Vị Hôn Phu Của Ta Không Từ Mà Biệt - 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
 
Vất vả nuôi hai năm trời, ngày thường còn trông cậy vào nó đẻ trứng đổi tiền muối.
 
Giờ thì hay rồi, gà mất, người chạy, rơi vào cảnh người mất gà không.
 
Ta vò tờ giấy đó thành một cục ném xuống đất.
 
Chạy thì chạy, có gì to tát đâu, thiên hạ này đâu phải chỉ có mình hắn là nam nhân.
 
Ta ngước mắt nhìn Lục Yến trước mặt.
 
Mặt như ngọc, dáng dấp đoan chính, lại còn là một người đọc sách.
 
"Tiên sinh, ngài đã từng cưới vợ chưa?" Ta mong chờ hỏi.
 
4.
 
Bàn tay đang cầm cuốn sách của Lục Yến khựng lại, vành tai hơi ửng hồng.
 
Đôi mắt thanh khiết của hắn thoáng qua mấy phần kinh ngạc, hồi lâu mới nhẹ giọng ho một tiếng: "Bán Hạ cô nương, cô có ý gì?"
 
Ta tiến lên phía trước hai bước: "Tiên sinh trả lời ta trước đã."
 
Lục Yến bị ta chặn đến mức không nói nên lời, có lẽ là do ghé quá gần, ta có thể nhìn rõ hàng lông mi dài của hắn.
 
Hắn im lặng một lát, thấp giọng nhả ra hai chữ: "Chưa từng."
 
"Vậy ngài thấy ta thế nào?"
 
Ánh mắt Lục Yến chậm rãi quét từ gấu quần, quét đến ống tay áo xắn lên, rồi lại rơi trên khuôn mặt ta.
 
Nhìn một vòng như vậy, mà lại cứ không chịu trả lời thẳng vào vấn đề.
 
Hắn nhẹ nhàng dời tầm mắt: "Mấy ngày nữa ta phải về trấn trên ôn bài chuẩn bị cho kỳ thi, e là sẽ không ở lại nơi này."
 
Ta ngẩn ra: "Về trấn trên sao?"
 
"Phải." Hắn ngước mắt nhìn ta, trong đôi mắt ẩn chứa thâm ý mà ta nhìn không thấu, "Bán Hạ cô nương, chẳng lẽ cô định cứ ở mãi trong núi này, đợi nam nhân kia quay về sao?"
 
Lời của hắn như một cái gai nhỏ đâm vào lòng ta.
 
Đợi Hoắc Dã? Ta đợi hắn cái con khỉ!
 
Hắn chẳng nói chẳng rằng đã bỏ đi.
 
Coi như con gà mái già nuôi hai năm của ta đã cho chó ăn rồi.
 
Vì hắn ta vừa mất gà vừa mất sức, chẳng lẽ còn bắt ta thủ trong căn nhà trống đợi hắn cả đời sao?
 
Càng nghĩ ta càng tức, thô giọng mở miệng: "Ai thèm đợi hắn! Hắn đi đường dương liễu của hắn, ta qua cầu độc mộc của ta!"
 
Lục Yến nhìn ta, đáy mắt xẹt qua một tia cười rất nhạt, nhanh đến mức khiến người ta không nắm bắt được.
 
"Đã như vậy," Hắn lại nói, "Cô nương sao không đổi một nơi khác mà sống? Trong núi con mồi ngày càng ít, chợ trên trấn náo nhiệt, cũng dễ mưu sinh hơn."
 
Ta hơi ngẩn người.
 
Đổi nơi khác đồng nghĩa với việc ta phải rời khỏi ngôi nhà đã ở lâu năm.
 
Nhưng cha mẹ đã không còn trên đời, dường như ở đâu cũng không có gì khác biệt lắm.
 
"Tiên sinh, ta có thể cùng ngài đi trấn trên không?"
 
Lục Yến hơi ngẩn ra: "Cô đi cùng ta sao?"
 
Nói ra câu đó cũng là nhất thời đầu óc nóng lên.
 
Lục Yến vừa hỏi lại là ta đã xìu xuống ngay.
 
"Ta chỉ hỏi bừa thôi." Ta hậm hực nói.
 
Thấy ta rút lui, Lục Yến lại nói: "Ta bận rộn đọc sách, sau khi về trấn trên quả thực thiếu một người giúp ta quán xuyến việc vặt, nếu cô nương bằng lòng, ta có thể trả tiền công cho cô."
 
Ta gật đầu lia lịa: "Bằng lòng bằng lòng."
 
"Vậy thì quyết định như vậy nhé."
 
Thế là ta quay đầu đi về nhà luôn.
 
Hoàn toàn không để ý sau khi ta rời đi, Lục Yến đã cúi người nhặt tờ giấy thô bị ném trên mặt đất lên.
 
Hắn lại mở ra liếc nhìn chữ trên giấy một cái, lông mày và đôi mắt thanh tú lập tức lạnh lẽo thêm mấy phần.
 
Giây tiếp theo, hắn trực tiếp ném tờ giấy xuống dưới chân, dùng ủng dẫm mạnh mấy cái.
 
Mãi đến khi mặt giấy dính đầy bùn bẩn, chữ viết mờ mịt không rõ, mới nhấc chân nghiền nghiền, thần sắc đạm mạc quay người, dường như tia lạnh lẽo vừa rồi chưa từng xuất hiện qua.
 
5.
 
Ba ngày sau, ta thu dọn hành trang, khóa cửa nhà lại.
 
Cùng Lục Yến dọn vào tiểu viện trên trấn.
 
Nhà xây bằng gạch xanh, tốt hơn căn nhà tranh dột nát của ta gấp trăm lần.
 
Nghĩ đến chuyện dột mưa, ta có chút thẫn thờ.
 
Trước khi đi ta mới chú ý tới, chỗ dột trên mái nhà vốn dĩ đã được vá lại rồi.
 
Chắc hẳn là Hoắc Dã làm.
 
Lòng bỗng nhiên thắt lại một cái.
 
Ta vội vàng lắc đầu, dùng sức đè nén cái bóng đó xuống.
 
Lục Yến thấy ta đứng ngẩn ra đó, khóe môi hơi cong lên: "Cô ở phòng trong, ta ở phòng ngoài đọc sách."
 
Ta vội xua tay: "Thế sao được! Ngài là chủ thuê, ngài mới nên ở phòng trong chứ."
 
"Ta là nam tử, ở phòng ngoài cho tiện." Hắn không cho ta từ chối, "Cô cứ cất hành lý cho tốt đi, ta đi đun nước."
 
Ta "ồ" một tiếng.
 
Thật ra ta căn bản chẳng mang theo bao nhiêu đồ đạc ra khỏi cửa.
 
Đợi đến khi phản ứng lại, mới phát giác Lục Yến đã đi vào bếp đun nước rồi.
 
Đều nói cái gì mà quân tử tránh xa bếp núc, không ngờ hắn lại khác.
 
Tay chân ta lanh lẹ nấu cháo, rán hai cái bánh lương khô.
 
Lục Yến ăn cơm vẫn văn nhã như cũ, từng miếng nhỏ chậm rãi nuốt, yên yên tĩnh tĩnh.
 
Ta gặm bánh, nhìn hắn, càng nhìn càng thấy hài lòng.
 
"Ban ngày ta phải đến thư viện, buổi tối mới về, cô có thể tự sắp xếp thời gian."
 
"Tiên sinh." Ta vừa nhai bánh vừa lúng búng mở miệng, "Nếu như ngài không có ở đây, ta có thể làm việc khác không?"
 
Lục Yến ngước mắt nhìn ta một cái: "Cô cứ gọi tên ta là được. Chuyện khác tùy cô sắp xếp, ta sẽ đưa tiền cho cô đi mua sắm, chỉ là lúc ta về đến nhà, thì phải thấy cô."
 
Ta đã hiểu.
 
Hắn là sợ ta cầm tiền mà không làm việc.
 
"Yên tâm, ta nhất định sẽ ở nhà đợi ngài." Ta cam đoan nói.
 
Lục Yến rủ mắt, khóe miệng khẽ cong lên một cái rất khó nhận ra.
 
Không qua mấy ngày, ta đã nhập hội được với mấy bà đại nương hàng xóm xung quanh.
 
Họ kéo ta lại buôn đủ thứ chuyện trên đời.
 
"Cô nương, cô là gì của nhà họ Lục thế?"
 
Ta nói mình là họ hàng xa của Lục Yến, đến đây ở nhờ.
 
Cách nói này là Lục Yến dạy cho ta.
 
Ban ngày ta ra chợ mua một dải thịt, Lục Yến cho rất nhiều tiền, nên ta lại mua thêm một ít hương liệu.
 
Sau khi về liền kho một nồi thịt và đậu phụ khô.
 
Công thức kho thịt là do tổ tiên của mẹ ta truyền lại.
 
Nhà chúng ta là thợ săn, thịt thà là chuyện thường thấy, ngày thường chỉ cần một ít gia vị đơn giản cũng có thể làm ra món ăn vô cùng ngon miệng.
 
Lần này vừa nấu cơm xong, hương thơm bay khắp nơi.
 
Không bao lâu sau, thằng nhóc mập nhà thím Vương cách vách bám vào tường viện khóc lóc om sòm gọi: "Mẹ ơi, con muốn ăn thịt! Thơm ch e c mất!"
 
6.
 
Lúc chập tối Lục Yến quay về, cánh mũi động động.
 
Vừa bước chân vào cổng viện đã hỏi: "Hôm nay làm món gì thế?"
 
Ta chào hỏi hắn bảo mau rửa tay chuẩn bị ăn cơm.
 
Hắn cầm đũa lên cắn một miếng, lông mày và đôi mắt dịu lại: "Vị rất ngon."
 
Ta đắc ý nói: "Tất nhiên rồi, làm thằng nhóc nhà bên thèm khóc luôn rồi đấy."
 
Tuy nhiên ta không cho thằng nhóc mập đó ăn thịt, thịt là để dành cho Lục Yến, hắn là chủ chi mà.
 
Mặc dù chỉ cho vài miếng đậu phụ khô, thím Vương vẫn cảm ơn ta rối rít, còn gửi lại mấy cái màn thầu.
 
Thấy Lục Yến đọc sách vất vả, ta cũng sẽ chuẩn bị sẵn đồ ăn, để hắn mang đến thư viện.
 
Ngày hôm đó ta vừa mới ra khỏi cửa, từ xa nhìn thấy hai nam tử trẻ tuổi đi tới.
 
Chính là Lục Yến và bạn học của hắn.
 
Lục Yến gầy gò, mặc dù y phục bình thường, nhưng tướng mạo xuất chúng, khí độ bất phàm.
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo