3.
Nếu như ai đó hỏi Thất Vương gia Tiêu Dật rằng điều gì đáng sợ nhất trên đời, chàng sẽ không ngần ngại mà trả lời: "Giờ Dần của Nhậm Băng Đường".
Đúng bốn giờ sáng, khi sương mù kinh thành còn chưa kịp tan và vạn vật còn đang chìm trong giấc nồng tịch mịch, không gian yên tĩnh của An Dật phủ, bấy giờ đã bị đổi cái biển hiệu tạm thời thành Tinh Anh viện, bỗng bị phá vỡ bởi tiếng gõ cửa dồn dập như gõ trống trận.
"Cạch! Cạch! Cạch!"
"Vương gia, giờ Dần đã điểm. Chạy bộ ba vòng quanh phủ rèn luyện sức bền, quá thời gian một nén nhang sẽ bị phạt tăng ca. Mời chàng bước ra khỏi giường."
Giọng nói của Nhậm Băng Đường đều đều nhưng mang theo nội lực thâm hậu của người học võ, xuyên qua cánh cửa gỗ dày cộm lọt thẳng vào tai Tiêu Dật.
Bên trong phòng ngủ, Tiêu Dật đang trùm chăn kín mít như một con kén, đau khổ rên rỉ một tiếng.
Chàng thầm nghĩ, nếu hôm nay mình chịu khuất phục thì cả đời này sẽ phải làm nô lệ cho cái gọi là phấn đấu đạt mục tiêu của nàng.
Đôi mắt phượng khẽ híp lại, một tia tinh quái lóe lên, Thất Vương gia quyết định tung ra tuyệt chiêu đầu tiên: Ve sầu thoát xác.
Nửa phút sau, bên trong phòng bỗng vang lên tiếng bước chân bành bạch dồn dập, tiếng thở dốc hì hục đầy vẻ mệt mỏi, cùng với tiếng hô quyết tâm vô cùng khí thế:
"Một! Hai! Một! Khỏe để bảo vệ vương phủ! Vương phi yên tâm, ta đang chạy rồi! Hộc... hộc... ta đang cố gắng hết sức đây!"
Nhậm Băng Đường đứng ngoài cửa, nghe thấy tiếng động bên trong thì đôi chân mày thanh tú khẽ nhướn lên.
Nàng không phải là tiểu thư khuê các dễ gạt, nàng là Đại Thống lĩnh Cấm vệ quân, người từng quản lý ba ngàn binh sĩ với đủ loại chiêu trò trốn việc tinh vi nhất.
Nhậm Băng Đường thản nhiên vươn chân, một cước dứt khoát đạp bay cánh cửa phòng ngủ.
"Rầm!"
Cảnh tượng bên trong hiện ra khiến khóe mắt Nhậm Băng Đường khẽ giật giật.
Trên chiếc giường lớn bằng gỗ sưa, Thất Vương gia Tiêu Dật đang nằm nghiêng một cách thảnh thơi, tay ôm gối, mắt nhắm nghiền, ngủ nướng vô cùng bình yên.
Còn dưới đất, hai tiểu thái giám thân cận của chàng là Trường Thọ và Phú Quý đang... mỗi người ôm một đôi giày của Tiêu Dật, dậm chân tại chỗ sầm sập trên sàn nhà, mặt mũi đỏ gay, miệng không ngừng giả vờ thở dốc và la hét để tạo hiện trường giả.
Thấy Vương phi sát khí đùng đùng bước vào, Trường Thọ và Phú Quý sợ đến mức khuỵu chân, lập tức quỳ sụp xuống đất, đôi giày trên tay rơi bộp một cái.
Tiêu Dật lúc này mới lười biếng mở một mắt ra, thấy vợ mình đang khoanh tay nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng, chàng liền giả vờ ngáp một cái thật dài, giọng điệu vô tội:
"Ơ, Vương phi đến rồi à? Nàng xem, ta sợ bản thân lười biếng nên đã thuê hai phụ tá chạy bộ thay rồi. Báo cáo với Vương phi, hiệu suất sáng nay của ta rất tốt, hai phụ tá của ta chạy rất đều."
Nhậm Băng Đường tiến lên một bước, cầm lấy quyển sổ nhỏ dắt ở ngang lưng, thản nhiên rút bút lông ra ghi chép:
"Vương gia gian lận trong quá trình rèn luyện, sử dụng nhân lực sai mục đích.
Phạt: Vương gia chạy bộ tăng ca gấp ba lần, hai tiểu thái giám chuyển sang làm "giám thị" đứng đếm nhịp. Nếu Vương gia chạy thiếu một bước, hai người các ngươi bị cắt bổng lộc một tháng."
"Vương phi! Nàng là đồ tàn nhẫn!" Tiêu Dật đau khổ gào lên, bị hai tiểu thái giám khóc ròng lôi xềnh xệch ra khỏi giường.
Sau một buổi sáng bị hành hạ đến mức "thân tàn ma dại", Tiêu Dật lết cái thân xác rã rời đến sảnh chính để dùng bữa sáng.
Theo quy định nghiêm ngặt trong bản kế hoạch của Nhậm Băng Đường, bữa sáng của Vương phủ đã được cải tổ hoàn toàn: không có thịt kho, không có bánh bao chiên ngập dầu, mà chỉ có một đĩa khoai lang luộc cùng một bát ức gà xé phay nhạt nhẽo.
Tiêu Dật nhìn đĩa đồ ăn "lành mạnh" dành cho người tập binh, khóe miệng giật giật.
Chàng là một kẻ sành ăn, phương châm sống là phải tận hưởng mỹ vị nhân gian, làm sao có thể cam chịu ăn cái thứ đồ ăn nhạt nhẽo như nhai sáp này?
Chàng quyết định dùng đến kế hoạch thứ hai: Đầu độc ngọt ngào.
Đêm hôm trước, chàng đã lén dùng đặc quyền Vương gia để lẻn vào nhà bếp, tự tay dùng mật ong hoàng cung, bột nếp hảo hạng và hoa quế mùa thu để làm ra một mẻ bánh quế hoa ngọt ngào, mềm mịn và thơm nức mũi.
Khi Nhậm Băng Đường bước vào bàn ăn với dáng vẻ nghiêm túc thường ngày, Tiêu Dật lập tức giấu đĩa khoai lang đi, thay vào đó là một đĩa bánh quế hoa được bày biện tinh xảo như một tác phẩm nghệ thuật, kèm theo một ly trà sữa cổ đại tự chế ấm áp.
Chàng ghé sát lại gần nàng, đôi mắt phượng tràn ngập ý cười, giọng điệu dịu dàng đầy vẻ "hiền thục":
"Vương phi vất vả rồi. Nàng nhìn xem, đây là bánh do chính tay ta làm, ngọt ngào thanh mát, ăn một miếng là bao nhiêu mệt mỏi của việc duyệt binh đều tan biến hết.
Nàng suốt ngày bận rộn, ăn chút đồ ngọt để bổ sung năng lượng cho đại não đi."
Nhậm Băng Đường nhìn đĩa bánh vàng ươm, hương hoa quế thoang thoảng bay vào mũi làm nàng vô thức nuốt nước bọt.
Nàng vốn là người sắt đá, nhưng mùi vị này thật sự quá mức quyến rũ. Nàng bán tín bán nghi cầm một chiếc bánh lên, cắn một miếng nhỏ.
Vị ngọt thanh của mật ong hòa quyện với cái dẻo mịn của bột nếp, thêm chút hương thơm nồng nàn của hoa quế lập tức bùng nổ trong khoang miệng.
Đôi mắt Nhậm Băng Đường khẽ sáng lên, động tác ăn cũng nhanh hơn một chút. Trong một thoáng mất cảnh giác, vị Nữ Thống lĩnh nghiêm túc đã ăn liền tù tì ba chiếc bánh.
Tiêu Dật ngồi bên cạnh nhìn thấy vậy thì thầm đắc ý: Hừ, tưởng nàng là sắt đá, hóa ra cũng bị đồ ngọt của bản Vương hạ gục. Để xem sau này nàng còn mặt mũi nào bắt ta ăn khoai lang luộc nữa không.