Vị Hôn Phu Của Ta Nói Được Làm Được - 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
 
Vị hôn phu của ta, thiếu niên tướng quân Thẩm Duật, xưa nay luôn nói được làm được.
 
Năm ta sáu tuổi, ta chỉ tay lên bầu trời đêm, nói rằng muốn ngôi sao sáng nhất trên kia.
 
Hắn im lặng hồi lâu, rồi trịnh trọng gật đầu.
 
Ngày thứ hai, hắn người bê bết máo kéo một tên mật thám địch quốc đã bị trói gô tới, nói: "Tên này danh hiệu 'Sao Thiên Lang', bắt về rồi, tặng cho nàng."
 
Ngày hôm đó, ta bị dọa sợ đến mức ốm nặng một trận.
 
Còn hắn, bị phụ thân ta treo lên cây oánh suốt một đêm, suýt chút nữa đã không thể nhìn thấy mặt trời ngày hôm sau.
 
1.
 
Khi Thẩm Duật từ biên quan trở về, chúng ta đã có năm năm chưa gặp mặt.
 
Hắn mặc huyền giáp, thân hình thẳng tắp như tùng, nét thiếu niên nơi mi mắt đã bị gió sương sa trường mài giũa trở nên sắc bén lạnh lùng.
 
Trong kinh thành ai ai cũng gọi hắn là thiếu niên tướng quân, sát phạt quả quyết, bách chiến bách thắng.
 
Thế nhưng trong mắt ta, hắn vẫn là kẻ cố chấp có thể dọa người ta đến phát ốm kia.
 
Trong bữa gia yến đoàn tụ cùng hắn, mẫu thân kéo tay ta, khuôn mặt tràn đầy vui mừng.
 
"Nguyên Nhi, con xem, nay A Duật đã có tiền đồ rực rỡ tới vậy. Hôn sự của hai đứa, cũng nên đưa ra bàn bạc rồi."
 
Ta cúi đầu nhấp từng ngụm trà nhỏ, không dám nhìn hắn.
 
Nhưng khi khóe mắt lướt qua, vẫn thấy được ánh mắt của Thẩm Duật giống như đinh nhọn ghim chặt lấy người ta.
 
"A Nguyên, dường như gầy đi rồi." Hắn cất lời, giọng nói đã trầm thấp hơn trước đây rất nhiều.
 
Tay ta run lên, nước trà suýt chút nữa thì sánh ra ngoài.
 
Phụ thân ta ở bên cạnh đỡ lời: "Nữ hài tử mà, vóc dáng mảnh mai một chút mới đẹp. A Duật con quanh năm ở bên ngoài, có điều không biết đấy thôi."
 
Thế nhưng Thẩm Duật lại giống như không nghe thấy, tiếp tục nhìn chằm chằm ta, gằn từng chữ nói: "Ta nhớ rõ, nàng từng nói muốn có một khoảng sân thanh tĩnh, trồng đầy hoa cỏ bốn mùa."
 
Đáy lòng ta giật thột một cái.
 
Xong rồi.
 
Chuyện này là năm ngoái khi ta và tỷ muội thân thiết Liễu Sơ Đồng ngắm hoa trong vườn đã thuận miệng nhắc tới, không biết làm sao lại lọt vào tai hắn.
 
Chiếu theo tính cách nói được làm được của hắn, chuyện này e là không thể kết thúc êm đẹp được rồi.
 
Trong đầu ta chỉ nháy mắt đã xẹt qua vô số hình ảnh đáng sợ.
 
Liệu hắn có vì muốn dọn sân viện cho ta, mà san bằng ngọn núi nào đó ở ngoại ô kinh thành không?
 
Hay là sẽ cưỡng ép mua lại dinh thự của hàng xóm, sau đó phá tường liên thông?
 
Vừa nghĩ tới những chuyện gà bay chó sủa có thể xảy ra đó, da đầu ta lại tê rần.
 
Ta vội vàng nặn ra một nụ cười đoan trang, cố gắng cứu vãn: "Thẩm tướng quân nói đùa rồi, chẳng qua chỉ là lời nói si ngốc của nữ nhi gia, không thể coi là thật."
 
Thẩm Duật khẽ nhíu mày, dường như hắn rất bất mãn với cái xưng hô "Thẩm tướng quân" này.
 
"A Nguyên, những lời ta đã nói, đều sẽ giữ lời."
 
Giọng điệu của hắn cực kỳ kiên định.
 
Ta hoàn toàn không thể cười nổi nữa.
 
Tiêu rồi, hắn coi là thật rồi.
 
 
Để tránh cho Thẩm Duật lại làm ra chuyện kinh thiên động địa gì đó, ta quyết định, tạm thời trốn tránh hắn.
 
Nếu có thể trốn liền trốn, có thể không gặp liền không gặp.
 
Ta cáo ốm ở nhà, ngay cả lời mời của Liễu Sơ Đồng ta cũng từ chối.
 
Liễu Sơ Đồng là tỷ muội tốt của ta từ bé tới giờ, cũng là một trong số ít người ở kinh thành biết rõ ngọn ngành sự kiện "Sao Thiên Lang".
 
Nàng ấy sai người gửi một bức thư tới, trên thư chỉ có tám chữ, nét bút có thể gọi là rồng bay phượng múa.
 
"Rùa rụt cổ, trốn được bao lâu?"
 
Ta vò tờ thư lại thành một cục, tức giận tới mức lăn lộn hai vòng trên giường.
 
Không phải ta hèn nhát, ta chỉ đang muốn duy trì sự hài hòa ổn định của kinh thành thôi!
 
Ai biết tên đầu gỗ Thẩm Duật kia, vì muốn xây sân viện cho ta mà có thể gây ra rắc rối lớn đến nhường nào.
 
Mẫu thân thấy ta "ốm" đến mức ngày càng tiều tụy, buồn bã lo âu ngồi bên mép giường ta.
 
"Nguyên Nhi, có phải con có chỗ nào bất mãn với hôn sự với A Duật không? Nếu con không muốn, mẫu thân sẽ đi nói với phụ thân con."
 
Ta vội vàng kéo tay mẫu thân lại: "Không có không có, nữ nhi chỉ là... chỉ là dạo này thân thể không được khỏe."
 
Ta sao dám nói là bất mãn.
 
Thẩm Duật từ nhỏ đã bị phụ thân hắn, Trấn Quốc đại tướng quân, coi như người thừa kế mà bồi dưỡng.
 
Năm sáu tuổi, hắn vì ta mà đi bắt "Sao Thiên Lang" rồi bị phụ thân ta treo lên đánh, Thẩm đại tướng quân nghe tin chạy tới, không những không tức giận, ngược lại còn vỗ vai phụ thân ta, khen ngợi: "Đánh hay lắm! Nam nhi nhà họ Thẩm ta, nên có tinh thần liều mạng vì thê tử như vậy!"
 
Từ ngày hôm đó, hôn ước của hai nhà chúng ta đã như bị hàn ch e c lại, ai cũng đừng hòng chia rẽ.
 
Lúc ta đang suy nghĩ lung tung, nha hoàn vội vã tiến vào bẩm báo: "Tiểu thư, Thẩm tiểu tướng quân cầu kiến bên ngoài phủ, nói là muốn thăm hỏi bệnh tình của người."
 
Ta rùng mình một cái, bật ngồi dậy từ trên giường.
 
Sao hắn lại tới rồi?!
 
"Cứ nói là ta ốm không dậy nổi, không tiếp khách!" Ta vội vàng nói.
 
Nha hoàn lộ rõ vẻ khó xử: "Thế nhưng... Thẩm tiểu tướng quân nói, hắn đã mang theo đại phu giỏi nhất trong quân doanh tới, chuyên trị các chứng bệnh nan y."
 
Ta: "..."
 
Hắn muốn làm cái gì vậy? Cưỡng ép khám bệnh cho ta sao?
 
Ta như đã thấy được cảnh hắn một cước đá văng cửa phòng ta, theo sau là một vị quân y thân hình vạm vỡ không khác gì hộ pháp, ấn lấy cổ tay ta, trầm giọng nói: "Tướng quân, Tô tiểu thư mạch tượng hư phù, e là tâm bệnh, cần phải dùng mãnh dược!"
 
Ta rùng mình đánh thót một cái, vội vàng bước xuống giường.
 
"Mau, đỡ ta dậy, ta đi gặp hắn."
 
Nếu còn không gặp, ta sợ khuê phòng của mình sẽ không còn lành lặn được nữa mất.
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo