Vô tình gặp nhau - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

6




Sau khi thu hồi suy nghĩ, tôi cảm thấy có chút áy náy: “Chúng ta hòa nhé?”




"Được thôi.”




"Đi thôi."




"Đi đâu?"




"Em nghĩ mình còn có thể vào ký túc xá vào lúc này sao?"




Đã mười hai giờ rồi!




Tôi nhờ bạn cùng phòng ném chứng minh nhân dân của tôi xuống, bạn cùng phòng bị cận thị 7 độ ra hiệu cho tôi: “Nhuyễn Nhuyễn, cố lên, tối nay làm cho anh đến nỗi không chịu nổi mới thôi.”




"Cậu đổi kính đi."




Giang Du Bạch ở phía sau tôi cười lớn.




Đến khách sạn, Giang Du Bạch vẫn không nhịn được mà đi theo: “Không cần về nhà sao?”




Gia đình Lục Viễn Chu ở thành phố này, nếu là anh em, chắc là họ sống cùng nhau rồi.




"Tôi không muốn nói đạo lý với anh, đi đi."




Tôi lười quan tâm tới anh ta, anh ta thích ngủ chỗ nào thì ngủ.




Tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến là trước tiên tìm một chỗ trong khách sạn để tí nữa không phải ngủ đầu đường xó chợ, sau đó mới có thể giải thích với Lục Viễn Chu.




“Một phòng cho hai hay hai phòng?”




"Một phòng."




"Đương nhiên là hai phòng."




Người phụ nữ ở quầy lễ tân nhìn chúng tôi với ánh mắt đầy nghi ngờ.




Giang Du Bạch cong môi, lười biếng nói: "Đang suy nghĩ cái gì vậy? Đương nhiên là phòng đôi."




“Anh bị bệnh à?” Rốt cuộc là anh ta đang suy nghĩ cái gì trong đầu vậy?




Giang Du Bạch cũng tỏ ra nghi hoặc: "Vừa rồi không phải em đã đồng ý sao? Bạn trai bạn gái ở phòng đôi thì có sao đâu? Sợ tôi sẽ làm gì em sao?"






Tôi kinh hãi: "Anh đừng mồm điêu bốc phét, bạn gái của anh là con nào? Tôi là người có bạn trai rồi đấy nhé. Chính là Lục Viễn Chu, em trai của anh đấy, đúng vậy, tôi là bạn gái của em trai anh."




"Em nói cái gì cơ?"




Ánh mắt Giang Du Bạch đột nhiên trở nên sắc lẹm: "Em đang đùa tôi sao? Hôn tôi lâu như vậy, đến nỗi miệng sưng tều lên, xong bây giờ em bảo em là em dâu của tôi?"




"Tôi……"




Tôi nhận thấy trong mắt cô gái lễ tân vừa hiện lên vẻ kinh ngạc vừa giễu cợt, tôi bèn kéo anh ta ra ngoài: “Đổi chỗ khác đi.”




"Ai bảo anh hôn em? Ai cho phép anh cắn em với cởi cúc áo em? Lục Viễn Chu, anh đã đi quá xa rồi đấy, em phải giải thích thế nào với bạn trai em đây?"




Nghe thấy cái tên quen thuộc, tôi quay lại thì tình cờ nhìn thấy bạn trai tôi Lục Viễn Chu và một cô gái từ thang máy bước ra.


Cô gái khóc nhiều đến nỗi khuôn mặt xinh đẹp đỏ ửng lên, cánh môi thì bị rách.




Đầu óc tôi trống rỗng trong giây lát.




"Anh Du Bạch?" Cô gái dừng lại.




Hai người đồng thời nhìn qua.




Lục Viễn Chu sững sờ ngay khi nhìn thấy tôi.




"Anh, tại sao hai người… lại ở đây?"




Hình như Giang Du Bạch cảm thấy còn chưa bõ tức hay sao, bèn chậm rãi nói:




“Bạn trai em đến rồi kìa, sao không đi lại nhận đi?”




7




Tôi chưa kịp nói gì thì cô gái đó đã chạy tới trước.




Cô ta liếc tôi một cái rồi cau mày: "Anh Du Bạch, anh có bạn gái chưa? Tuần sau là sinh nhật của em, anh sẽ không quên chứ?"




"Liên quan gì đến tôi." Giang Du Bạch lạnh mặt.




“Nếu anh không đi, anh sẽ lại bị chú đuổi ra khỏi nhà như lần trước đấy.”




Giang Du Bạch hừ lạnh một tiếng, dựa vào sô pha tùy ý nghịch điện thoại di động: "Vậy cứ đuổi thêm lần nữa đi."




"Anh à, em và Diệp Nịnh không có gì cả, cô ấy uống say nên em đưa cô ấy về thôi."




"Anh không phải bạn gái của cậu, không cần phải thông báo cho anh biết."




Lúc này Lục Viễn Chu mới nhìn tôi, môi anh mấp máy, muốn gọi tên tôi, nhưng lại không nói: “Chúng ta nói chuyện đi.”




Vừa rời khỏi khách sạn.




Lục Viễn Chu quay người lại: “Tốc độ giữa cô và Giang Du Bạch nhanh thật đấy. Đã vậy thì chúng ta không cần phải ở bên nhau nữa đâu, chia tay đi."




Tôi nhìn anh ta với vẻ mặt kinh hoàng.




Cho nên là anh ta không hề thấy chột dạ vì bị tôi bắt gặp mà còn thoải mái nói ra câu như vậy sao?




Lồng ngực tôi chua chát, kéo theo đó là nỗi bực dọc khiến tôi muốn òa khóc.




"Anh có biết tên tôi là gì không? Tên tôi ấy."




Lục Viễn Chu sửng sốt, có chút xấu hổ.




Anh ta thậm chí còn không biết tên tôi.




Khi anh ta tỏ tình, cảnh anh ta nhìn cặp đôi hôn nhau mà mắt đỏ hoe, cảnh anh ta đột nhiên trở nên ác ý với cô gái trong hộp, cùng với cảnh anh ta bên cạnh cô gái đó.




Tôi chợt hiểu tất cả.




“Cho nên, tôi chỉ là công cụ để anh chọc tức cô ta thôi phải không?




"Anh thích cô gái tên Diệp Nịnh kia phải không?"




"Không phải cô cũng có tình cảm với Giang Du Bạch sao..."




Tôi tát anh ta một cái thật mạnh, chữ “Chu” mà Lục Viễn Chu chưa kịp nói đã vỡ vụn trong miệng anh ta.




"Trong căn phòng, người tôi muốn hôn chính là anh, nhưng không biết từ khi nào anh đã không còn ngồi bên cạnh tôi nữa, mà vừa đúng lúc Giang Du Bạch ngồi vào đúng vị trí đó. Về những gì anh vừa nhìn thấy, tôi chỉ muốn tìm một nơi để ngủ qua đêm, tôi không đi với anh ta, tôi không giống anh, cuối cùng, người nói lời chia tay phải là tôi mới đúng.”




Vào buổi chiều lớp mười một năm đó, khi tiếng ve sầu đang kêu râm ran, hình ảnh chàng trai trên sân bóng rổ bị gió thổi tung chiếc áo cuối cùng đã biến thành một chấm đen.




Ba năm yêu thầm đã hóa thành hư vô.




Lục Viễn Chu tựa hồ không có dự đoán được điều này, trong lúc nhất thời lộ ra vẻ bối rối.




Tôi quay người bỏ chạy.




Hình như tôi là người duy nhất chia tay ngay ngày đầu tiên sau khi thoát kiếp độc thân.




Tôi bước đi không mục đích một lúc, rồi từ từ ngồi xổm xuống và khẽ nức nở.




Tôi không biết mình đã khóc bao lâu, nhưng một giọng nói mệt mỏi vang lên trên đầu tôi.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo