10.
Tiêu Dật nằm dưới đất lén lút nháy mắt ra hiệu với Hoàng đế, gương mặt tràn ngập vẻ "cầu xin tha mạng".
Hoàng đế nhìn cặp vợ chồng kẻ tung người hứng, đứa em trai thì lười chảy thây, cô em dâu thì ra sức bao che để mang chồng về nhà "hành hạ", rốt cuộc bệ hạ chỉ biết ôm đầu bất lực.
Người thở dài một tiếng, đặt bút ký phắt vào tờ sớ:
"Được rồi, được rồi! Trẫm chuẩn sớ! Thất Vương gia Tiêu Dật nhân từ lập công nhưng thể chất suy nhược, cho phép miễn hết mọi triều chính, hưu trí tại phủ.
Nhậm Thống lĩnh, trẫm giao tên cá mặn này cho ngươi, mang về phủ đóng cửa mà dạy dỗ cho trẫm, đừng để hắn ra ngoài làm nhức đầu trẫm nữa!"
"Thần/Thần đệ tạ ơn Hoàng ân hồng từ!"
Hai vợ chồng đồng thanh hét lớn, Tiêu Dật bật dậy nhanh như một tia chớp, mặt mũi hồng hào không còn một chút dấu hiệu suy nhược nào, dắt tay vợ chuồn thẳng ra khỏi hoàng cung trước khi Hoàng đế kịp đổi ý.
Sau biến cố cung đình, An Dật phủ rốt cuộc cũng dọn dẹp sạch sẽ mớ hỗn độn. Tấm biển hiệu "Tinh Anh viện" đầy áp lực hằng ngày đã bị Tiêu Dật tháo xuống, quăng vào kho củi, thay vào đó là tấm biển cũ bằng gỗ sưa ngự bút của Hoàng đế: An Dật phủ — biểu tượng của cuộc sống nằm ườn huy hoàng đã chính thức trở lại.
Tuy nhiên, trật tự trong phủ lúc này đã hoàn toàn bị đảo lộn theo một cách vô cùng vi diệu. Sự thay đổi lớn nhất không đến từ Tiêu Dật, mà lại đến từ chính Nhậm Băng Đường.
Sau chuỗi ngày dài căng thẳng gánh vác việc quân, thức trắng đêm phá án và trải qua sinh tử, vị Nữ Thống lĩnh sắt đá vốn luôn tôn sùng chủ nghĩa hoàn hảo bỗng nhiên nhận ra một chân lý cuộc đời: Hóa ra, làm cá mặn... sướng thật sự!
Một buổi sáng mùa đông, giờ Dần vừa điểm, sương sớm còn đọng trên lá.
Tiêu Dật hôm nay bỗng nhiên hiếm hoi thức dậy sớm. Chàng tự tay xuống bếp, hí hửng bưng một khay bánh quế hoa thơm nức mũi cùng một ly trà sữa cổ đại ấm áp sải bước vào phòng ngủ.
Chàng đi tới bên giường, nhìn cái kén chăn đang cuộn tròn im lìm, liền nở một nụ cười tinh quái, lên giọng trêu chọc:
"Vương phi ơi! Giờ Dần đến rồi nhen! Bản kế hoạch hôm nay quy định: Chạy ba vòng quanh phủ rèn luyện sức bền, quá thời gian một nén nhang sẽ bị phạt tăng ca làm việc nhà đó nhen!
Mau thức dậy thôi nào!"
Chàng chờ đợi Nhậm Băng Đường sẽ bật dậy như một chiếc lò xo, rút kiếm ra chỉnh đốn mình như mọi khi. Thế nhưng, không gian vẫn im phăng phắc.
Một lúc sau, từ trong cái kén chăn ấm áp, Nhậm Băng Đường lười biếng ló cái đầu nhỏ ra. Đôi mắt phượng thường ngày sắc sảo như dao cạo nay lại mơ màng, ngái ngủ một cách vô cùng đáng yêu.
Nàng nhìn đĩa bánh quế hoa thơm phức trên tay chàng, vươn tay giật lấy một cái bỏ vào miệng nhai nhồm nhoàm, rồi lười biếng kéo chăn trùm kín mít lại từ đầu đến chân, giọng nói nghẹt nghẹt phát ra từ trong chăn:
"Hôm nay hiệu suất tư duy của ta giảm sút nghiêm trọng rồi... Ta tự phê duyệt cho bản thân nghỉ phép tăng ca một ngày. Chàng tự đi mà chạy một mình đi. Hoặc là ra hồ câu cá đi, ta phải ngủ đến tận giờ Thìn mới dậy. Ai gọi cũng không thưa!"
Tiêu Dật đứng hình mất ba giây tại chỗ, đĩa bánh trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Chàng bỗng chốc nhận ra một sự thật kinh hoàng nhưng lại vô cùng hạnh phúc: Chàng đã thành công "tha hóa" vị Thống lĩnh nghiêm túc, cuồng công việc nhất kinh thành thành một con "cá mặn cái" mất rồi!
Khóe môi Tiêu Dật khẽ nhếch lên một độ cong ngọt ngào tràn ngập sự cưng chiều. Chàng đặt khay bánh xuống bàn, tháo đôi giày thêu ra, dứt khoát vén chăn chui tọt vào trong giường, ôm chặt lấy vòng eo mảnh mai của vợ từ phía sau, rúc đầu vào cổ nàng cười hì hì:
"Nếu Vương phi đã muốn nghỉ phép, vậy phu quân lười biếng này đương nhiên phải có nghĩa vụ nằm ngủ nướng chung để hỗ trợ nàng rồi. Chúng ta cùng nhau làm hai con cá mặn phơi khô thôi!"
Nhậm Băng Đường trong chăn khẽ mỉm cười, xoay người lại rúc vào lồng ngực ấm áp của chàng, tiếp tục chìm vào giấc ngủ nướng bình yên nhất cuộc đời nàng từ trước đến nay.
Buổi chiều hôm đó, nắng vàng hanh hao rải nhẹ xuống mặt hồ sen của An Dật phủ.
Mặt hồ phẳng lặng như gương, thi thoảng lại có vài chú cá chép vàng tung tăng bơi lội. Bên bờ hồ, hai chiếc ghế xích đu bằng mây được đặt cạnh nhau dưới bóng mát của cây hoa tử đằng.
Tiêu Dật lười biếng ngửa người ra ghế, tay cầm chiếc cần câu bằng trúc xuân quý giá quen thuộc, nhưng dây câu thậm chí còn chẳng thèm móc mồi, đúng chuẩn phong cách câu cá chờ người có duyên.
Chàng nghiêng đầu, dựa vào bả vai của Nhậm Băng Đường đang ngồi bên cạnh.
Nhậm Băng Đường lúc này không còn mặc giáp sắt nặng nề, nàng chỉ diện một bộ váy lụa màu hồng nhạt dịu dàng, mái tóc đen mượt thả xõa tự nhiên.
Trên tay nàng không còn là chồng công văn Cấm vệ quân dày cộm, mà lại là cuốn sổ tay nhỏ bé quen thuộc.
Nàng cầm bút lông lông nhẹ nhàng quẹt mực, thản nhiên vạch một đường mực đen dài gạch bỏ toàn bộ những mục "Chạy bộ giờ Dần", "Học luật hình giờ Thìn", "Luyện kiếm giờ Mão" khắc nghiệt của năm ngoái.
Thay vào đó, dưới mục Mục tiêu năm thứ hai, nàng dùng nét chữ thanh tú viết vào một dòng chữ mới toanh:
Mục tiêu năm thứ hai của phu thê An Dật Phủ:
Phu thê hòa thuận, tâm đầu ý hợp.
Mỗi ngày cùng nhau nằm ườn, ăn bánh ngọt và câu cá thảnh thơi ít nhất ba canh giờ. Nghiêm cấm mọi hành vi tự ý tăng ca làm việc đại sự.
Tiêu Dật ghé mắt nhìn vào dòng chữ mới tinh trong sổ, nụ cười trên khuôn mặt đẹp trai của chàng bùng nổ rạng rỡ như ánh mặt trời mùa xuân.
Chàng vươn tay giật lấy cuốn sổ quăng đại lên bàn thạch, rồi vòng tay ôm chặt lấy bờ vai mềm mại của vợ, kéo nàng sát vào lòng mình, giọng điệu ngọt ngào, dí dỏm vang lên bên tai nàng:
"Quy định mới này của Vương phi thật sự quá mức sáng suốt! Chỉ số đánh giá hiệu suất này rất hợp ý ta. Bản Vương gia nguyện ý cùng nàng chạy cái mục tiêu hạnh phúc này... cho đến suốt cả cuộc đời!"
Nhậm Băng Đường khẽ tựa đầu vào ngực chàng, nhìn bầu trời xanh trong vắt ngoài kia, khẽ mỉm cười đáp:
"Được, vậy chúng ta cùng nhau làm một đôi cá mặn bá đạo nhất kinh thành này."
Dưới giàn hoa tử đằng tím rực góc sân, tiếng cười tủm tỉm dập dìu của đôi trẻ hòa cùng tiếng gió nhẹ thoảng qua mặt hồ sen.
[HOÀN]