Vô tình gặp nhau - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

4




Im lặng hơn mười giây, tôi mới phản ứng lại.




Bọn họ là anh em?




Người ta nói rằng Lục Viễn Chu có một người anh cùng cha khác mẹ cách nhau ba tháng.




Hai người này trông giống hệt nhau.




Thôi xong rồi xong rồi.




Thôi hôn nhầm người rồi.




Tôi đã hôn anh trai trước mặt bạn trai của mình, người mà tôi chỉ mới hẹn hò chưa đầy một giờ.




Tôi là loại đàn bà gì đây?




Trông tôi còn lố lăng hơn cả cặp đôi vừa hôn nhau trong phòng!




"Mẹ kiếp, cô gái này không phải là Lão Lục dẫn tới sao? Chuyện gì thế này?"




"Thế rốt cuộc cô gái này là bạn gái của ai?"




May mà Lục Viễn Chu còn chưa có thời gian giới thiệu thân phận của tôi.




Trên đời không có gì khó khăn, chỉ cần bạn sẵn sàng bỏ chạy.




Tôi bỏ chạy.




Lục Viễn Chu chẳng những không đuổi theo, còn tôi thì muốn gọi điện thoại cho anh ấy để giải thích, tôi gọi cho anh ấy mấy lần cũng không có ai bắt máy.




Thay vào đó, Giang Du Bạch đã đuổi kịp tôi.




Có phải Lục Viễn Chu cho rằng tôi đang chơi đùa anh ấy không?




Mắt tôi đỏ hoe: “Anh cố ý à?”




"Chẳng lẽ là tôi chủ động sao?"




Tôi nghẹn ngào: “Tôi hôn anh thì anh hôn lại tôi à. Anh tùy tiện thế sao? Hơn nữa, hơn nữa…”




"Nụ hôn đầu?"




"Anh đừng nói nữa."




“Đến thở cũng không biết thở, chắc là vậy rồi.”




"Câm miệng!"




"Tại sao tôi hôn em mà em không nhắm mắt lại?"




"..."




5




Giang Dụ Bạch và tôi gặp nhau lần đầu vào ba tháng trước.




Sau giờ học hôm đó, tôi đi thẳng vào nhà vệ sinh, lúc ấy nhà vệ sinh nữ thì đông quá mà tôi không thể cầm lòng được nữa, sau khi quan sát nhà vệ sinh nam thấy không có ai ở đó cả.




Tôi bèn đi thẳng vào.




Sau khi giải quyết xong, tôi tình cờ gặp được Giang Du Bạch đang vào nhà vệ sinh.




Anh ấy đứng trước bồn tiểu và nhìn tôi chằm chằm.




Trong tay…




Sau khi bị sốc trước những gì nhìn thấy, tôi giả vờ bình tĩnh, đưa tay ra và bước ra ngoài mà không chớp mắt.




"Con chó dẫn đường của tôi đâu? Tiểu Hắc, Tiểu Hắc."




Vừa bước được một bước, anh đã túm lấy cổ áo tôi và lôi tôi trở lại.




"Không thấy à? Vậy sao mặt cô đỏ thế?"




Tôi hoảng hốt: “Xin lỗi, là do tôi hồ đồ. Tôi sẽ không nói cho ai biết đâu.”




"Không nói cái gì?"




"Đường parabol?"




"Cô đã nhìn thấy."




"Tôi không phải, tôi không có, anh đừng nói nhảm."




"Tại sao cô lại hoảng sợ?"




"Tôi, tôi, tôi, tôi..."




"Mẹ kiếp, chuyện gì đang diễn ra thế này? Không có tiền thì vào rừng mà đi, giữa chốn thanh thiên bạch nhật hai người làm vậy coi có được không?"




"Câm miệng."




Giang Du Bạch ấn đầu tôi vào lồng ngực của anh rồi đưa tôi ra ngoài.




"Được rồi, không còn ai nữa rồi."




Giọng anh phát ra từ lồng ngực, trầm thấp và dễ chịu.




Tôi luồn ra khỏi vòng tay anh ta, tránh xa anh ta, vừa định nói gì đó, Giang Du Bạch đang dựa vào lan can đối diện, vẻ mặt bình thường, nhưng tai lại đỏ ửng như chảy máu.




Yoyoyo, thì ra thằng cha này cũng biết ngại.




Tôi có một ý tưởng xấu xa: "Tôi sẽ không bao giờ nói với ai về việc anh đi tiểu theo hình parabol đâu."




Cả tòa nhà giảng dạy bỗng vang lên tiếng cười ma quái.




Ngày hôm sau, Giang Du Bạch top một hot search trên diễn đàn trường học.




[Tôi muốn hỏi, bàng quang của Giang đại sư thật sự tốt như vậy sao? Tôi nghe nói có một cô gái nhìn thấy anh ấy đi tiểu hình parabol.]




[Tôi biết hàm số bậc hai, để tôi lấy thước mà nhìn tận mắt.]




[Tôi có một người bạn có thể giải phương trình và muốn thử.]

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo