Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đoản đao trong tay hơi cứa rách da hoàng đế, dưới thân hoàng đế truyền đến một cỗ mùi lạ, ta cười nhạo một tiếng: “Nay xem ra cũng chỉ đến thế mà thôi.”
“Trẫm… Trẫm cũng là bị người ta lừa gạt.”
“Nhưng lúc phụ thân ta bị nhốt ở Chiếu Ngục, nếu không có ngươi thụ ý, bọn chúng sao dám hạ độc phụ thân ta?” Tay ta hơi dùng sức: “Một đao giết ngươi thì quá đáng tiếc, lúc phụ thân ta chịu roi hình, trên roi có tẩm kịch độc, phải để ngươi cũng nếm thử mùi vị này.”
“Hồi nhỏ phụ thân ta luôn nói với ta tà không thắng chính, nhưng ta lại cảm thấy chỉ có kẻ thắng mới có quyền quyết định.”
“Ngươi đây là hợp mưu với Thái tử?” Lão hoàng đế hồi thần nhìn quanh một vòng Ngự lâm quân không hề có động tĩnh gì: “Các ngươi là cùng một giuộc!”
Thái tử vẻ mặt uất ức quỳ trên mặt đất: “Sự việc xảy ra đột ngột, nhi thần cũng không biết Tiểu Tề đô úy to gan như vậy đâu!
Mong phụ hoàng minh xét đường tơ kẽ tóc!”
Lão hoàng đế run rẩy ngón tay chỉ vào Thái tử: “Nghịch tử! Nghịch tử!”
Ta bắt mạch cho Lão hoàng đế, vội thu lại đoản đao trong tay, quỳ trước điện: “Mong Bệ hạ minh xét đường tơ kẽ tóc!”
Ngụy thúc tâm lĩnh thần hội đá ngã một đám quan văn, ngã rạp xuống đất đồng thanh hô: “Mong Bệ hạ minh xét đường tơ kẽ tóc!”
Giữa một mảnh tiếng hô, Lão hoàng đế vịn long kỷ đứng dậy, lời còn chưa nói ra đã ngã thẳng đơ trên long kỷ.
Thái giám bên cạnh Lão hoàng đế thăm dò mạch cổ của Lão hoàng đế: “Bệ hạ, Bệ hạ băng hà rồi…”
Thịnh Đình xem xong vở kịch lớn cũng phản ứng lại, trực tiếp quỳ rạp về phía Thái tử: “Cung thỉnh Tân đế đăng cơ chủ trì loạn cục.”
Bách quan đều quỳ xuống đồng thanh nói: “Cung thỉnh Tân đế đăng cơ chủ trì loạn cục.”
Lâm Dục không cam lòng nhìn Thái tử: “Điện hạ, ta chính là cữu phụ của ngài!”
“Cữu phụ bao nhiêu năm nay ỷ vào danh hiệu của Bổn cung lừa gạt tống tiền, cậy quyền làm càn, Bổn cung chỉ có thể đại nghĩa diệt thân.”
Thái tử vẻ mặt nghiêm chỉnh bước lên bậc thềm, trước tiên là định ra hiệp ước không xâm phạm lẫn nhau và thông thương với Nam Khương, lại định tội Lâm Dục, sau khi uy hiếp một đám triều thần thì phong cho ta một tước Hầu, tỏ rõ chuyện này đứng về phía ta.
Nhưng sau khi triều thần tản đi, ta tức giận đấm thình thịch cho Thái tử hai đấm: “Lang tâm cẩu phế! Năm đó đã nói xong chúng ta lên núi ngươi giúp chúng ta dọn dẹp tàn cuộc.”
“Nhưng bao nhiêu năm nay ngươi một đồng tiền cũng không gửi cho chúng ta hả!”
Tân đế vẻ mặt đầy tủi thân: “Ngươi tưởng những tên trọc phú địa chủ đó đều từ đâu ra hả! Đều là người của Bổn cung cả đấy!
Bổn cung sợ lộ tẩy ngay cả cách này cũng nghĩ ra rồi, ngươi còn nói Bổn cung lang tâm cẩu phế!”
“Sau này xưng Trẫm!”
“Ngươi còn nói Trẫm lang tâm cẩu phế!”
Ngụy thúc xách Lâm Dục hướng Thái tử hành lễ: “Bệ hạ, người này chúng ta mang đi đây, ngài nhớ chu di cửu tộc nhà họ Lâm nha.”
“Tề An, ngươi đây là lần thứ hai lợi dụng ta rồi!”
Duẫn Chân âm hồn bất tán xáp đến bên cạnh ta: “Lần hỗn chiến trước, ngươi nói ngươi muốn gả cho ta, cho ta ba ngày chuẩn bị, sau đó ngươi lén lút đào tẩu!”
Ta lùi về sau một bước lớn: “Từ từ, ngươi nói trước xem chuyện có làm được cho ngươi không đã!”
Thịnh Đình cũng đúng lúc xáp đến trước mắt, vẻ mặt đầy oán trách: “Uổng công ta đối với nàng một mảnh si tình, vậy mà chuyện nàng là cánh tay của Thái tử, nàng cũng chẳng thèm hé môi với ta lấy một lời.”
Ta cười gượng hai tiếng: “Phụ thân ngươi cũng chỉ có thể giúp ta giết một tên Lâm Dục, nhưng kẻ thực sự hại chết phụ thân ta là hôn quân kia, mối thù này tự nhiên phải tìm đúng chủ mà đòi.”
08
Bọn Ngụy thúc xách roi tẩm độc, ngày đêm luân phiên không nghỉ ngơi quất Lâm Dục.
Lực tay được khống chế vô cùng khéo léo, chỉ gây đau đớn thể xác chứ không làm tổn thương trí não, vừa vặn có thể để Lâm Dục tỉnh táo nhìn cửu tộc Lâm gia lên đoạn đầu đài.
Xem xong lại mang về Hầu phủ, Tân đế ban cho ta tiếp tục quất, trong tiếng chửi rủa của Lâm Dục, phần thưởng của Tân đế như nước chảy vào Hầu phủ.
Lần này ngược lại không có mấy thứ hoa hòe hoa sói, chỉ có một xấp ngân phiếu dày cộp cộng thêm vàng bạc thật.
Lão Trương đã chuộc thân cho Xuân Hạnh, Lão Vương lại không lấy được quả phụ, bởi vì quả phụ đã bị người ta cưới đi mất rồi.
Ngụy thúc cười khanh khách, vội bịt tai Tiểu Tuệ lại rồi quay sang bảo Lão Vương: “Thôi thì đi hỏi thăm bà quả phụ khác xem sao. Còn nếu vẫn nhất quyết là bà ấy thì ráng đợi thêm đi, đợi đến khi bà ấy góa bụa lần nữa thì ông hãy đến cửa cầu thân cũng chưa muộn!”
Lão Vương nghe xong càng khóc thảm thiết hơn, lão lao thẳng xuống hầm ngầm quất Lâm Dục túi bụi, vừa đánh vừa gào mắng tiểu quả phụ kia là kẻ thay lòng đổi dạ!
Duẫn Chân cũng không hồi quốc, chỉ phái người mang thánh chỉ về Nam Khương. Hắn lấy cớ rằng phụ thân ta từng chỉ điểm cho hắn vài chiêu, cũng được coi là có ân sư đồ, nên hắn phải ở lại để tận mắt chứng kiến kết cục của kẻ thù đã sát hại sư phụ.
Sau khi phụ thân ta được lật lại bản án, Tân đế sai người đem chuyện này chiêu cáo thiên hạ, thế nhân không chỉ lập tượng cho phụ thân ta, còn ngày ngày phỉ nhổ Lâm Dục.
Chuyện Thịnh Hầu nuôi ngoại thất muốn hại đích tử, sủng thiếp diệt thê, đứng về phe Nhị hoàng tử đều bị phanh phui ra, để bảo vệ danh tiếng Thịnh phủ trực tiếp dâng một phong thỉnh chỉ thư truyền tước vị cho Thịnh Đình.
Hầu phủ cũng náo nhiệt nhiều ngày, bạn cũ của phụ thân không ngừng đến cửa giới thiệu hôn sự cho ta, nhưng nhìn thoáng qua ba vị đại gia Tân đế, Thịnh Đình, Duẫn Chân đang ngồi lạnh mặt trong sân nhà ta, chỉ há miệng nói được hai câu liền không có phần sau.
Tân đế ngồi nhìn ta lau nước dãi cho Tiểu Tuệ hồi lâu mới mở lời hỏi ta sau này có dự định gì. Còn ban thánh chỉ phong Tiểu Tuệ làm Huyện chủ, nói rằng thương cho nàng nhỏ tuổi mà đã anh dũng như thế, lại còn có ơn cứu mạng ta.
“Trước tiên dạy dỗ tốt Tiểu Tuệ.” Ta xoa mặt Tiểu Tuệ một cái: “Đợi Nam Khương nổi dã tâm, ta lại đến Biên Thành thủ thành.”
“Ta là không thể nào nổi dã tâm đâu, Nam Khương có cần thêm nhiều đất đai cũng chẳng có mấy người biết trồng trọt tội gì chứ, thái thái bình bình không tốt sao?”
Duẫn Chân xua tay: “Hơn nữa sính lễ của ta đều chuẩn bị xong rồi, chỉ đợi ai đó thực hiện lời hứa gả cho ta thôi.”
“Mau thả trăm con trâu bò cừu dê kia của ngươi đi.” Ta xua tay: “Đó chẳng phải là kế quyền nghi lúc đó sao!”
Lúc bầu không khí dần trở nên ngượng ngùng, Tiểu Tuệ đột nhiên vươn tay về phía Thịnh Đình đòi bế, trong miệng gọi bập bẹ “A cha”.
Thịnh Đình tâm mãn ý túc từ trong lòng ta đón lấy Tiểu Tuệ: “Đứa trẻ ngoan, không uổng công a cha thương con.”
Ta bật cười bổ sung một câu: “Tiểu Tuệ cảm thấy người mọc râu chính là cha, hôm qua còn gọi Ngụy thúc là cha nửa ngày trời đấy.”
Thịnh Đình bĩu môi thật cao nhét Tiểu Tuệ lại vào lòng ta cũng lao thẳng ra hậu viện quất Lâm Dục.
Ta vẻ mặt khó hiểu: “Ngươi đánh hắn làm gì? Lâm Dục với ngươi cũng đâu có thù đâu!”