Vị Hôn Phu Của Ta Nói Được Làm Được - 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
Tuy hắn luôn cảm thấy mấy thứ hoa cỏ đó "không có tác dụng gì", hắn vẫn đi dạo hoa viên cùng ta.
 
Tuy luôn ở bên cạnh phá đám phân tích chiến thuật trong tuồng kịch "trăm ngàn sơ hở", hắn vẫn sẽ đi nghe kịch cùng ta.
 
Thậm chí hắn còn thử đánh cờ cùng ta.
 
Kết quả là ván đầu tiên, những quân cờ của hắn đã bày ra một trận thế "binh lâm thành hạ", gi e c ta tới mức một mảnh giáp cũng không còn.
 
Ta tức giận đến mức không muốn để ý tới hắn.
 
Thế nhưng hắn lại vô cùng nghiêm túc phục bàn cùng ta: "Phòng thủ của nàng quá yếu ớt, nên bày thiên la địa võng mai phục ở đây..."
 
Ta xô đẩy quân cờ: "Không chơi nữa!"
 
Hắn ngẩn ra một cái, dường như mới nhận ra được mình lại tái phát "bệnh nghề nghiệp" rồi.
 
Hắn có chút vụng về thu dọn bàn cờ, thấp giọng nói: "Xin lỗi nàng."
 
Đột nhiên ta cảm thấy có chút buồn cười, khi nhìn dáng vẻ ảo não kia của hắn.
 
Ta kéo tay hắn lại: "Thẩm Duật, chàng không cần phải xin lỗi ta."
 
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt hiện lên một tia mờ mịt.
 
"Ta biết, chàng chính là một người như vậy. Ta... ta quen rồi."
 
Thực ra không phải là đã quen rồi, mà là đã chấp nhận.
 
Bởi vì ta biết rõ, những chuyện này, đều là cách thức hắn dùng để yêu ta.
 
Tối trước ngày đại hôn, Liễu Sơ Đồng tới thêm đồ cưới cho ta.
 
Nàng ấy nhìn đống đồ cưới chất đầy phòng, xúc động than thở: "Nguyên Nhi, cuối cùng tỷ cũng xem như gạt mây mù thấy ánh trăng trong rồi."
 
Ta mỉm cười, không nói gì.
 
Đột nhiên Liễu Sơ Đồng nhích lại gần, thần thần bí bí hỏi: "Đúng rồi, chẳng phải tỷ vẫn luôn lo lắng cái 'khoảng sân thanh tĩnh' hắn chuẩn bị cho tỷ sao? Sau đó thế nào rồi? Hắn sẽ không dẫn người tới tịch thu nhà ai đó chứ?"
 
Ta ngẩn người.
 
Nhắc tới mới nhớ, kể từ sau lần hắn đề cập đến đó, thì cũng không nhắc lại chuyện này nữa.
 
Ta cũng bởi vì một chuỗi chuyện xảy ra sau đó, mà đã quên khuấy đi chuyện này.
 
Hắn sẽ không phải là... đang lén lút kìm nén đại chiêu gì đó chứ?
 
Trong lòng ta lại bắt đầu đánh trống lên rồi.
 
13
 
Ngày đại hôn, hồng trang trải dài mười dặm, vô cùng náo nhiệt.
 
Ta mặc lên hỉ phục rườm rà, đội khăn voan đỏ thẫm, được hỉ nương dìu đi, từng bước từng bước đi qua đoạn đường dài, bước vào cửa lớn của Tướng quân phủ.
 
Bái xong thiên địa, đưa vào động phòng.
 
Thẩm Duật mặc một thân hỉ phục màu đỏ, càng làm nổi bật hơn vẻ tuấn lãng nơi mi mắt hắn.
 
Hắn vén khăn trùm đầu của ta lên, ánh sáng trong mắt so với ngọn nến đỏ đầy phòng còn sáng hơn.
 
Uống xong rượu giao bôi, hắn cho mọi người lui xuống.
 
Trong căn phòng lúc này chỉ còn lại hai người chúng ta.
 
Bầu không khí nhất thời có chút ngượng ngùng.
 
Hắn nhìn ta, muốn nói lại thôi.
 
Ta bị hắn nhìn đến nỗi không được tự nhiên, bèn chủ động cất lời: "Hôm nay... chàng vất vả rồi."
 
Hắn lắc đầu. Đột nhiên hắn nói: "A Nguyên, ta có một món quà muốn tặng nàng."
 
Trái tim ta nảy lên một cái.
 
Lại nữa hả?
 
Chỉ thấy hắn nắm tay kéo ta đi, đi ra khỏi tân phòng, băng qua mấy con đường hành lang, đi tới một góc ở hậu viện của Tướng quân phủ.
 
Nơi đó, vốn dĩ phải là một khoảng đất trống hoang vu.
 
Nhưng bây giờ, lại biến thành một khoảng sân nhỏ thanh nhã tinh tế.
 
Trong sân, có hòn non bộ cùng khe suối chảy, có cầu nhỏ cùng đình viện, còn trồng đủ các loại hoa cỏ mà ta thích, tuy bây giờ đang là mùa đông, những đóa hoa mai cùng hoa trà đó vẫn nở rất rực rỡ.
 
Ngay chính giữa sân viện, còn có một chiếc xích đu.
 
Ta trợn mắt há hốc mồm nhìn tất thảy mọi thứ diễn ra trước mắt.
 
"Đây... cái này là..."
 
"Là khoảng sân thanh tĩnh mà nàng muốn đó." Thẩm Duật đứng ở sau lưng ta, trong giọng nói mang theo sự mong chờ như đang dâng hiến báu vật, "Ta đã hỏi qua thợ thủ công rồi, xây dựng như thế này, sẽ không làm ồn đến hàng xóm."
 
Hắn ngừng một chút, lại bổ sung thêm: "Hoa cỏ cũng là được nhổ từ trong hoa viên tốt nhất chuyển qua,
 
bọn họ bảo đảm có thể sống sót. Xích đu... ta đã ngồi thử rồi, rất chắc chắn, sẽ không đứt đâu."
 
Ta quay đầu lại, nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của hắn, trong ánh mắt đó, rõ ràng rành mạch viết ba chữ to "Mau khen ta đi".
 
Ta không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng.
 
Cứ cười mãi cười mãi, nước mắt lại không tự chủ được mà rơi xuống.
 
Tên ngốc này.
 
Ta kiễng chân lên, trên bờ môi hơi lành lạnh của hắn, nhẹ nhàng in xuống một nụ hôn.
 
"Thẩm Duật, đây là món quà tốt nhất mà ta từng nhận được."
 
14
 
Những ngày tháng sau khi thành hôn, trải qua bình đạm mà ấm áp.
 
Thẩm Duật không cần phải đi tới biên quan nữa, chỉ nhậm chức ở trong kinh thành.
 
Mỗi ngày hắn đều sẽ đúng giờ về nhà, bồi ta dùng bữa tối.
 
Hắn vẫn y như cũ không thích nói chuyện, nhưng sẽ lặng lẽ gắp những món ta thích ăn vào trong bát ta.
 
Hắn y như cũ vẫn luôn tặng ta một số món quà kỳ lạ.
 
Chẳng hạn như, một quyển "Binh pháp Tôn Tử" do chính tay hắn viết nắn nót, hắn nói muốn để ta học qua thử xem làm như thế nào để có thể "quản lý hậu trạch".
 
Lại ví dụ như, một bộ cung tiễn làm tinh xảo đẹp mắt, hắn nói, đợi sau khi mùa xuân đến liền sẽ dạy ta cách săn bắn.
 
Ta đem quyển "Binh pháp Tôn Tử" kia trưng ở thư phòng, lấy cả cung tiễn kia mang ra treo lên trên bức tường.
 
Tuy rằng đại khái là cho tới hết cuộc đời này, ta cũng sẽ không sử dụng chúng lần nào, nhưng đây đều là tấm lòng của hắn.
 
Lâm Uyển Nhu sau này gả cho một vị Hầu gia tuổi quá nửa trăm làm kế thất, nghe nói ngày tháng trải qua cũng chẳng vui vẻ gì cho cam.
 
Có một lần trong bữa tiệc cung đình, ta từng đứng từ xa nhìn thấy qua bóng hình nàng ta, nàng ta đã tiều tụy đi rất nhiều, nào còn có thần sắc tươi trẻ phấn khởi trước đây.
 
Mà Liễu Sơ Đồng cũng đã tìm kiếm được lang quân như ý của bản thân, là Trạng nguyên lang tân khoa, hai người tâm đầu ý hợp, ngày tháng trải qua ngọt ngào như mật đường trộn thêm dầu.
 
Đôi khi chúng ta vẫn thường hay tụ tập ở chung một chỗ nói chuyện uống trà.
 
Nàng ấy cứ hay thích thú lấy ta ra trêu đùa: "Tô Thanh Nguyên, hiện giờ tỷ thật sự bị Thẩm đại tướng quân của chúng ta nắm thóp ch e c cứng rồi."
 
Ta chỉ biết mỉm cười không muốn nói nhiều lời.
 
Đúng vậy đấy, ta đã bị hắn nắm thóp ch e c cứng mất rồi.
 
Nhưng ta lại cam tâm tình nguyện làm như vậy.
 
 
Sau hơn một năm, ta hạ sinh được một nhi tử.
 
Thẩm Duật ôm nắm bột nhỏ mập mạp béo ú kia trên tay, toàn bộ cơ thể đều bị biến thành bức tượng cứng đơ, tay chân lóng ngóng không biết phải đặt vào đâu.
 
Dáng vẻ kia đúng là căng thẳng hơn hẳn lần đầu tiên hắn lên chiến trường.
 
Ta nằm trên giường, nhìn hắn vụng về thay tã cho nhi tử, kết quả làm cho tay mình một mảng bừa bộn, nhịn không được bật cười thành tiếng.
 
Hắn quay đầu lại, có chút chật vật nhìn ta.
 
"A Nguyên, con... thằng bé khóc rồi."
 
"Chàng ẵm khiến thằng bé không thoải mái, nó đương nhiên phải khóc rồi." Ta dịu giọng nói, "Chàng bế thằng bé đưa cho ta đi."
 
Hắn cẩn thận từng li từng tí đưa đứa nhỏ cho ta.
 
Ta ôm lấy nhi tử, nhè nhẹ ngâm nga tiếng hát.
 
Đứa nhỏ rất nhanh đã an tĩnh lại trong lòng ta, thiếp đi.
 
Thẩm Duật ngồi bên mép giường, nhìn hai mẫu tử chúng ta, ánh mắt nhu tình như có thể nhỏ ra nước.
 
Hắn nắm chặt tay ta, giọng nói trầm thấp cất lên: "A Nguyên, vất vả cho nàng rồi."
 
Ta lắc đầu.
 
"Không vất vả."
 
Có thể sinh con đẻ cái cho người mình yêu, sao có thể vất vả được chứ?
 
Bên ngoài phòng, ánh mặt trời chói rọi.
 
Những nhành hoa trong sân, đang nở rộ kiều diễm.
 
Ta nhìn người nam nhân trước mắt này, người nam nhân đã từng làm cho ta vừa sợ hãi lại vừa yêu thương, trong lòng một mảnh an yên.
 
Năm sáu tuổi đó, ta chỉ lên bầu trời, nói rằng muốn vì sao sáng nhất trên kia.
 
Hắn đã tặng cho ta một tên mật thám với cái danh hiệu "Sao Thiên Lang".
 
Năm mười tám tuổi, hắn đã tự tay cài lên người ta một cây bộ diêu rủ xuống hình ngôi sao.
 
Hắn nói, thứ này sẽ không dọa người.
 
Bây giờ, hắn đã cho ta một mái nhà, một đứa con, và một lời hứa của cả cuộc đời.
 
Ta nghĩ, kiếp này của ta, không còn cần đến những vì sao trên bầu trời nữa.
 
Bởi vì, vì sao của ta, từ sớm đã rơi xuống bên cạnh ta rồi.
 
- Hoàn thành - 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo