Vô tình gặp nhau - Chương 10

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi nhất thời không nói nên lời: “Cô chưa bao giờ nghĩ tới Giang Du Bạch sẽ không muốn sao? Sao chuyện tình cảm lại có thể hoang đường như vậy?”




"Hoang đường? Nếu tôi không nghe lời bố, ông ấy cũng sẽ chặn thẻ của tôi. Hơn nữa, cho dù tôi thật sự đính hôn với Anh Du Bạch, tôi cũng sẽ không hạn chế anh ấy. Hai người thích giao du, tôi cũng sẽ không tới vạch mặt cô."




Hơi thở của tôi nghẹn lại trong cổ họng, tôi không thể đứng dậy hay đi tiếp.




Tấm lòng của bà chị này còn lớn hơn cả biển cả.




"Lục Viễn Chu thì sao? Anh ta thích cô như vậy, sao cô lại không hề để ý đến anh ta?"




Diệp Nịnh sửng sốt: “Anh ấy đã có mấy người bạn gái, sao anh ấy có thể thích tôi được chứ?”




"Nếu như không thích cô, tại sao ngay từ đầu lại cố ý lợi dụng tôi để kích thích cô?"




Diệp Nịnh bối rối “hả” một tiếng: “Cô nhầm à? Chính mồm anh ấy nói, anh ấy không thích tôi, không có khả năng.”




Đến phần sau, cô ta rất chắc chắn.




"Nhưng dù vậy, cô không thấy tốc độ thay đổi bạn trai của cô quá nhanh sao? Tình cảm đâu phải thứ để cho đi từ thiện?" Tôi nói huỵch toẹt ra.




Hai mắt Nịnh Diệp sáng bừng lên: “Vẫn là cô tinh mắt, lần trước có người gọi tôi là cặn bã, tôi chỉ muốn cho bọn họ một mái ấm. Hơn nữa, nếu cô bằng lòng, ta sẽ cho cô một căn. Lục Viễn Chu, anh đang làm gì ở đây vậy?"




"Đợi bạn gái đi ăn."




Diệp Nịnh bấm điện thoại mấy lần: “Hôm nay có hoạt động, bữa ăn cho bốn người sẽ có thịt lợn giòn. Anh gọi bạn gái tới đi, em sẽ dẫn bạn trai đến, bốn chúng ta ngồi cùng một bàn nhé?"




"Không rảnh."




"Đừng quên đấy." Diệp Nịnh đi ra ngoài mấy bước, bấm vào mã QR, "Thêm bạn đi. Sau này nếu cô không thích Giang Du Bạch nữa, tôi sẽ giới thiệu cho cô vài chú chó con."




Rồi cô ta bước đi đầy kiêu hãnh trên đôi giày cao gót của mình.




Sau lưng cô, Lục Viễn Chu nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô ta bằng ánh mắt cô đơn.




"Bảo trọng."




Lục Viễn Chu cười tự giễu: “Từ lúc tôi thử cô ấy, cô ấy thờ ơ, tôi đã hiểu rồi. Lâm Nhuyễn, tôi thực sự xin lỗi vì đã làm tổn thương cô.”




"Mọi chuyện đã qua rồi, tôi đã buông bỏ từ lâu rồi, tôi còn có việc phải làm, tôi đi trước đây."




"Tìm Giang Du Bạch? Tôi đang muốn về nhà, chúng ta đi chung đi."




Thực ra tôi khá quen thuộc với gia đình của Lục Niễn Chu.




Khi tôi phải lòng anh ta, tôi đã bí mật theo dõi anh ta, nhưng bây giờ, tâm trạng của tôi hoàn toàn khác.




May mắn, tôi đã gặp được anh ta.




"Bố tôi là người rất thực dụng, nói chuyện với ông ấy có thể sẽ khó chịu. Cô..."




Lục Viễn Chu còn chưa nói xong, tôi đã nghe thấy tiếng xe cấp cứu.




Còn Giang Du Bạch được khiêng lên xe cấp cứu với sắc mặt tái nhợt, người đầy máu.






21




Bệnh viện.




Bà ngoại Giang Du Bạch đã đến.




Đôi mắt trũng sâu của bà rưng rưng, bà đánh chú Lục bằng đôi tay nhăn nheo.




“Anh từ nhỏ đã không nuôi nấng nó, đợi nó lớn lên thành đạt, anh ép thằng bé vào công ty tồi tàn của anh. Anh có còn ra dáng một người bố không? Không phải con gái tôi đã bị anh ép c.h.ế.t rồi sao? Chẳng lẽ ngay cả đứa cháu trai này của tôi anh cũng muốn đoạt đi sao? Tại sao anh lại tàn nhẫn như vậy?”




Chú Lục mặc một bộ đồ nhăn nheo, dính rất nhiều máu, trông rất chật vật bất kham.




Ông ấy tháo kính xuống, trong mắt tràn đầy áy náy: “Mẹ, con không cố ý, cũng không biết hôm nay những người đó sẽ đến đòi nợ, thậm chí còn dùng dao…”




"Nếu có chuyện gì xảy ra với A Du, anh đừng hòng sống yên..."




"Bà ơi, anh ấy chắc chắn sẽ ổn thôi."




Ca phẫu thuật kết thúc và bác sĩ bước ra, tôi đỡ bà lên và chào ông: “Bác sĩ, anh ấy thế nào rồi?”




"Không có tổn thương nghiêm trọng nào xảy ra. Chỉ cần nghỉ ngơi một lát thôi."




"Cảm ơn bác sĩ."




Giang Du Bạch đã được chuyển đến phòng bệnh chung. Thuốc mê đã hết, anh ấy sẽ sớm tỉnh lại.




Chú Lục muốn đến thăm con trai nhưng bị bà ngoại đuổi ra ngoài.




"Chờ A Du tỉnh lại, nếu nó muốn gặp anh thì anh hẵng đến. Nếu thằng bé không muốn gặp anh thì cũng đừng nghĩ đến việc đi vào."




Chú Lục ở ngoài phòng bệnh một lúc, nhận được điện thoại, không lâu sau liền rời đi.




Bà cụ lớn tuổi, hay lo lắng nên bệnh cũ của bà tái phát, bà bị đau đầu dữ dội, tôi đã giúp bà kê đơn thuốc, khuyên can bà mãi mới có thể để bà về nhà.




Tôi quay lại trường, xin phép cho Giang Du Bạch nghỉ phép, nhờ bạn cùng phòng của anh ấy mang một ít quần áo để thay rồi vội vàng đến bệnh viện.




Khi bước vào, Giang Du Bạch còn đang ngủ.




Anh mặc áo bệnh viện, tóc rũ xuống, nước da nhợt nhạt một cách ốm yếu.




Vừa rồi nhiều người như vậy, không nghĩ tới bây giờ sẽ yên tĩnh, nỗi sợ hãi dâng lên từ tận đáy lòng dù thế nào đi nữa cũng không thể đè nén được.




Khi tôi nhìn thấy anh ấy được đưa vào xe cấp cứu với cơ thể đầy máu, tim tôi như ngừng đập.


May mắn thay, không có gì xảy ra.




Tôi lau nước mắt, chọc vào mặt anh, nhỏ giọng nói: "Giang Du Bạch, nếu anh còn tiếp tục dọa người như vậy, em sẽ..."




"Sẽ thế nào?"




Người nằm trên giường bệnh chợt mở mắt, tôi giật mình rụt tay lại.




Sắc mặt anh có chút xấu xí, nhưng tinh thần lại rất tốt.




"Anh tỉnh rồi à?"




“Nếu anh không tỉnh lại, anh sợ em sẽ khóc.”




"Đừng nói nhảm, ai sẽ khóc chứ?"




Nói đến đây, tôi không cầm được nước mắt.




"Em cho rằng, em cho rằng anh..."

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo