Vọng Trường An - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Phiên ngoại Thịnh Đình

​Ta luôn cho rằng phụ thân ta lạnh nhạt là vì ông ấy muốn làm một nghiêm phụ.

​Nhưng cho đến khi ta ở phố Xuân Khánh nhìn thấy phụ thân ta ôm đứa con trai ông ấy sinh với ả ngoại thất kia, ta mới biết ông ấy chỉ lạnh nhạt với ta.

Phụ thân ta không tiếc lấy mẫu thân ra uy hiếp, bắt ta phải thay tên đổi họ, nhét vào Tề gia quân làm một tiểu binh hèn mọn. Ông ta luôn miệng nói đó là để rèn luyện ta, nhưng thực chất là muốn ta tử chiến nơi chiến trường, vĩnh viễn không thể trở về.

​Ta bị phân vào dưới trướng Hữu quân của Tề gia quân, mỗi ngày lúc thao luyện đều có thể nhìn thấy Tiểu An đang huấn luyện binh lính ở Tả quân.

​Binh trưởng không biết thân phận thật sự của ta, nhưng thích sự chịu thương chịu khó của ta cũng nguyện ý nói thêm với ta vài câu.

​Binh trưởng nói Tiểu An ba tuổi đã theo bên cạnh Tề tướng quân luyện binh đánh trận, đầu óc còn lợi hại hơn cả tiễn thuật hai phần.

​Nhưng kỵ thuật của Tiểu An cũng rất lợi hại, lúc đánh trận tuần hồi với Nam Khương, Tiểu An đã một tay vớt lấy ta đang bị địch vây tứ bề, suýt chút nữa bị đâm mù một con mắt.

​Ta vốn định chuyển đến Tả quân báo ân, nhưng không ngờ Tề tướng quân bị hãm hại thân vong, lúc gặp lại Tiểu An nàng đã là Đại đương gia của Uy Mãnh Sơn.

​Phụ thân ta cũng biết Tiểu An là con gái của Tề tướng quân, cho nên mượn việc giao tiền chuộc cho ta để dẫn Tiểu An vào ván cục này, vừa có thể chặt đứt vây cánh của Thái tử là nhà họ Lâm, không chừng còn có thể trừ khử ta.

​Nhưng phụ thân không hề hay biết ta vốn dĩ đã đầu quân dưới trướng Thái tử. Ông ta càng chẳng thể ngờ rằng, Thái tử và Tiểu An vốn đã quen biết từ lâu, thậm chí còn tâm đầu ý hợp, cùng chung mục đích muốn nhổ tận gốc thế lực ngoại thích nhà họ Lâm này.

​Phụ thân ta tính toán nửa đời lại không tính được thiên ý, vì giữ gìn danh tiếng trăm năm của nhà họ Thịnh đã thỉnh chỉ truyền tước vị cho ta, chỉ cầu ta có thể giữ lại một mạng cho đứa con riêng kia của ông ấy.

​Phụ thân ta tinh minh một đời, vạn vạn không thể ngờ được đứa con riêng đó không phải là con trai của ông ấy.

​Ta sai người vạch mắt ông ấy ra để ông ấy nhìn ả ngoại thất trong lòng ông ấy tư thông với nam nhân khác, tiêu tiền của ông ấy, nuôi nam nhân khác.

​Nghe lén xong, ta sai người cởi trói cho phụ thân ta, phụ thân ta nộ phát xung thiên rút bội kiếm của ta xông vào phòng giết chết đôi uyên ương đó.

​Người dưới trướng hỏi ta nên xử lý thế nào.

​Ta thoáng thất thần, chỉ nói Tân đế coi trọng luật pháp nhất, giết người thì phải đền mạng mà!

​Dưới chân Thiên tử đương nhiên là hành sự theo luật, ta một Hầu gia vừa mới kế vị căn cơ chưa vững có thể làm được gì chứ?

​Phiên ngoại Duẫn Chân

​Lần đầu tiên giao thủ với Tiểu An, ta bị nàng đánh xanh hốc mắt.

​Lần thứ hai giao thủ với Tiểu An, ta bị nàng tháo khớp cổ tay trái.

​Lần thứ ba giao thủ với Tiểu An, ta bị nàng đánh gãy chân phải.

​Đợi đến lần thứ tư giao thủ với Tiểu An, ta đã có tâm nhãn thiết lập ván cục bắt sống nàng, nhưng con nhóc ranh này lại lừa ta nói trước đây đánh ta đều là vì muốn thu hút sự chú ý của ta, để ta chú ý đến nàng rồi cưới nàng.

​Mặt ta bỗng chốc đỏ bừng, Nam Khương chúng ta cô nương càng dũng mãnh càng được người ta thích, huống hồ là cô nương dũng mãnh như Tiểu An.

​Ta bị Tiểu An lừa gạt quay về Nam Khương chuẩn bị bị sính lễ theo lời Đại Yến bọn họ nói, nhưng đợi lúc ta mang theo trăm con trâu bò cừu dê quay lại, Tiểu An sớm đã chạy mất tăm mất tích.

​Tâm phúc nói đây là kế điệu hổ ly sơn, ta tức giận thúc cùi chỏ cho hắn một cái: “Ngươi hiểu rõ như vậy sao không nói sớm!”

​Sau này Tề tướng quân xảy ra chuyện, ta âm thầm phái người vào Đại Yến tìm kiếm tung tích của Tiểu An, nếu để ta tìm được kẻ lừa đảo nhỏ này, ta nhất định phạt nàng sinh cho ta ba mươi đứa con.

​Nhưng lúc gặp lại Tiểu An đã là trên chiến trường, ta khuyên nàng hàng.

​Tiểu An ngoài miệng đồng ý rõ hay, quay lưng liền ném thi thể vào nguồn nước, cắt đứt nước của chúng ta, còn đào sông cắt đứt đường của chúng ta.

​Sau này ta mới biết, thứ bị cắt đứt không chỉ là đường của chúng ta mà còn có đường của Lâm Dục.

​Lúc Tiểu An khí thế bừng bừng ngồi trên phố dài đàm phán điều kiện với ta, ta lờ mờ nhìn thấy bóng dáng của Tề tướng quân trên người Tiểu An.

​Âm sai dương thác ta lại tin Tiểu An một lần dẫn người bắt sống Lâm Dục, nhưng vừa đến Kinh Thành kẻ lừa đảo nhỏ này đảo mắt một cái liền trói ta lại.

​Lấy ta làm mồi nhử đàm phán điều kiện với Lão hoàng đế, còn dẫn ra chuyện lật lại bản án cho Tề tướng quân.

​Nhưng sau khi lấy được thánh chỉ Tân đế ban, kẻ lừa đảo nhỏ này lật mặt không nhận nợ nói là đã xin thánh chỉ cho ta, coi như bù đắp chuyện lừa gạt năm xưa.

​Ta hận đến mức tê răng hàm, đồ lừa đảo nhỏ lật mặt không nhận người!

​Phiên ngoại Thái tử

​Phụ hoàng ta từng nói hà thanh hải yến là tâm nguyện cả đời của ông, nhưng ông nguyện chưa được mấy năm đã bắt đầu tin nịnh thần cầu trường sinh.

​Ta không kìm được cười lạnh, thế này mà để ông ấy sống ngàn vạn năm, thế gian này chẳng phải sẽ trở thành luyện ngục trần gian sao.

​Ta nhìn thấy phiền lòng liền đến Biên Thành ở lại Tề gia quân nửa năm học công phu với Tiểu An, nhưng Tiểu An ghét bỏ ta tay chân không linh hoạt ngay trong đêm đánh ngất ta sai người đưa ta về Kinh Thành.

​Ta mới biết Nam Khương và Đại Yến sắp đánh trận rồi, nhưng ở thời khắc quan trọng, phụ hoàng lại tin lời quỷ sứ của cữu phụ Lâm Dục của ta, nói cái gì mà Tề tướng quân ở vùng Biên Thành rất được bách tính kính yêu, công cao chấn chủ, càng là liên hợp với phụ hoàng ta chụp lên đầu Tề tướng quân một cái mũ phản quốc.

​Phụ hoàng dùng thuốc ép Tề tướng quân ký xuống giấy nhận tội, lại tìm cớ hại chết một nửa tướng lĩnh trung thành của Tề gia quân.

​Thủ đoạn lôi đình ép ta chỉ có thể an trí Tiểu An trên Uy Mãnh Sơn, rồi mới tính toán bước tiếp theo, ta từ từ thu thập tội chứng của Lâm Dục đưa đến tay Thịnh Hầu.

​Phụ hoàng cực kỳ tin tưởng Lâm Dục, nếu ta giao tội trạng của Lâm Dục cho phụ hoàng, phụ hoàng chỉ bảo ta giấu nhẹm đi, cho nên chuyện này chỉ có làm ầm lên càng lớn càng tốt, lớn đến mức không thể che đậy.

Nhưng ta vạn lần không ngờ tới, Tiểu An lại chơi chiêu rút củi dưới đáy nồi, trực tiếp đối chất ngay giữa đại điện. Hành động đó đã khiến phụ hoàng, người vốn dĩ đã bị tửu sắc bào mòn sức lực, vì quá tức giận mà đứt hơi, băng hà ngay tại chỗ.

​Mưu đồ nhiều năm để chính danh cho Tề tướng quân, ta vốn tưởng Tiểu An có thể nhìn thẳng ta một cái, nhưng người này cho dù là có được Hầu vị vẫn đối với ta không mặn không nhạt.

​Ta trong lúc tức giận liền tức giận một chút, ngay cả nhìn Thịnh Đình và Duẫn Chân ngày ngày đến Hầu phủ điểm danh cũng thấy chướng mắt, hai người bọn họ rảnh rỗi không có việc gì làm sao?

​Nhưng tức giận mấy ngày lại suy nghĩ thông suốt, ta nay quyền binh lớn như vậy cùng bảo vật đếm không xuể còn không giữ được Tiểu An sao?

​Không giữ được.

​Ba năm sau, Tiểu An dẫn theo Tiểu Tuệ hành trang gọn nhẹ đi du sơn ngoạn thủy rồi.

​Ta hận!

​Trẫm cũng muốn vi phục xuất tuần!

​(Toàn văn hoàn)

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo