Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Em khóc thật đấy à?" Giang Du Bạch hoảng hốt thấy rõ, bất lực lau nước mắt cho tôi, "Anh không sao, thật đấy, bây giờ anh có thể ra khỏi giường rồi..."
“Nằm ngoan đi.” Tôi đẩy anh ra sau, ngượng ngùng lau nước mắt, “Em đi gọi điện cho bà ngoại, nếu không cả đêm nay bà sẽ không ngủ được mất.”
Sau cuộc điện thoại, bà lão cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Tôi cầm điện thoại đi vào: “Đã muộn rồi, em không kêu bà ngoại đến, em ở đây với anh. Bác sĩ nói hai tiếng nữa anh có thể ăn chút đồ ăn lỏng. Em đi mua một ít."
"Lâm Nhuyễn." Giang Du Bạch gọi tôi: "Lại đây."
Tôi bước tới, bị anh kéo xuống, tôi chống cự trong vô thức, anh muốn cười rồi lại không: "Quan tâm đến bạn trai của em đi, anh không thể cử động được, em xuống dưới một chút đi."
"Anh muốn làm gì?"
"Ngoan ngoãn, để anh hôn em chút nhé."
Mặt tôi đỏ lên, nhưng tôi tiến lại gần hơn.
Thật lâu sau, anh mới buông tôi ra, ánh mắt dính chặt: “Sau này em sẽ ngoan như vậy trên giường chứ?”
"Anh vẫn đang ở bệnh viện, đang nghĩ gì vậy? Hơn nữa..." Tôi lắc lắc điện thoại, "Anh đã tự nhắn tin cho em, nói chia tay."
Ánh mắt Giang Du Bạch lập tức lạnh như băng: "Anh không nhìn thấy."
Tôi tiến lại gần, không chuẩn bị trước nên bị anh giật lấy điện thoại.
Anh vẫn đang bị thương nên tôi không dám gây sự với anh.
Tôi thấy anh ấy bấm vào điện thoại, nhìn chằm chằm vào tin nhắn trong hai giây và xóa nó một cách sạch sẽ.
"Anh không gửi nó."
"Ồ."
“Thật sự là không phải ông đây gửi tin nhắn, anh rất…”
Nói được nửa chừng, Giang Du Bạch ngừng nói, tôi nghi hoặc nhìn chằm chằm anh: “Rất gì?”
Ánh mắt anh lóe lên: “Đau quá.”
"Chạm phải vết thương à? Để em xem..."
“Chỉ cần hôn một chút là sẽ ổn thôi.”
"Ồ~"
"Có vẻ như không còn đau nữa rồi, chúng ta hôn lần nữa nhé."
"..."
22
Trong những ngày Giang Du Bạch nằm viện, chú Lục chưa từng đến thăm anh một lần.
Mặt khác, Lục Viễn Chu có đến gặp anh mấy lần, nhưng quan hệ giữa hai anh em chỉ như vậy, không thể cùng nhau trao đổi quá mấy câu.
Lúc tiễn Lục Viễn Chu ra ngoài, anh ta đột nhiên đột nhiên hỏi: “Diệp Nịnh có kết bạn với cô không?”
"Lần trước tôi có thêm."
"Cô ấy đã xóa tôi rồi, tôi có thể mượn điện thoại của cô xem được không?"
Tôi mở khóa và tìm kiếm tên Diệp Nịnh, tôi bấm vào thì thấy cô ta vừa đăng một bài vào sáng nay.
Địa điểm là ở Mỹ và đó là bức ảnh selfie của cô ta và một anh chàng người nước ngoài đẹp trai.
Chú thích: [Cuối cùng cũng được hôn người nước ngoài.]
Khóe miệng tôi giật giật: "Cô ta đi du học à? Sao đột ngột thế?"
“Có lẽ là tôi đã dọa cô ấy.” Lục Viễn Chu lướt qua vòng bạn bè của Diệp Ninh rồi trả lại điện thoại cho tôi. “Xin giúp tôi nói với anh ấy rằng tài sản của Lục gia là của anh ấy, tôi sẽ không tranh giành với anh ấy.”
"Được."
Trở lại phòng bệnh, Giang Du Bạch ôm sách không thèm ngẩng đầu lên, vẻ mặt bình thản, nhưng tôi có thể cảm nhận rõ ràng có gì đó không ổn.
“Nói gì gì mà lâu thế?”
Cuốn sách được cầm lộn ngược.
Vẫn giả vờ.
Tôi cảm thấy muốn cười.
"Không có gì."
Giang Du Bạch ngước mắt lên, đôi mắt đen láy nhìn tôi một lúc lâu: “Được.”
“Lục Viễn Chu nói sẽ không tranh đoạt tài sản gia tộc với anh nữa.”
Giang Du Bạch cười lạnh: "Công ty nhỏ bé của Lục Thương Niên có đáng để tranh giành không? Cậu ta ta lấy đâu ra mặt mũi mà nói vậy?"
“Lục Viễn Chu cũng khá là thảm, em nghĩ tâm tư Diệp Nịnh không hề hướng về anh ta.”
“Lần sau Lục Viễn Chu tới, em sẽ hỏi lại anh ta.”
"Lâm Nhuyễn!" Giang Du Bạch đè nén lửa giận, khuôn mặt tối sầm.
Tôi giả vờ như không biết gì: “Làm sao?”
Đột nhiên, Giang Du Bạch mỉm cười: “Em cố ý đúng không?”
"Nghe mà không hiểu à."
"Được rồi, lần sau anh sẽ đổi chỗ, em sẽ hiểu."
“Đổi ở đâu?”
Giang Du Bạch thì thầm vào tai tôi hai chữ.
Tôi đỏ mặt: “Hạ lưu.”