Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
8
"Vô dụng, không phải chỉ chia tay thôi sao."
Giang Du Bạch đốt một điếu thuốc trên đầu ngón tay, ngồi xuống bên cạnh tôi: “Đổi bạn trai là được mà.”
Tôi quay lại nhìn anh: “Cho nên, anh cố tình nói thế ở khách sạn à?”
"Cái gì?"
“Cô gái tên Diệp Nịnh đó lừa dối anh và đi cùng với Lục Viễn Chu... Anh biết bọn họ ở đó, do cơn tức giận bùng nổ, nên anh mới cố ý nói những lời mơ hồ đó để chọc tức cô ta.”
Tôi không biết liệu Giang Du Bạch có nhận ra tôi là người trong phòng hay không nên khi tôi hôn anh ta, anh ta cũng không đẩy tôi ra.
Anh em họ cùng yêu một cô gái, sao tôi lại phải bị kéo vào đó một cách đau khổ như vậy?
"Tôi vốn tưởng rằng tôi rất thảm rồi, bây giờ nhìn anh, hình như so với tôi anh còn thảm hơn. Dù sao tôi cũng chỉ bị một người lừa gạt, nhưng anh thì hơn cả thế. Hơn nữa, anh còn phải đi ăn mừng sinh nhật cô ta trong bộ đồ màu xanh lá cây, và nếu anh không đi, anh sẽ bị đá ra khỏi nhà. Tự nhiên tôi cảm thấy dễ chịu hơn nhiều rồi.”
"..."
"Giới nhà giàu bọn anh hỗn loạn thực sự."
"..."
Tàn thuốc cháy hết, để lại khói xám.
"Với bộ não của em... thật đáng tiếc nếu không viết tiểu thuyết."
Tôi luôn có cảm giác như anh ta đang cười nhạo tôi.
"Được rồi, tôi là con người ở nơi tận cùng thế giới. Vậy thì cứ thuận theo dòng chảy, chúng ta ở bên nhau thôi."
"Không muốn."
"Em không dám."
"Tôi không có!"
"Em đang sợ hãi."
"Tôi không có!"
"Em đang sợ hãi."
"Tôi không!"
"Em……"
"Ở bên nhau thì ở bên nhau, ai sợ ai chứ!"
9
Ngồi ở quán nướng, bạn cùng phòng tôi nhắn tin hỏi:
[Nhuyễn Nhuyễn, đàn anh họ Lục ngày thường nhìn hiền lành ôn hòa, lại gan dạ như vậy sao? Hai người vừa mới ở cùng nhau mà đã lôi cậu ở ngoài qua đêm? Mọi chuyện tiến triển thế nào rồi?]
Tôi cầm điện thoại mà không biết nên trả lời thế nào.
Tôi có nên nói rằng hôm nay tôi đã chia tay, nhưng vẫn không được dấn bước tiếp vào con đường FA mà lại yêu đương với anh trai của anh ta không?
Càng nghĩ càng thấy có gì đó cấn cấn, chẳng lẽ Giang Du Bạch đã biết tôi sẽ không đồng ý nên cố ý nói chuyện khiêu khích tôi.
Nhưng tôi vẫn nhảy vào hố của anh ta.
Con chóa tâm cơ.
Nhưng nói qua cũng phải nói lại, khuôn mặt của Giang Du Bạch quả thực có sức hấp dẫn hơn.
Ngồi đó không nói một lời mà vẫn thu hút ánh mắt của mọi người.
Anh ta và Lục Viễn Chu đều khá nổi tiếng ở trường.
Một người hiền lành và xuất sắc, người kia thì nổi loạn, trốn học, đánh nhau, đua xe, độc ác và phóng túng.
"Cho tôi mượn điện thoại di động của em."
Tôi vô thức hỏi: “Anh không có à?”
"Nhỏ mọn thế à? Hay em đang che giấu điều gì?"
"Vậy thì anh dùng nhanh lên."
Tôi mở khóa và đưa cho Giang Du Bạch, anh ta cầm lấy, bấm hai lần, “tách” một tiếng rồi đưa lại cho tôi.
Tôi mở album ảnh, suýt đánh rơi điện thoại khi nhìn thấy bức ảnh selfie anh ta với khuôn mặt vô cảm.
"Tại sao anh lại chụp ảnh tự sướng bằng điện thoại của tôi?"
"Em cứ nhìn chằm chằm tôi, không phải là muốn chụp ảnh tôi à?"
"..."
Không cần thiết phải tự luyến như vậy đâu ông cố à.
Tôi và Giang Du Bạch ăn đến ba giờ.
Trong lúc cảm xúc thăng hoa, tôi đã uống một ít bia.
Sau khi Giang Du Bạch thanh toán hóa đơn đi tới và hỏi tôi có say không, tôi đã giơ tay tát anh ta.
"Đồ cặn bã."
"Lâm Nguyễn Nguyễn." Anh mắt Giang Dụ Bạch tối sầm.
"Anh đừng nhúc nhích…”
“Tửu lượng kém mà còn dám uống nhiều như vậy, có tin tôi bán em đi không?”
"Cho ai? Cho Lục Viễn Chu á?"
"Em con mẹ nó..."
“Không được, không được, không được.” Giây tiếp theo tôi trở nên buồn bực, ôm lấy cột điện và gào khóc, “Anh ta đang quấy rối tôi, anh ta đang quấy rối tôi.”
Lần đầu tiên yêu nhau, tôi chia tay chưa đầy ba tiếng đồng hồ. Đến con chó cũng không khổ sở như tôi…
"Tôi đã phải lòng anh ta suốt ba năm, thậm chí tôi còn viết nhật ký cho anh ta…”
“Nếu không được làm bạn gái anh ta thì tôi sẽ tán tỉnh anh trai anh ta. Tôi sẽ làm chị dâu anh ta, để khi anh ta nhìn thấy tôi sẽ kính cẩn gọi tôi.”
Giang Du Bạch cười, kéo lấy thân thể không vững của tôi: “Nhìn kỹ xem tôi là ai.”
Tôi nhìn gần khuôn mặt của Giang Du Bạch, "Ồ" một tiếng rồi nôn ọe vào người anh ta.
Sắc mặt của Giang Du Bạch hoàn toàn tối sầm lại.
"Lâm Nhuyễn!"
Tôi không trả lời, bụng tôi nóng bừng khó chịu, khuôn mặt tuấn tú của Giang Du Bạch trở nên mơ hồ không chân thực, tôi nằm trên lưng anh ta, ý thức dần dần chìm xuống.
"Người anh chua quá."
"Em còn dám nói."
"Đừng lắc nữa, tôi sắp nôn tiếp rồi đấy."
"Được rồi, em đúng là tổ tông của tôi."