Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tháng Tám, ta như nguyện gả cho Tống Tấn.
Lại đón ông nội vào nhà, Tống Tấn vẫn bận rộn như cũ, ta vẫn có một năm ở quan ải hai ba tháng.
Cuộc đời của ta đã quá viên mãn rồi, viên mãn đến nỗi ta nhiều lúc không biết làm sao.
Mặc dù không biết làm sao, nhưng ta vẫn bảo vệ thật kỹ.
Thật ra, Tống Tấn mới là người chưa từng buông tay, nếu không nhờ có hắn, đã không có chúng ta hôm nay.
Hắn nói với ta, đừng nên từ bỏ, những khúc quanh hãy luôn tưởng tượng có điều bất ngờ đang chờ đợi.
Hắn nói, nếu đây là số mệnh, hắn sẽ tin vào số mệnh.
Ta không tin vào số mệnh, ta tin hắn.
Ngoại truyện Tống Tấn
Trí nhớ của ta rất tốt, nhưng lại không nhớ được hết những chuyện khi còn bé.
Chỉ rõ ràng một việc, có một ngày phụ thân ở ngoài về nhà, nói là đã định một việc hôn nhân cho ta.
Ngày hôm ấy, khi ông ấy uống xong rượu, gương mặt vẫn còn ửng đỏ, nhưng vô cùng vui sướng.
“Đứa nhỏ Văn Thanh kia, sau này chắc chắn là không lường trước được, con ta mà cưới được nó sẽ rất có phúc.”
Ta nhớ rõ những lời này rất nhiều năm, sau này không còn phụ thân nữa, mẫu thân phải gả tới Văn gia, trong lòng ta cảm thấy rất trơ trẽn.
Điều tiếc nuối nhất là, ta không thể cưới cô gái nhỏ có phúc mà phụ thân đã nhắc đến.
Loại tiếc nuối này cứ như thế nối liền rất nhiều năm, kể từ khi ta lần đầu nhìn thấy ánh mắt của nàng.
Đó là ngày thứ hai mẫu thân gả tới Văn gia, cậu đưa ta đến ngõ nhỏ Đường Hoa.
Văn gia là một gia đình rất đơn giản, ta đi qua ngưỡng cửa, cô gái nhỏ bé kia đứng ở bên cạnh bức tường có khắc chữ Phúc thật lớn.
Ta biết, nàng ít hơn ta bốn tuổi, năm đó mười hai.
Nàng mặc một chiếc váy màu hồng hải đường, mặc áo màu xanh lá trúc, dưới mái tóc đen là lông mày mỏng, gương mặt đầy đặn tròn xoe.
Nàng ngơ ngác nhìn ta, một hồi lâu sau lại chép miệng một cái, cười với ta.
Có người sinh ra đã rất thích cười, nàng cũng thế, khi cười lại càng hiện rõ răng trắng môi đỏ.
Nàng xinh đẹp hơn những bé gái bình thường khác, có lẽ đó là trong lòng ta nghĩ thế.
Hoặc là do ta gặp quá ít con gái, chỉ có nàng, nhìn thẳng ta, vừa không ngượng ngùng lại không ra vẻ.
Từ nhỏ ta đã không thích nói chuyện, lại càng không biết nên giao tiếp với người khác thế nào.
Chỉ có giỏi hơn người khác ở chỗ đọc sách.
Ta ở Văn gia rất tốt, phụ thân của nàng mê muội mẫu thân của ta, đối xử với ta cho dù không phải rất tốt, nhưng cũng chưa từng khắt khe mắng mỏ.
Ông bà trong nhà đối với ta lại càng hiền từ. Còn Văn Thanh ư? Nàng nói rất nhiều.
Ta chưa từng gặp một cô gái nào vừa thích nói chuyện lại nhiều năng lượng như thế, mỗi khi ta đi học về, đều không gặp nàng.
Khi tới vấn an chỗ ông bà, ông sẽ oán giận với bà, nàng hái hoa, dẫm cỏ, hoặc lại nghĩ ra đồ ăn mới gì đó, thiếu chút nữa đốt sạch phòng bếp
Cuộc sống một người có thể thú vị như thế, ta rất hâm mộ nàng.
Nàng rất ít khi an tĩnh, trừ những lúc gây hoạ.
Sau này khi bà đi rồi, nàng lại quản gia.
Ta biết rõ mẫu thân ta là người thế nào, mong ước cả đời của nàng là gả cho một người có thân phận có tiền tài. Đáng tiếc là gả đi hai lần, đều không được như ý nguyện.
Nàng chỉ nghĩ đến việc chi tiêu, chỉ nghĩ đến việc sống cuộc sống của mình, còn lại không quan tâm đến việc gì khác.
Cao sơn trà mùa đông, quần áo giày, chi tiêu khi ra ngoài, đều là cô bé trong nhà chuẩn bị cho ta.
Có thể nhìn ra, tuy nàng nói nhiều, nhưng suy nghĩ tỉ mỉ cẩn thận, tuy không yêu thích gì mẫu thân ta, lại chưa từng chuyển cảm xúc đó lên người ta.
Nàng rất rất rất tốt, tốt đến mức nào nhỉ?
Phòng bếp nấu canh gà cho mẫu thân ta, nàng tiếc nuối không dám uống một ngụm, nhưng lại chia cho ta và ông mỗi người một bát.
Áo choàng của nàng đã ngắn rồi, lại lấy da lông mà bà để lại cho nàng làm hồi môn để khâu áo choàng lông cho ta.
Nàng ngồi ở dưới ánh nến mờ nhạt nhìn ta, hỏi ta khi nào có thể cưới vợ?
Hỏi nàng khi nào có thể lớn lên?
Ta không muốn trả lời nàng, nàng không biết, nàng vốn nên là thê tử của ta. Kể từ khi ta biết nàng, nàng chính là người đã từng đính thân với ta.
Cuộc đời của ta quá thiếu thốn cằn cỗi, nàng lại xuất hiện đúng lúc, làm cho vùng đất cằn cỗi này mọc lên cỏ, cũng nở ra hoa.
Ta là một người lạnh nhạt, không biết vì sao, chỉ cần nghĩ tời nàng, trong ngực sẽ có một luồng ấm áp.
Nàng có loại ma lực này, chỉ là nàng không hiểu được, trên người nàng luôn có sinh cơ dào dạt, khiến cho người không nhịn được mà đi xem, và đuổi theo.
Trong rất nhiều năm tháng không có nàng, ta vẫn luôn suy nghĩ, nếu nàng chưa từng xuất hiện, thì ta hiện giờ có cảm thấy cuộc sống này không thú vị không?
Một người chưa từng trải qua cảm giác thú vị, tất nhiên sẽ không biết được thú vị là gì.
Sau này, sau đó nữa, có rất nhiều cô gái muốn quen biết với ta.
Bọn họ hoặc là có xuất thân rất tốt, ngoại hình cũng rất đẹp, cũng có người rộng rãi thích cười.
Nhưng ta lại không thể cười với các nàng, trong lòng ta trong mắt ta, chỉ có cô gái của ta thôi.
Hoá ra nàng chính là cô gái của ta.
Chỉ là rời nhà đi ra ngoài, đã là rời nhà ra ngoài, luôn có ngày trở về.
Ta chỉ có hai bàn tay trắng, chưa từng nghĩ nhất định phải có được cái gì đó.
Ngoại trừ nàng.