà.
Tống Tấn và mẹ hắn rất giống nhau, chỉ là cằm của mẹ hắn nhọn hơn, đôi mắt phượng long lanh như hồ nước mùa thu, tóc đen dày như mây, giơ tay nhấc chân cũng đủ rung động lòng người.
Năm ấy ta mười hai tuổi, mẹ ta mới mất một năm, cha ta và ông bà nội nói là sắp cưới cô dâu mới.
Trời rất lạnh, tuyết rơi nhiều, ta ghé bàn bên cạnh giường đất viết chữ.
Ông nội ta hỏi cha ta muốn cưới ai.
Cha nói, là goá phụ Tống gia, bạn thân của ông ấy.
Ông nội tát vào mặt ông ấy thật mạnh, miệng run rẩy nửa ngày không nói được câu nào.
Bà nội bị cha ta làm cho tức giận đến nỗi nằm nửa tháng trời không thể xuống giường.
Khi đó, nha hoàn Thuý Điệp bên cạnh mẹ ta còn chưa gả chồng, ôm ta khóc đến nửa đêm.
“Là một người đọc sách, thế mà chuyện không biết xấu hổ như vậy cũng làm được? Rõ ràng con trai Tống gia và tiểu thư nhà chúng ta đã định thân từ nhỏ, hiện giờ lại muốn cưới bà thông gia tương lai ư? Thật là vô liêm sỉ…
Ta biết cha ta có một bạn thân làm quan ở phủ Khai Phong, cũng biết ta và con trai Tống gia đính hôn từ nhỏ.
Lại không hiểu bà thông gia trong miệng của Thuý Điệp là gì.
Cha ta quỳ trên nền tuyết một đêm, bà nội ta thương con trai, ông lại thương bà.
Cuối cùng cha đã được như nguyện cưới cô dâu mới, ta cũng gặp Tống Tấn.
Ngày thứ hai mẹ hắn gả tới nhà ta, Tống Tấn đã được đưa tới.
Cha ta và cha hắn là cùng khoa, cha hắn lại lớn hơn cha ta sáu tuổi.
Nghe nói hai người quen nhau ở hội thơ, sau này thành bạn thân.
Cha ta ở lại kinh thành, cha của hắn lại làm quan bên ngoài.