Ta bận đến mức sắp quên mất rồi.
"Cái này," Hắn chỉ vào viên lam bảo thạch hình ngôi sao kia, giải thích có phần mất tự nhiên, "Ta đã hỏi qua sư phó rồi, thứ này sẽ không dọa người đâu."
Vành mắt ta chỉ trong nháy mắt đã đỏ hoe.
10
Buổi cung yến ngày hôm đó, ta tuyệt đối trở thành tâm điểm của sự chú ý.
Thẩm Duật ngay trước mặt bá quan văn võ cùng sứ thần Bắc Địch, đích thân cài lên đầu ta cây bộ diêu bươm bướm điểm tinh tú kia.
Hoàng đế bệ hạ cười ha hả trêu đùa: "Thẩm ái khanh và thiên kim Tô gia, quả thật là một đôi giai ngẫu trời sinh."
Ta xấu hổ tới mức chỉ hận không thể tìm một cái lỗ nẻ để chui xuống, nhưng trong lòng lại giống như được rót đầy mật ong, ngọt tới mức phát ngấy.
Sắc mặt Lâm Uyển Nhu so với hội đèn lồng lần trước còn khó coi hơn.
Sau khi yến tiệc kết thúc, Thẩm Duật đưa ta hồi phủ.
Suốt dọc đường, cả hai chúng ta đều không nói lời nào.
Trong xe ngựa, bầu không khí có chút vi diệu.
Sắp tới Tô phủ, cuối cùng ta cũng lấy hết dũng khí, nhẹ giọng hỏi: "Cây bộ diêu kia... là chàng đích thân sửa lại sao?"
Hắn "ừm" một tiếng, trong giọng nói mang theo vài phần căng thẳng không dễ để nhận ra.
"Sư phó ở Xảo Công Phường nói, thủ công điểm thúy rất phức tạp, bọn họ không sửa chữa được. Ta... ta đành đi theo học mấy ngày."
Trái tim ta giống như bị thứ gì đó hung hăng đập mạnh vào.
Ta không thể tưởng tượng nổi,
đôi bàn tay vốn đã quen cầm nắm trường thương cùng dây cương kia của hắn, làm thế nào có thể cầm được những dụng cụ nhỏ xíu thanh mảnh đó lên, từng li từng tí dán những sợi lông thúy mỏng manh kia lên.
"Tay của chàng... không bị thương chứ?" Ta hỏi.
Hắn theo bản năng giấu tay ra sau lưng.
"Không có."
Ta lại không tin, vươn tay ra kéo tay hắn lại.
Hắn giãy một cái, không thoát được.
Nương theo ánh đèn lờ mờ trong xe ngựa, ta nhìn thấy trên đầu ngón tay của hắn chi chít những vết thương nhỏ xíu, còn có cả những vết phồng rộp do bị bỏng.
Nước mắt của ta không thể nào kìm nén được nữa, từng giọt từng giọt rơi lả chả lên mu bàn tay hắn.
"Thẩm Duật, chàng là một tên ngốc sao?" Ta mang theo giọng mũi nức nở hỏi.
Cả người hắn cứng đờ, có chút luống cuống tay chân.
"A Nguyên, nàng đừng khóc... có phải ta đã làm sai chuyện gì rồi không?"
"Chàng không sai." Ta lắc đầu, đôi mắt đẫm lệ mơ màng nhìn hắn, "Là ta sai rồi."
Là ta từ trước tới nay, luôn dùng ánh mắt của quá khứ để nhìn hắn.
"Thẩm Duật," Ta hít hít mũi, nhìn vào mắt hắn, nghiêm túc hỏi, "Chuyện 'Sao Thiên Lang' kia, chàng... từng hối hận bao giờ chưa?"
Hắn trầm mặc một hồi rất lâu.
Lâu tới mức ta tưởng rằng hắn sẽ không trả lời nữa.
Hắn mới chậm rãi cất lời, giọng nói khàn khàn.
"Ta không hối hận vì đã bắt tên đó."
Trái tim ta trầm xuống.
"Thứ ta hối hận chính là," Hắn dừng một chút, đưa tay lên, dùng phần đệm ngón tay thô ráp cẩn thận lau đi nước mắt trên khuôn mặt ta,
"Đã làm nàng sợ hãi khóc thét."
Giây phút đó, tất cả những dây đàn căng chặt trong lòng ta, đều đứt phựt.
11
Mối quan hệ của ta và Thẩm Duật, trong mắt mọi người ở kinh thành, coi như đã hoàn toàn sáng tỏ rồi.
Sẽ không còn có ai dám mang chuyện "Sao Thiên Lang" ra để trêu chọc ta nữa, cũng không còn vị quý nữ không có mắt nhìn nào dám sán lại gần trước mặt Thẩm Duật.
Lâm Uyển Nhu đã yên tĩnh hơn rất nhiều, chỉ là thi thoảng gặp phải trong những buổi yến tiệc, ánh mắt nhìn ta vẫn oán độc như cũ.
Tuy nhiên, ta không quan tâm nữa.
Ta bắt đầu thử cố gắng tìm hiểu về thế giới của Thẩm Duật.
Ta sẽ sai nhà bếp làm cho hắn vài món đồ ăn tinh xảo mà hắn thích, những món mà ở biên quan không thể nào ăn được, sau đó đưa tới Tướng quân phủ.
Sau khi hắn nhận được, sẽ tặng lại ta một vài... đồ vật kỳ kỳ quái quái.
Ví như, một thanh chủy thủ chém sắt như bùn, hắn nói, đưa cho ta dùng để phòng thân.
Lại ví như, một tấm bản đồ phòng vệ kinh thành cực kỳ chi tiết, hắn nói, để ta biết được nơi nào an toàn nhất.
Còn có một lần, hắn tặng ta một con chim ưng cả người trắng như tuyết, nói: "Nó tên là 'Tia Chớp', bay nhanh nhất. Khi nào nàng nhớ ta, cứ để nó đưa thư cho ta."
Ta nhìn con chim ưng có ánh mắt còn sắc bén hơn cả hắn kia, dở khóc dở cười.
Lời bình luận của Liễu Sơ Đồng đối với chuyện này là: "Rất tốt nha, một người tặng đồ ăn, một người tặng vũ khí, hai người các ngươi cái này gọi là 'quân dân tình như cá với nước'."
Ta nuôi con chim ưng tên là "Tia Chớp" kia trong sân viện của mình.
Ban đầu, ta vốn không thực sự có ý định dùng nó để truyền tin.
Mãi cho đến một lần nọ, phụ thân ta ở bên ngoài tiếp khách uống nhiều rượu, xảy ra tranh chấp cãi vã với người ta, bị gia đinh của đối phương xô đẩy ngã xuống đất.
Tin tức truyền về phủ, mẫu thân ta sốt ruột tới mức đi vòng quanh xoay mòng mòng, đệ đệ ta lại không có ở nhà.
Ta trong lúc cấp bách, đã nghĩ tới Thẩm Duật.
Ta viết một mảnh giấy ngắn gọn, buộc vào chân "Tia Chớp", để nó bay đi.
Ta thực ra không ôm hy vọng quá lớn, dẫu sao Tướng quân phủ cách nhà ta cũng không gần.
Nhưng thời gian chưa tới nửa nén hương, Thẩm Duật đã dẫn người vội vã chạy tới rồi.
Hắn thậm chí vẫn còn mặc một thân trung y nghỉ ngơi, bên ngoài chỉ khoác hờ một chiếc áo choàng, rõ ràng là vừa chợp mắt thì đã bị kinh động rồi.
Hắn không hỏi nhiều, trực tiếp dẫn người đi tới nơi xảy ra sự việc.
Về sau ta nghe nói, cái vị quan viên cãi vã với phụ thân ta kia, đã bị Thẩm Duật túm lấy cổ áo, đi từ tửu lâu một mực "thỉnh" tới nhà lao.
Thẩm Duật không động thủ đánh người, nhưng hắn toàn bộ hành trình bày ra bộ dạng "hôm nay ngươi không nói rõ ràng thì đừng hòng sống sót" kia, so với đánh người còn hữu dụng hơn.
Vị quan viên kia sợ tới mức tè cả ra quần, ngay trong đêm đã khai báo ngọn nguồn sự việc rành mạch rõ ràng, còn khai báo toàn bộ những chuyện tham tang uổng pháp mấy năm nay.
Phụ thân ta không những không chịu thiệt thòi, còn ngoài ý muốn phá được một vụ án lớn, nhận được sự khen thưởng của bệ hạ.
Sau khi sự việc được giải quyết, đêm khuya Thẩm Duật đi tới Tô phủ.
Ta xách đèn lồng đứng trước cửa đợi hắn.
Hắn nhìn thấy ta, bước chân khựng lại.
"Giải quyết xong rồi." Hắn nói vô cùng vắn tắt.
"Ừm, đa tạ chàng." Ta nhìn bộ dạng phong trần mệt mỏi của hắn, trong lòng vừa ấm áp lại vừa chua xót.
"A Nguyên," Đột nhiên hắn tiến lên một bước, nắm lấy tay ta, "Sau này nếu còn có chuyện giống như vậy, thời gian đầu tiên phải tìm ta."
Lòng bàn tay hắn rất ấm, mang theo sức mạnh khiến lòng người yên ổn.
"Được." Ta gật đầu.
Dường như hắn vẫn không yên tâm, bổ sung thêm: "Bất cứ chuyện gì."
"Ừm, bất cứ chuyện gì."
Đêm đó, trăng rất đẹp.
Chúng ta đứng dưới bức tượng sư tử đá của Tô phủ, ai nấy đều không nói thêm gì nữa.
Thế nhưng ta lại cảm thấy, giữa chúng ta, dường như cái gì cũng đã nói hết ra rồi.
12
Hôn kỳ của ta và Thẩm Duật, định vào thời điểm đầu xuân năm sau.
Trong khoảng thời gian này, hắn không còn làm ra chuyện gì khiến ta nơm nớp lo sợ nữa.