Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta chặn lời Duẫn Chân: “Ta có thể giúp ngươi giết thống lĩnh Yến quân Lâm Dục.”
Duẫn Chân cân nhắc chốc lát, cười nói: “Được lắm, Tiểu An, ngươi đây là muốn mượn tay ta báo thù cho ngươi?”
“Ta đến đây là vì bị nhà họ Thịnh tính kế, nhưng nếu muốn giúp phụ thân ta chính danh, vẫn phải dựa vào nhà họ Thịnh.”
“Nhà họ Thịnh muốn chúng ta vùi thây, nhưng ta không thể không màng đến mạng của các thúc bá.” Ta thở dài: “Viện quân của Yến quân sắp đến rồi, quan đạo đã bị chúng ta phá hủy mấy ngày trước, nếu muốn vào thành chỉ có thể đi qua cửa ải.”
“Các ngươi cũng đánh không nổi nữa rồi đúng không? Cho nên mới liên tục đến cầu hòa.” Ta thẳng lưng: “Ngươi viết một bức thư cầu hòa, ta mang Lâm Dục về Kinh Thành dâng thẳng lên Bệ hạ.”
Duẫn Chân uống ngụm trà, chỉ hỏi làm sao tin ta.
“Sau khi bắt sống Lâm Dục, ngươi có thể cải trang thành Tề Gia Quân đi theo ta, cùng áp giải Lâm Dục về Kinh Thành.” Ta vẻ mặt thản nhiên: “Ta nguyện giao tính mạng vào tay ngươi.”
Ngoài thành truyền đến từng trận tiếng vó ngựa, Duẫn Chân đột ngột đứng dậy: “Tề An, ta tin ngươi lần cuối cùng này.”
Nhận được lời, ta vội vàng đứng dậy kéo Duẫn Chân lên tường thành, trơ mắt nhìn Lâm Dục dẫn một đội tiên phong xông qua cửa ải, liền rút cung tên đã tẩm hỏa dầu, trực tiếp châm ngòi đường hỏa dầu thứ hai mà Ngụy thúc đã chôn.
Ngọn lửa bùng lên trực tiếp cắt đứt đội tiên phong và đại quân, ta vỗ vỗ vai Duẫn Chân: “Cầm tặc tiên cầm vương, bắt được Lâm Dục chúng ta phải mau chóng rời đi.”
Ta vội chạy đến mật đạo kéo cửa sắt ra: “Ngụy thúc, động tác nhanh lên, dẫn người đi!”
Ngụy thúc nhìn Khương quân sau lưng ta, tay run rẩy còn dữ dội hơn cả thái gia nhà ta: “Con… Con… Đây… Đây…”
Ta vội đè thấp giọng, bổ sung một câu: “Trá hàng, trá hàng.”
Ta vừa phụ tay kéo già trẻ ra vừa giải thích với Ngụy thúc: “Lâm Dục chắc là bị bắt sống rồi, chúng ta phải mau chóng về Kinh Thành.”
Ta nói chưa dứt lời, trên mặt truyền đến một mảng ấm nóng. Ta sờ một cái, đầy tay máu tươi.
Vừa quay đầu liền nhìn thấy bé gái đưa màn thầu cho ta đang gục trên lưng ta. Sau lưng truyền đến một mảng ấm nóng, tên Khương quân xách đao bên cạnh đã bị Ngụy thúc đè xuống một bên.
Ngụy thúc lạnh mặt: “Tại sao lại muốn giết Thiếu đô úy của chúng ta?”
“Ả đàn bà này thật là miệng lưỡi lắt léo, chẳng có lấy một lời thật lòng! Nay đã bắt sống được Lâm Dục, còn sợ không có vốn liếng để nghị hòa với Đại Yến sao?”
Tên Khương quân run rẩy râu ria, khóe mắt nứt toác: “Hơn nữa ngươi sớm đã đáng chết! Hết lần này tới lần khác lừa gạt Thiếu thống soái của chúng ta tin vào lời quỷ sứ của ngươi!”
Ngụy thúc rút đoản đao trực tiếp cứa cổ tên Khương quân, cúi đầu nhìn ta một cái: “Tiểu An phải mau chóng khởi hành thôi, nếu không đại quân sẽ đuổi tới mất.”
“Tỷ tỷ đừng khóc, phụ thân muội nói chết rồi sẽ có màn thầu ăn không hết.” Cô bé thoi thóp vươn tay về phía ta: “Muội còn có một muội muội tên là Tiểu Tuệ, tỷ tỷ có thể đưa muội ấy đi không?”
“Tỷ tỷ đừng trách muội có tư tâm, Tiểu Tuệ còn nhỏ, đây là lối thoát tốt nhất mà muội có thể mưu cầu cho muội ấy rồi.”
Ta quệt nước mắt, đặt cô bé xuống đất, dùng chiếu cói đắp cẩn thận rồi bảo Lão Trương đi tìm Tiểu Tuệ ra cùng mang về Kinh Thành.
Ta xoay người lên ngựa lao thẳng đến bên cạnh Duẫn Chân đã cải trang xong: “Hai tên lính dưới trướng ngươi muốn giết ta đã bị Ngụy thúc giết rồi.”
Duẫn Chân sửng sốt một chút: “Không phải do ta sắp xếp.”
Ta gật đầu: “Đi trước đã, đừng để nảy sinh sự cố.”
Mượn lệnh bài trong tay Thịnh Đình, đoàn người chúng ta xông qua sáu tòa thành trì lao thẳng đến hoàng thành, ở cổng thành tiện tay trói luôn Duẫn Chân tiến thẳng vào hoàng cung.
Trên triều đường tĩnh mịch không một tiếng động, Lão hoàng đế nhìn quân kỳ Ngụy thúc giương lên, kinh hãi biến sắc: “Các… Các ngươi đây là đến tầm cừu hay là tạo phản?”
Ta bắt Duẫn Chân và Lâm Dục quỳ trên đại điện, quỳ rạp xuống đất: “Thần Tề An kế thừa di nguyện của phụ thân, mang con trai Nam Khương vương Duẫn Chân vào cung thành cầu xin hai nước hòa hảo, không còn chiến hỏa!”
Lão hoàng đế nhiều năm đắm chìm trong thanh sắc khuyển mã, thân thể sớm đã bị móc rỗng, không ngờ lại bị tướng sĩ mang đao lên điện dọa cho không nói nên lời.
Ta đá Duẫn Chân đang ngã trên mặt đất một cước, Duẫn Chân hận hận trừng ta một cái, bắt đầu gào khóc: “Nam Khương ta vốn không muốn can qua! Nhưng tên Lâm Dục này ngày ngày phái người đến khiêu khích Nam Khương ta, bên trái chọc một cái, bên phải đá một cước, cũng chẳng có thương vong gì, nhưng lại khiến Nam Khương không được an ninh.”
“Còn vu hãm Khương quân chúng ta cướp quân lương và quân nhu của bọn họ!”
Thái tử đúng lúc đứng ra cởi bỏ dây thừng cho Duẫn Chân, nghiêm túc hỏi: “Đây là vì sao?”
Quần thần xôn xao một phen, nếu không phải Khương quân cướp đi quân lương quân nhu, vậy tiền lương đó đều đi đâu rồi?
Ánh mắt chỉ trỏ của triều thần nhìn sang Lâm Dục cũng đang bị trói gô lại: “Bệ hạ, thần oan uổng!”
“Bệ hạ, ta đơn thương độc mã vào Đại Yến của ngài chính là để biện bạch cho bản thân vài câu. Phụ thân ta còn nói nếu Đại Yến lại nhổ nước bọt lên người Nam Khương chúng ta, chúng ta sẽ thật sự phản kích đó!”
Ta đúng lúc quỳ trên mặt đất: “Vi thần cũng là từ Biên Thành bắt được Duẫn Chân liền phi ngựa ngàn dặm về Kinh Thành, chỉ vì Thịnh Hầu nói với vi thần Bệ hạ muốn lật lại bản án cho phụ thân vi thần.”
Ta lấy ra thư từ và cẩm nang Thịnh Hầu đưa cho Thịnh Đình: “Vi thần ở đây có thư từ qua lại giữa Thịnh Hầu và vi thần!”
“Trong tay thần có chứng cứ Lâm Dục cấu kết hãm hại Tề tướng quân.” Thịnh Hầu đen mặt bước ra khỏi hàng: “Năm năm trước Lâm Dục cấu kết Khương quân ý đồ hãm hại Tề tướng quân không thành, ngược lại bị Tề tướng quân bắt tại trận, nhưng Tề tướng quân mềm lòng không đem Lâm Dục hành hình tại chỗ.”
“Lâm Dục sau khi được người cứu liền chạy thẳng về Kinh Thành, ngậm máu phun người, vu hãm Tề tướng quân cấu kết ngoại tặc.”
Lão hoàng đế vừa mới hoàn hồn: “Chứng cứ đâu?”
Thịnh Hầu từ trong tay áo móc ra một xấp chứng cứ, ta nhận lấy chứng cứ lật xem từng tờ: “Bệ hạ, nét chữ trên bức thư này tuy giống phụ thân, nhưng người khi viết nét ngang móc sẽ không ngừng bút, ta có thư tay của phụ thân có thể để người kiểm tra đối chiếu.”
Lão hoàng đế một hơi không thở nổi chỉ thẳng vào Lâm Dục: “Mang chứng cứ lên đây, Trẫm muốn xem xem ngươi mưu hại trung lương như thế nào!”
Ta né tránh tay của thái giám đến lấy chứng cứ, cầm chứng cứ lao thẳng đến chỗ Lão hoàng đế, may mà trên triều đường đang hỗn loạn không ai chú ý đến hành động ngỗ ngược này.
Lão hoàng đế lật xem thư từ một lượt rồi ném lả tả đầy đất: “Trẫm lại bị ngươi che mắt!”
“Bệ hạ biết toàn bộ sự việc mà!” Lúc Lâm Dục lớn tiếng biện bác, ta từ trong ống tay áo rút đoản đao kề lên cổ hoàng đế:
“Ta luôn thắc mắc một vị đế vương dễ dàng bị gian nịnh che mắt xử tử trung thần là dáng vẻ như thế nào.”
Mũi thương của Ngự lâm quân khắp điện chĩa về phía ta, cả điện xôn xao, Lão hoàng đế run giọng nói: “Ngươi… Ngươi đây là muốn giết vua!”