Vị Hôn Phu Của Ta Không Từ Mà Biệt - 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
 
Trước khi rời đi vị hôn phu đã để lại một tờ giấy.
 
Thế nhưng ta không biết chữ, bèn nhờ vị thư sinh nhà bên xem giúp.
 
Hắn nhàn nhạt liếc nhìn ta một cái.
 
"Trên này viết là sớm ngày tìm được phu quân khác."
 
Ta đau lòng khôn xiết, hạ quyết tâm phải đổi một vị hôn phu.
 
Ngày thư sinh đỗ đạt Trạng nguyên, đã cầu thân với ta ngay trước mặt bàn dân thiên hạ.
 
Ta đang định gật đầu đồng ý.
 
Đột nhiên cảm giác được trong đám đông có một ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm vào ta.
 
Vị tướng quân thắng trận trở về lạnh lùng nói: "Không phải ta đã bảo nàng đợi ta trở về lại thành thân sao?"
 
Hả? Không phải trên giấy viết là muốn ta đi tìm phu quân khác sao?
 
1.
 
Ta là con gái của một thợ săn.
 
Từ nhỏ đã có thể trèo cây bắt chim, xuống sông mò cá.
 
Cha ta đã dạy ta cách săn bắn, tuy không kiếm được bao nhiêu tiền, nhưng ít nhất cũng không bị ch e c đói.
 
Mẹ mất sớm, cha ta năm ngoái cũng bị bệnh nặng mà qua đời.
 
Trước khi mất, ông nói điều nuối tiếc nhất chính là không được tận mắt thấy ta gả đi.
 
Ta lau nước mắt hứa với ông: "Cha, cha yên tâm, con nhất định sẽ gả cho một nam nhân tốt, sinh cả một bầy con."
 
"Được, cha đợi."
 
Kể từ đó, ta luôn khắc ghi chuyện này trong lòng.
 
Thế nhưng nam nhân ở mấy làng lân cận ta đều không ưng mắt.
 
Mà ta cũng không biết làm ruộng, gả cho bọn họ còn phải quán xuyến cả gia đình, ta mới không thèm.
 
Nửa tháng trước ta vào núi săn bắn.
 
Tình cờ gặp một nam nhân toàn thân đầy m á o nằm gục trong bụi cỏ.
 
Ta ngồi xổm xuống xem xét, mới vừa xích lại gần.
 
Hắn đã như một con mãnh thú cực kỳ cảnh giác.
 
Đôi mắt đen thâm trầm đột nhiên nhìn chằm chằm vào ta.
 
"Ồ, vẫn còn thở." Ta nhìn gương mặt của hắn.
 
Hít, mày kiếm sắc sảo, sống mũi cao thẳng, nhìn lâu một chút còn khiến người ta cảm thấy cổ họng khô khốc.
 
Lúc mấy bà già và mấy cô vợ trẻ trong làng ngồi buôn chuyện ta đã từng nghe qua.
 
Hạng người như hắn, phương diện "kia" hẳn là rất cừ.
 
Thế là ta kéo hắn về nhà.
 
Người này bị thương rất nặng, nằm ròng rã ba ngày mới mở mắt.
 
"Ta tên là Bán Hạ, là ân nhân cứu mạng của huynh, huynh phải nhớ kỹ đấy." Ta cười tủm tỉm nói.
 
Hắn cúi đầu nhìn, nửa thân trên đều đang trần trụi.
 
Cơ bụng rõ rệt.
 
Ta dời mắt đi, mất tự nhiên ho nhẹ một tiếng: "Cái đó, vết thương trên người huynh quá nặng, y phục đều rách nát cả rồi."
 
Thật ra ta đã lén sờ thử mấy cái, cơ bắp của hắn rắn chắc vô cùng.
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo