Vương Gia Cá Mặn - 9

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
9.
"Không hề, không hề!" Tiêu Dật cuống cuồng giơ tay xin hàng, "Ta thề là ta sợ bản kế hoạch đạt mục tiêu của nàng thật mà! Vận động buổi sáng mệt lắm vương phi ơi!"
 
Đang lúc bầu không khí giữa hai người bỗng trở nên có chút lãng mạn, ngọt ngào, Tiêu Dật bỗng nhìn xuống đống xác ch ết dưới đất, rồi nhìn thanh kiếm gãy, mặt mũi chàng bỗng chốc biến đổi kịch liệt. 
 
Chàng nhảy dựng lên, ôm đầu kêu khóc thảm thiết, biểu cảm kinh hoàng như thể trời sắp sập:
 
"Thôi c hết rồi Vương phi ơi! Tiêu đời ta rồi! Lần này ra tay mạnh quá, lộ sạch sành sanh võ công với năng lực mật thám rồi! Trần Hàn và đám thị vệ mà báo cáo lên, hoàng huynh chắc chắn sẽ biết chuyện!"
 
Nhậm Băng Đường ngơ ngác: 
 
"Hoàng thượng biết chuyện chàng là cao thủ thì có sao? Người sẽ trọng thưởng, phong chức lớn cho chàng."
 
"Đấy mới là điều đáng sợ đó!" Tiêu Dật ôm mặt, giọng điệu đau khổ như nhà có tang, 
 
"Hoàng huynh mà biết ta có tài, huynh ấy chắc chắn sẽ tịch thu cái danh hiệu cá mặn của ta, phục chức cho ta làm đại quan, bắt ta ngày ngày phải thức dậy từ giờ Mão để lên triều bàn đại sự! 
 
Trời ơi là trời, ta thèm nằm ườn, ta thèm câu cá, ta thèm làm một con cá mặn tự do tự tại quá! Ta không muốn đi làm việc, ta không muốn tăng ca đâu! Hu hu, Vương phi mau cứu ta với!"
 
Nhậm Băng Đường: "..." 
 
Nàng cạn lời với tên này. Vừa mới một chiêu đoạt mạng thủ lĩnh sát thủ ngầu lòi như thế, mà giờ chỉ vì sợ phải đi làm việc mà khóc lóc thảm thiết thế này sao?
 
Nàng quay mặt đi chỗ khác, cố nhịn cười:
 
"Ta cứu chàng thế nào được? Thánh chỉ của Hoàng thượng ai dám cãi."
 
Tiêu Dật lập tức sáp lại gần, đôi mắt phượng rơm rớm nước mắt, dứt khoát đưa ngón tay trỏ của mình ra trước mặt nàng. 
 
Nhậm Băng Đường nhìn kỹ, trên ngón tay chàng có một vệt xước nhỏ xíu bằng hạt gạo, rướm một tí tẹo máu, có lẽ là do vô tình quẹt phải cạnh kiếm lúc nãy.
 
"Vương phi xem này! Ta vì cứu nàng mà suýt tí nữa là... đứt móng tay rồi! Chấn thương nghiêm trọng thế này, đau thấu xương tủy luôn đó!" 
 
Tiêu Dật vừa nói vừa làm bộ mặt đau đớn, ăn vạ một cách vô cùng chuyên nghiệp, 
 
"Vết thương này chí mạng lắm, từ mai tay này không thể cầm bút chép phạt Luật hình được nữa, chân cũng vì chấn động tâm lý mà không chạy bộ nổi giờ Dần đâu. 
 
Nàng phải ký lệnh miễn toàn bộ hạng mục mục tiêu cho ta một tháng, không, ba tháng! Để ta có thời gian dưỡng thương và... giả vờ trọng thương chối từ việc quan trường với hoàng huynh!"
 
Nhậm Băng Đường nhìn vệt xước "chí mạng" nếu không nhìn kỹ thì đã tự lành trên tay chàng, rồi nhìn khuôn mặt dày vô đối của vị phu quân này, nàng rốt cuộc không nhịn được nữa mà bật cười thành tiếng. 
 
Nàng gõ mạnh một cái vào trán chàng:
 
"Được rồi, nể tình chàng cứu giá có công, miễn chép phạt ba ngày. Còn việc chạy bộ giờ Dần... xem thái độ phục vụ bữa sáng của chàng thế nào đã!"
 
Tiêu Dật nghe xong liền reo lên một tiếng, lập tức quên luôn vệt xước "đau thấu xương tủy", cười tủm tỉm dắt ngựa cho vợ, trong lòng vô cùng đắc ý: Hắc hắc, lộ võ công thì đã sao, chỉ cần dẻo miệng ăn vạ, cá mặn ta vẫn có thể tiếp tục chuỗi ngày nằm ườn hạnh phúc!
 
Vụ án mật thám nước địch mưu đồ bất chính tại Nam Uyển kết thúc bằng một chiến thắng đại thắng chấn động kinh thành. 
 
Nhờ sự phối hợp nhịp nhàng giữa một Nữ Thống lĩnh Cấm vệ quân kiên cường và một thủ lĩnh tình báo ngầm xuất quỷ nhập thần, toàn bộ mạng lưới gián điệp đã bị nhổ tận gốc chỉ trong một đêm.
 
Hoàng đế bệ hạ ngồi trên ngai vàng, sau khi nghe xong bản báo cáo mật thì vừa kinh hãi vừa vô cùng cảm động. 
 
Người rơm rớm nước mắt, ngay lập tức hạ chỉ triệu cả hai vợ chồng Tiêu Dật và Nhậm Băng Đường vào cung điện kiến diện để ban thưởng hậu hĩnh. 
 
Hoàng đế định bụng lần này sẽ lột sạch cái mác "phế vật" của đứa em trai, phong cho chàng làm Hộ bộ Thượng thư hoặc Đại tướng quân, bắt chàng gánh vác giang sơn cùng mình.
 
Thế nhưng, hoàng huynh tính không bằng đứa em trai thích trốn việc tính.
 
Tại Kim Loan điện, trước mặt bá quan văn võ, Nhậm Băng Đường mặc triều phục trang nghiêm bước vào. Đi bên cạnh nàng là Thất Vương gia Tiêu Dật, nhưng dáng vẻ của chàng lúc này lại vô cùng... ba chấm.
 
Chàng mặc một bộ y phục rộng lùng bùng, sắc mặt trắng bệch, bước đi lảo đảo như thể chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua là có thể ngã gục ngay tại chỗ. 
 
Vừa bước tới giữa điện, chưa kịp để Hoàng đế mở lời, Tiêu Dật đã "bạch lạch" một tiếng... nằm lăn ra sàn điện ngọc thạch, bắt đầu ho sù sụ đầy đau đớn:
 
"Khụ... khụ... Hoàng huynh! Thần đệ... thần đệ cung nghênh bệ hạ vạn tuế! Ôi, thần đệ vì giang sơn xã tắc, vì bảo vệ Vương phi trong trận chiến ác liệt ở Nam Uyển mà nguyên khí đã đại thương, lục phủ ngũ tạng suýt chút nữa là nát bấy rồi... Khụ khụ!"
 
Hoàng đế giật giật khóe mắt, nhìn đứa em trai đang diễn sâu một cách thô thiển, liền hắng giọng: 
 
"Thất đệ, trẫm thấy vết thương của đệ ngoài một vệt xước nhỏ ở ngón tay ra thì đâu có gì nghiêm trọng? Đệ võ công cái thế, một chiêu đoạt mạng thủ lĩnh sát thủ cơ mà?"
 
Tiêu Dật nghe đến đây liền lập tức run rẩy giơ ngón tay trỏ có vệt xước đã đóng vảy từ ba ngày trước ra, giọng thều thào như sắp lâm chung:  
 
"Hoàng huynh nói thế là sai rồi! Vết xước này sâu hoắm, suýt chút nữa là đứt luôn móng tay thiên tài của thần đệ! Hiện tại tay này thần đệ không cầm nổi bút lông, chân không nhấc nổi quá ba tấc, tinh thần khủng hoảng trầm trọng. 
 
Thần đệ tự thấy bản thân bất tài vô dụng, hiện tại chỉ có một tâm nguyện duy nhất: xin bệ hạ cho thần đệ được... hưu trí sớm, tước bỏ mọi chức vụ ngầm, về phủ dưỡng thương!"
 
Hoàng đế cạn lời, quay sang nhìn Nhậm Băng Đường với ánh mắt cầu cứu: 
 
"Nhậm Thống lĩnh, ngươi là người quản lý vương phủ, ngươi thấy thế nào? Trẫm đang định phong chức Đại quan cho phu quân của ngươi cơ mà."
 
Nhậm Băng Đường đứng bên cạnh nhìn phu quân của mình đang lăn lộn ăn vạ dưới đất, khóe môi nàng khẽ nhếch lên. 
 
Thay vì khuyên bảo chồng tiến thủ như trước đây, nàng lại dứt khoát rút cuốn sổ quen thuộc từ trong ngực áo ra, quỳ một gối xuống, nghiêm túc tâu lớn:
 
"Bệ hạ minh triết! Thần mạn phép tâu bẩm, Thất Vương gia có thể chất thật sự quá yếu ớt, tâm lý lại mỏng manh như cánh ve. Tay xước một vết nhỏ bằng hạt gạo mà chàng đã khóc lóc, ăn vạ bắt thần dỗ dành suốt ba ngày ba đêm không ngủ. 
 
Kẻ có hiệu suất làm việc kém cỏi, suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện trốn việc như chàng nếu vào triều sẽ làm loãng bộ máy quan trường của bệ hạ. Vì vậy, thần khẩn cầu bệ hạ thu hồi hết mọi chức sắc của chàng, ban sớ cho chàng nghỉ hưu sớm, để thần mang chàng về phủ tiếp tục... rèn luyện thể lực thêm ba năm! Thần hứa sẽ giám sát chàng thật nghiêm khắc!"
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo