Vị Hôn Phu Của Ta Nói Được Làm Được - 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
 
Ta được nha hoàn đỡ, bước chân lảo đảo đi tới tiền sảnh.
 
Thẩm Duật đang đứng thẳng tắp giữa sảnh, một thân thường phục cũng không giấu được khí thế tiêu điều tràn ngập trên người hắn.
 
Hắn thấy ta đi ra liền bước nhanh tiến lên, vươn tay muốn đỡ ta.
 
Ta theo bản năng rụt lại phía sau.
 
Tay hắn cứng đờ giữa không trung, ánh mắt tối sầm lại.
 
"A Nguyên, nàng tránh ta sao?"
 
"Không có." Ta cắn răng phủ nhận, cố gắng để cho giọng nói của mình nghe có vẻ bình tĩnh: “Chỉ là nam nữ thụ thụ bất thân, chưa thành hôn, tóm lại vẫn nên tị hiềm."
 
Hắn im lặng nhìn chằm chằm ta, nhìn đến mức trong lòng ta phát hoảng.
 
Hồi lâu sau, hắn thu tay về, lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp gỗ nho nhỏ, đưa cho ta.
 
"Đây là Cao Tuyết Liên đặc sản ở biên quan, rất có lợi cho việc bồi bổ thân thể."
 
Ta nhìn chiếc hộp gỗ bình thường không có gì lạ kia, tay nhận lấy chiếc hộp đều đang run rẩy.
 
"Làm phiền Thẩm tướng quân bận tâm rồi." Ta cúi đầu, chỉ muốn mau chóng tiễn hắn đi.
 
"A Nguyên." Đột nhiên hắn lại cất lời: “Hội hoa đăng tết Thượng Nguyên, bệ hạ lệnh cho ta và Tô bá phụ cùng nhau phụ trách công việc phòng vệ trong thành."
 
Trong lòng ta "độp" một tiếng.
 
Xong rồi, trốn không thoát rồi.
 
Phụ thân ta là Kinh Triệu Doãn, phụ trách trị an của hội hoa đăng.
 
Thẩm Duật là tướng quân, phụ trách phòng vệ.
 
Nhà họ Tô chúng ta, tết Thượng Nguyên năm nay e là phải trải qua trong cảnh sóng gió bão bùng rồi.
 
"Đến lúc đó, nàng và ta cần cùng nhau tuần tra vài khu vực quan trọng." Hắn bổ sung thêm, trong giọng điệu không nghe ra được cảm xúc gì.
 
Ta ngẩng đầu, đâm sầm vào ánh mắt sâu không thấy đáy của hắn.
 
Đôi môi mỏng của hắn khẽ mở, giống như là hạ một loại quân lệnh trạng nào đó: "Nàng trốn không thoát đâu."
 
 
Tết Thượng Nguyên rất nhanh đã đến.
 
Ta với tư cách là đích nữ nhà họ Tô, đương nhiên cũng phải tham gia vào việc chuẩn bị cho hội hoa đăng.
 
Ta phụ trách việc bày trí khu vực ngắm đèn của nữ quyến và sắp xếp trà bánh, vốn tưởng rằng tám sào cũng không oánh tới tuyến đường phòng vệ của Thẩm Duật.
 
Thế nhưng ta vẫn là quá ngây thơ rồi.
 
Ta đang chỉ huy hạ nhân treo hoa đăng, vừa quay đầu lại, đã nhìn thấy Thẩm Duật dẫn theo một đội thân binh, giống như thần giữ cửa cắm cọc ở phía sau ta cách đó không xa.
 
Các quý nữ xung quanh xì xào bàn tán, ánh mắt đảo qua đảo lại xem xét giữa hai người chúng ta.
 
Da đầu ta tê rần, đành cắn răng đi tới, nhún người hành lễ.
 
"Thẩm tướng quân, nơi này đều là nữ quyến, ngài dẫn binh lính tới đây, dường như không được thỏa đáng cho lắm."
 
Thẩm Duật mặt không đổi sắc: "Nơi này đông người qua lại, là trọng điểm phòng vệ. Ta phụng mệnh tuần tra, là chức trách phận sự."
 
Hay cho một câu chức trách phận sự!
 
Ta hít sâu một hơi, tự nhủ với bản thân phải bình tĩnh, phải giữ chừng mực.
 
"Đã vậy, tướng quân cứ tự nhiên."
 
Ta xoay người muốn rời đi, nhưng hắn lại gọi ta lại.
 
"A Nguyên."
 
Bước chân ta khựng lại, không quay đầu.
 
"Chiếc đèn nàng treo kia, lệch rồi."
 
Ta nương theo tầm mắt của hắn nhìn sang, một chiếc đèn lồng hình thỏ do chính tay ta treo lên, quả thật vì gió thổi mà đã lệch một chút.
 
Chút chuyện vặt vãnh này, cũng đáng để một vị tướng quân như hắn phải cố ý chỉ ra sao?
 
Ta nhịn cục tức, để nha hoàn giữ thang, tự mình trèo lên muốn chỉnh nó lại cho ngay ngắn.
 
Ngay lúc ta chuẩn bị bỏ cuộc, đột nhiên ta cảm thấy vòng eo siết chặt, cả người bị một lực đạo lớn nâng bổng lên.
 
Ta kinh hô một tiếng, quay đầu lại liền chạm mắt với khuôn mặt gần trong gang tấc của Thẩm Duật.
 
Hắn vậy mà lại dùng một tay bế bổng ta lên!
 
Xung quanh vang lên một tràng tiếng hít sâu.
 
Khuôn mặt ta "xoát" một cái liền đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa tức giận.
 
"Thẩm Duật! Mau thả ta xuống!" Ta đè thấp giọng, cắn răng nghiến lợi.
 
Hắn để ngoài tai, chỉ dùng cằm hất hất về phía chiếc đèn thỏ kia, lời ít ý nhiều.
 
"Chỉnh ngay lại."
 
Giờ phút này ta đang lơ lửng giữa không trung, tư thế cực kỳ bối rối, mọi nghi thái của đại gia khuê tú đều vỡ nát thành cặn bã.
 
Ta nhanh chóng chỉnh lại đèn cho ngay ngắn, vỗ vỗ vào vai hắn: “Xong rồi, mau thả ta xuống!"
 
Lúc này hắn mới vững vàng đặt ta xuống đất.
 
Hai chân ta vừa chạm đất, lập tức lùi lại ba bước, kéo dãn khoảng cách với hắn, có cảm giác toàn bộ máu huyết khắp người đều đang dồn hết lên mặt.
 
Nhưng hắn lại giống như người không có việc gì, chỉnh trang lại y giáp của mình, thản nhiên nói: "Tiện tay mà thôi."
 
Ta nhìn khuôn mặt đứng đắn nghiêm chỉnh của hắn, tức tới mức không nói nên lời.
 
Đây mà là tiện tay mà thôi cái gì, đây rõ ràng là muốn ta quê ch e c giữa chốn đông người!
 
Liễu Sơ Đồng không biết chui ra từ đâu, ghé sát vào tai ta, nháy mắt ra hiệu.
 
"Chậc chậc, cái 'tiện tay mà thôi' này của Thẩm tiểu tướng quân nhà chúng ta, quả thực đã khiến người bên cạnh phải đỏ mắt ghen tị nha."
 
Ta trừng mắt lườm nàng ấy một cái.
 
Đỏ mắt ghen tị á? Ta thấy là dọa ch e c người bên cạnh thì có!
 
Chuyện đi tuần tra, cuối cùng ta vẫn trốn không thoát.
 
Sau khi trời tối, ta dẫn theo hai nha hoàn, xách lồng đèn, đi theo phía sau Thẩm Duật và đội thân binh kia của hắn.
 
Hắn đi không nhanh, dường như là đang nhượng bộ hùa theo bước chân của ta.
 
Dọc đường đi, hắn không nói một lời, chỉ thỉnh thoảng sẽ hơi nghiêng đầu, xác nhận xem ta có còn đi theo phía sau hay không.
 
Cảm giác đó, không giống như là đang đi tuần tra, mà giống như đang áp giải phạm nhân hơn.
 
Trong lòng ta kìm nén một cục tức, cố ý bước chậm lại.
 
Hắn nhận ra, dừng bước, quay đầu lại nhìn ta.
 
Ánh trăng cùng ánh đèn đan xen trên khuôn mặt hắn, làm dịu đi đường nét lạnh lùng cứng rắn của hắn.
 
"Sao vậy? Mệt rồi à?"
 
"Không có." Ta cứng miệng.
 
Hắn không nói thêm gì nữa, xoay người tiếp tục đi.
 
Chưa đi được mấy bước, đột nhiên hắn dừng lại trước một sạp bán kẹo đường.
 
Trong lòng ta căng thẳng hẳn lên, hắn muốn làm cái gì vậy?
 
Hắn sẽ không cảm thấy tiểu thương này lấn chiếm lòng đường kinh doanh, ảnh hưởng tới việc phòng vệ, nên muốn bắt người ta lại đó chứ?
 
Ta đang định tiến lên cản lại, lại thấy hắn lấy ra mấy đồng tiền từ trong ngực, đưa cho tiểu thương.
 
"Vẽ một con rồng." Hắn mở miệng kiệm lời.
 
Tiểu thương tay chân lanh lẹ vẽ xong một con rồng bằng đường uy phong lẫm liệt.
 
Thẩm Duật nhận lấy, xoay người, không nói hai lời nhét thẳng vào tay ta.
 
Ta ngẩn người.
 
"Cho ta sao?"
 
"Ừ." Hắn đáp lại một tiếng, vành tai dưới sự phản chiếu của ánh đèn, dường như có hơi ửng đỏ.
 
Ta nhìn con rồng đường trong tay, chợt nhớ lại rất lâu trước đây, cũng là một buổi hội hoa đăng như thế này, ta vẫn còn là một tiểu nha đầu, sống ch e c ầm ĩ đòi ăn kẹo rồng.
 
Nhưng hôm đó người quá đông, đợi phụ thân mẫu thân chen được đến trước sạp hàng, kẹo rồng đã bán hết sạch rồi.
 
Ta vì thế mà đã khóc suốt cả một đêm.
 
Lúc đó Thẩm Duật cũng ở đấy, hắn không nói một lời cứ thế nhìn ta khóc, ngày thứ hai, hắn không biết đã học lỏm được tay nghề từ đâu, dùng kẹo mạch nha nặn cho ta một "con rồng" xiêu xiêu vẹo vẹo, xấu xí vô cùng.
 
Lúc đó ta chê bai muốn ch e c, nhưng vẫn lén lút ăn hết.
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo