Nam nhân tên là Hoắc Dã.
Ta hỏi trong nhà hắn còn những ai, đã từng hôn phối chưa.
"Cha mẹ đều không còn, cũng chưa từng cưới vợ." Hoắc Dã nói.
Ta vỗ đét một cái: "Thế chẳng phải là trùng hợp quá sao. Hát tuồng chẳng phải đều nói cái gì mà ân cứu mạng phải lấy thân báo đáp sao? Vậy ta đành miễn cưỡng thu nhận huynh vậy. Nhà cửa ta cũng chuẩn bị sẵn rồi, chờ khi vết thương của huynh lành lại chúng ta liền thành thân, về sau sinh mấy đứa nhóc mập mạp, ngày tháng sau này chắc chắn sẽ rạng rỡ hẳn lên."
Hoắc Dã nhìn căn nhà tranh vẫn còn đang dột mưa, hơi mím môi.
Ta cứ coi như là hắn đã đồng ý rồi.
Sợ vết thương của Hoắc Dã hồi phục không tốt, ta còn đặc biệt chạy lên trấn tìm đại phu bốc thuốc.
Còn ngày ngày ra ngoài săn bắn để bồi bổ thân thể cho hắn.
Sớm chiều bên nhau, ta nhìn Hoắc Dã cũng càng lúc càng thuận mắt.
Hắn không giống mấy gã đàn ông trong làng, chê bai cử chỉ của ta thô lỗ.
Lúc chập tối trở về, Hoắc Dã đang cầm rìu bổ củi.
Trên nồi đã nấu cháo xong.
Lòng ta rất đỗi an ủi, cái ngày tháng hễ về đến nhà là có nam nhân sưởi ấm giường này đúng là sướng rơn người.
Dáng người hắn cao, vai rộng chân dài, ngũ quan sắc nét, chỉ là nước da hơi đen.
Sau này sinh con rồi, tốt nhất ngũ quan giống hắn, còn nước da thì giống ta.
Ta nói với Hoắc Dã đủ chuyện trên đời, hắn luôn lẳng lặng nghe, thỉnh thoảng mới đáp lại vài câu.
Dưới ánh nến rạng rỡ, bóng của hắn in trên tường cùng bóng của ta nương tựa vào nhau.
Ta không nhịn được mà bật cười.
Từ ngôn hành cử chỉ của Hoắc Dã, ta có thể nhận ra, hắn không giống hạng người lớn lên ở chốn núi rừng như ta.
Nhưng mệnh trung chú định hắn phải gặp được ta, không có ta, hắn đã sớm ch e c rồi.
Nghĩ đến đây, ta càng thêm yên tâm thoải mái.
Vết đao sau lưng Hoắc Dã rất sâu, cứ cách hai ngày là phải thay thuốc một lần.
Đợi sau khi hắn tỉnh táo, ta bưng bát thuốc sán lại gần, muốn giúp hắn cởi y phục để thay thuốc.
Cả người hắn căng cứng, theo bản năng lùi lại phía sau, trầm giọng ngăn ta: "Tự ta làm là được."
Ta nghe vậy thì sững người: "Huynh có thể với tới sau lưng mình sao?"
Hoắc Dã cau chặt mày, vẫn vô cùng kháng cự.
Số lần nhiều rồi, chúng ta cũng đều thành thói quen.
Nhưng ngày đó trong lòng ta đang vướng bận chuyện khác, lúc bôi thuốc cũng tâm hồn treo ngược cành cây.
Tiền bạc vụn tích góp được sắp tiêu hết rồi, con mồi ở gần đây cũng càng lúc càng ít.
Hoắc Dã là nam nhân to xác, sức ăn lớn hơn ta, ngày tháng mắt thấy sắp phải thắt lưng buộc bụng rồi.
Một tay ta bôi thuốc cho hắn, dưới chân không biết bị cạnh giường vướng một cái.
Người xiêu đi, cả người không vững được, thế mà lại ngồi thẳng lên đùi hắn.
Đầu gối vừa chạm vào chân hắn, lòng bàn tay đã chạm vào một vật cứng ngắc, nặng trịch.
Cấn đến mức lòng bàn tay phát đau.
"Hoắc Dã, huynh để cái gậy củi ở trên người làm gì thế?" Ta không hiểu, còn dùng tay ấn ấn.
Ta còn chưa kịp hoàn hồn, người ở dưới thân đột nhiên hít một hơi khí lạnh.
Hơi thở của Hoắc Dã ngay lập tức trở nên gấp gáp và nặng nề, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Hắn xuýt xoa một tiếng, ánh mắt trầm xuống tối sầm lại.
Ngay sau đó khàn giọng nói: "Bán Hạ, đừng động đậy nữa."
Ta cảm thấy có chút kỳ quái, bên tai chỉ có thể nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của hắn.
Hồi lâu sau, ta đứng dậy.
"Hoắc Dã, ta phải ra ngoài xem mấy cái bẫy trên núi thế nào rồi, ước chừng mất khoảng hai ba ngày, huynh ở nhà ngoan ngoãn nhé."
Cái bẫy đó là cha ta khi còn sống đã vào rừng sâu đặt sẵn, chuyên dùng cho những con mồi lớn.
Nếu vận may tốt, tóm được con hươu gì đó, quay về bán cho tửu lầu, ta và Hoắc Dã là có thể làm lễ thành thân rồi.
"Bán Hạ."
Trước khi ra cửa, Hoắc Dã gọi ta lại.
"Có chuyện gì thế?"
Hắn im lặng một lát: "Về sớm một chút."
Ta nở một nụ cười.
3.
Vận may không tốt lắm.
Mấy cái bẫy đó đã lâu không tu sửa, sớm đã chẳng còn tác dụng gì.
Lúc quay về lại gặp trận mưa như trút nước, đường núi rất trơn.
Ta trốn trong hang núi ròng rã cả một ngày, mưa mới nhỏ xuống.
Lúc chân trượt một cái ngã nhào xuống vũng bùn, đầu gối đập vào đá, đau đến mức ta hít một hơi khí lạnh.
Lúc đau nhất, trong đầu hiện lên gương mặt đó của Hoắc Dã.
Trong lòng tràn đầy mong mỏi sau khi về nhà sẽ bảo hắn thổi thổi vết thương cho ta.
Thế nhưng sau khi ta quay về, căn nhà đã trống rỗng.
Lúc đó ta cảm thấy trời như sập xuống.
Vị phu quân đã tìm được cho mình, cứ như thế mà mất rồi.
Khó khăn lắm mới bắt được con thỏ rừng, vốn định mang về tẩm bổ thân thể cho Hoắc Dã.
Lục soát hết cả căn nhà một lượt, sạch sẽ đến mức dường như người này chưa từng tồn tại vậy.
Chỉ có trên bàn đặt một tờ giấy thô không biết là tìm được từ xó xỉnh nào.
Trên đó dùng than vội vã viết mấy chữ.
Hướng về phía mặt trời nhìn nửa ngày, ta cũng không hiểu.
Chẳng còn cách nào, ta không biết chữ.
Từ nhỏ đến lớn, ta chỉ học được bản lĩnh săn bắn.
U uất mất mấy ngày, trong mơ ta đều đang hỏi Hoắc Dã: "Đồ trời đánh, huynh chạy đi đâu rồi?"
Gương mặt tuấn tú đó của hắn cứ thoắt ẩn thoắt hiện trong giấc mơ của ta.
Căn nhà hoang phế đã lâu ở cách vách không xa dọn đến một người hàng xóm, là một thanh niên.
Lại còn thỉnh thoảng có dân làng đến bái phỏng hắn.
Ta cũng nghe ngóng được một chút.
Hóa ra nam tử văn nhã tuấn tú đó là một người đọc sách, lại còn có công danh trong người.
Lòng ta khẽ động, nắm tờ giấy thô đó nghiền ngẫm nửa buổi.
Sợ người ta nhìn thấy, ta đặc biệt đợi đến buổi tối mới đi ra ngoài.
Giơ tay gõ cửa nhà thư sinh.
Cánh cửa từ từ mở ra, đập vào mắt là một nam tử mặc trường bào màu xanh thanh khiết.
Mái tóc dài dùng một cây trâm gỗ búi lỏng, lông mày và đôi mắt thanh tú nhuận sắc. Nước da trắng trẻo quanh năm không chạm nắng.
Sống mũi cao thẳng, sắc môi hơi nhạt, một đôi mắt ôn hòa mát lạnh.
Trông có vẻ hơi xa cách.
"Tiên sinh, có thể làm phiền ngài giúp ta xem thử, trên này viết cái gì không?" Ta lên tiếng.
Hắn nhàn nhạt liếc ta một cái, cau chặt mày.
"Tờ giấy này là ai để lại cho cô?"
Ta có chút khó mở lời.
"Nếu như làm khó quá thì thôi vậy." Thư sinh làm bộ muốn tiễn khách.
Ta vội vàng nói: "Tiên sinh ta bảo ngài này, ngài nhất định đừng nói ra ngoài nhé."
Thư sinh tên gọi Lục Yến, mẫu thân hắn vốn là người thôn Viễn Sơn.
Tính ra thì lúc nhỏ hắn còn ở đây một thời gian.
Ta đem quá trình quen biết giữa ta và Hoắc Dã trong những ngày qua kể cho Lục Yến nghe.
Lục Yến nghe xong, nhìn ta một cái.
Ta bỗng cảm thấy có chút luống cuống.
Hắn rủ mắt lướt nhìn những chữ trên giấy, lúc ngước mắt lên thần sắc nhàn nhạt.
"Trên này viết là, sớm ngày tìm được phu quân khác."
"Ý gì cơ?" Ta ngẩn ra.
Lục Yến hơi nhíu mày: "Ý là hắn bảo cô đừng đợi nữa, tìm người khác mà gả đi."
Lòng ta tức khắc đau nhói một trận.
Không phải là không nỡ bỏ người, mà là đau lòng con gà mái già của ta.
Để nuôi dưỡng thân thể cho Hoắc Dã, ta đã làm thịt nó.