Văn Thanh - Chương 22

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Khi hắn về, trời đã tối, vẫn mặc quan phục màu đỏ.


Ta đứng bên hiên nhìn hắn, trong khoảnh khắc nhìn phát ngốc.


Hắn nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của ta, khoé miệng cong lên, rốt cuộc không nhịn được, xì một tiếng cười.


“Tống Vân Đình, chàng dám cười ta!”


“Được rồi, là ta sai. Đói bụng không?” Hắn cầm tay ta, ta nhắm mắt đi theo phía sau hắn.


“Ta đã ăn một miếng bánh, cũng không đói lắm, chàng thay quần áo trước đã!”


“Ừ!”


Vì thế hắn buông tay, đi vào phía sau bình phong thay quần áo, ta lại ghé vào bình phong nhìn hắn.


“Nàng thật sự muốn nhìn ta thay quần áo sao?” Hắn đặt tay ở cổ áo, nhìn ta hỏi.


“Chàng là người của ta rồi, nhìn chàng thay quần áo thì có làm sao?” Ta cười tủm tỉm trả lời hắn.


“Văn Thanh, nàng lại gần một chút.” Hắn nhẹ nhàng tháo lòng cổ áo, chậm rãi cởi bỏ quan phục treo lên.


Trên người chỉ còn có chiếc áo lót trắng cùng với quần màu đen.


Cổ trắng nõn thon dài, yết hầu lăn lộn.


Ta không khỏi nuốt nước miếng, tội lỗi, tội lỗi quá!


*


Ta xê dịch về bên cạnh hắn, cách khoảng một cánh tay thì dừng lại.


“Đẹp không hả?” Hắn hả một tiếng, khiến cho ta ngơ ngác mà gật đầu, đẹp chết mất.


“Vậy lại gần một chút nhìn xem.” Hắn duỗi tay ra, kéo ta vào lòng.


Không biết là trời quá nóng hay nhiệt độ trên người hắn quá cao.


Ta chỉ cảm thấy gương mặt nóng lên thái dương như muốn đổ mồ hôi.


Hắn nhìn ta, sóng gió mãnh liệt trong đôi mắt.


Một đôi mắt đen nhánh không nhúc nhích mà nhìn chằm chằm về phía ta, giống như cố gắng kiên nhẫn.


Ta có lẽ là trời sinh đã xấu xa rồi, hắn càng chịu đựng ta càng muốn trêu chọc hắn.


Ta hơi nhón chân lên, dán môi ta lên khoé môi hắn.


“Ngọt!”


Ta rời môi của hắn ra, liếm liếm khoé miệng, lại nhướng mày khiêu khích hắn.


"Văn Thanh, ta cũng là một người đàn ông.”


Hắn kéo ta vào trong lòng ngực, cúi đầu hôn ta.


Không giống với chuồn chuồn lướt nước của ta lúc nãy, hắn hôn đến nỗi động tình sâu sắc.


Nhưng hắn còn biết khắc chế hơn cả ta, cuối cùng vẫn dừng lại trước khi đè ta ở trên giường lột sạch.


Đầu của hắn đặt trên đầu vai ta, hơi thở nóng nực ướt át phun lên gương mặt ta, trán hắn có một tầng mồ hôi mỏng.


Trong phòng an tĩnh, chỉ còn lại tiếng thở dốc của hắn.


“Văn Thanh…”


“Hử?”


“Sau này lại chọc ta nữa, ta không biết có còn nhẫn nhịn được hay không đâu.” Giọng nói của hắn khàn khàn, quyến rũ không nói thành lời.


“Còn có việc gì mà Tống ngự sử nhịn không được cơ à?”


Hôm đó khi ăn cơm tối, ánh trăng đã lên cao.


Trong triều tra ra đại án gian lận tham ô hối lộ, liên luỵ rất rộng.


Tống Tấn  bận rộn hơn năm mươi ngày trời, cha ta cũng liên luỵ trong vụ án này, tuy nhiên nghe nói hắn chỉ thu một chút bạc.


Cuối cùng vẫn còn tính mạng, bị mất chức quan.


Việc này thật ra ông nội còn biết trước ta.


Ta còn sợ ông buồn lòng, nhưng ông lại nghĩ rất thoáng. Ông nói cha ta không hợp làm quan, hiện giờ mất đi chức quan, để cho hắn học cách làm người.


Ta rất đồng ý.


Không chờ chúng ta đi tìm, cha ta đã mang theo một nhà già trẻ lớn bé tìm tới thôn trang.


Ta và ông nội hiểu rõ vì sao bọn họ đến.


Không đợi cha ta mở miệng, ông nội đã ngăn trở hắn.


“Các ngươi đừng có ý định gì với thôn trang này, đây là của mẹ ngươi, nàng đã nói rõ ràng là thôn trang sau này là của hồi môn cho Thanh Thanh rồi.”


“Hôm đó các ngươi cũng có mặt, nhà nhỏ ở hẻm Đường Hoa, cửa hàng ở Đường Đông đều cho các ngươi, sau này sống thế nào đều do các ngươi.”


“Vân Đình là người như thế nào ta cũng không cần phải nói nhiều, nếu lần này không phải là hắn bảo vệ ngươi, chắc chắn là ở cửa chợ sẽ có một vị trí nhỏ của ngươi đó.”


“Như thế cũng coi như hắn đã trả lại công ơn nuôi dưỡng của ngươi rồi, sau này đừng đi làm phiền hắn nữa, để hắn an ổn làm việc vì dân đi, các ngươi cũng coi như tích đức làm việc thiện.”


Ông nội nói đến mức không để lại lối thoát, cha ta cúi đầu, một câu cũng không nói được.


“Gia Nhiễm cũng là cháu trai của ngài, ngài không thương hắn sao?” Mẹ Tống Tấn nhíu mày, không nhanh không chậm mà nói.


“Các ngươi thương hắn là đủ rồi, ta cũng mệt, muốn nghỉ ngơi, uống xong trà này các ngươi đi đi! Sau này đừng tới nữa!”


Ông nội chầm chậm đi ra ngoài.


“Thanh Thanh…” Cha ta nhìn về phía mẹ Tống Tấn, cuối cùng mới nhìn ta rồi mở miệng.


Ta đã sớm thất vọng đối với hắn, cũng không có mong đợi gì, chỉ là không muốn nói nhiều với hắn nữa.


Mới đưa cho hắn một tờ ngân phiếu một ngàn đã chuẩn bị từ trước.


Hắn liếc nhìn người phụ nữ bên cạnh một cái, không dám lấy.


“Đuổi ăn mày sao?” Người phụ nữ cầm ngân phiếu lật lên xem, mười ngón tay nhỏ dài.


“Ăn mày còn đòi xôi gấc ư? Hiện giờ ta còn có thể nhẹ nhàng nói chuyện với và là bởi vì nể mặt bà đã sinh Tống Tấn.”


“Cha ta nhát như chuột, người khác cho tiền ông ấy cũng không có can đảm nhận lấy, trong nhà có rất nhiều tiền bạc không rõ ràng kia là ai nhận? Bà còn hiểu rõ hơn cha ta nhiều!”


“Ông trời cho bà sắc đẹp và lòng can đảm, sao không cho bà thêm chút đầu óc? Cha ta chỉ là một viên quan ngũ phẩm, cho ông ấy bạc thì có tác dụng gì chứ? Ông ấy có thể cho người ta cái gì?”


“Bọn họ là muốn hại Tống Tấn mà thôi! Nếu không phải nhờ có bệ hạ tin tưởng hắn, hắn có còn làm được quan nữa không?”


“Bà vừa không dạy không nuôi hắn, sau này cũng đừng hại hắn nữa, đi ra ngoài ngàn vạn lần đừng nói bà là mẹ hắn.”


Ta uống một ngụm trà, chậm rãi nói


“Ngươi là đồ vật gì? Dám bảo con ta không nhận ta hay sao?” Nàng đập bàn một cái, nhìn ta quát lớn.


Mặc dù là người đẹp, nhưng mày liễu dựng ngược, mặt mày dữ tợn, cũng không còn đẹp nữa.


“Bà không biết ta là thứ gì sao? Ta là hôn thê từ nhỏ của Tống Tấn, đã được Tống đại nhân định ra từ khi ông ấy còn sống.”


“Người khác có biết bà với cha ta vốn là có quan hệ gì hay không? Bà đoán xem vì sao bệ hạ lại đồng ý hôn sự giữa ta với Tống Tấn? Một là vì yêu tài, một cái khác là thương ta và Tống Tấn, có loại cha mẹ không biết xấu hổ như hai người.”


Bệ hạ tứ hôn cho Tống Tấn, Tống Tấn không muốn, nói là đã có hôn ước.


Bệ hạ không tin hắn, hắn mới nói ra chuyện ta và hắn có hôn ước từ nhỏ.


Đây chính là lời đồn đính hôn của hắn trước kia.


Bọn họ nhìn ta, cũng không xấu hổ hay giận dữ, chỉ đầy mặt hoảng sợ, có lẽ là không ngờ bệ hạ cũng biết được chuyện xưa?


Cuối cùng vẫn cầm đi ngân phiếu một ngàn lượng kia.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo