4.
Thế nhưng, ngay khi chiếc bánh thứ ba vừa nuốt xuống, Nhậm Băng Đường bỗng giật mình tỉnh táo lại.
Nàng nhìn đĩa bánh trống không, rồi nhìn sang gương mặt đang cười thầm của Tiêu Dật.
Nàng không hề tức giận, ngược lại còn lộ ra một nụ cười tán thưởng, rút cuốn sổ ra ghi chép cạch cạch:
"Phát hiện năng lực ẩn giấu của Thất Vương gia: Có thiên phú xuất sắc về hậu cần và ẩm thực, tay nghề vượt trội hơn đầu bếp ngự thiện phòng.
Điều chỉnh kế hoạch năm thứ nhất: Thêm mục tiêu mới cho Vương gia: Tự tay chuẩn bị bữa sáng dinh dưỡng và đồ ngọt hạ hỏa cho Vương phi mỗi ngày."
Nụ cười trên môi Tiêu Dật tắt ngấm. Chàng hóa đá tại chỗ, thầm nghĩ: Mình tính dùng đồ ăn để dụ vợ thả lỏng kỷ luật, kết quả thế nào lại tự rước thêm việc vào người?
Bây giờ còn phải dậy sớm làm đầu bếp nấu ăn cho nàng nữa sao?!
Đến giờ Thìn, cuộc chiến chuyển dời vào thư phòng.
Nhậm Băng Đường tịch thu hết tất cả cần câu bằng trúc xuân quý giá và những cuốn tiểu thuyết phong hoa tuyết nguyệt của Tiêu Dật, thay vào đó là một chồng sách Luật hình Đại Lương dày cộp cùng sách thánh hiền của Khổng Tử.
Nàng giao hẹn: Chàng phải ngồi im lặng trong thư phòng suốt ba canh giờ để đọc sách và chép phạt, nàng sẽ ngồi bên cạnh để giám sát và phê duyệt công văn Cấm vệ quân.
Ban đầu, Tiêu Dật tỏ vẻ vô cùng hợp tác. Chàng ngồi ngay ngắn trước bàn học, tay cầm bút lông mài mực, thỉnh thoảng lại lật sách sột soạt, ánh mắt chăm chú nhìn vào trang sách vô cùng nghiêm túc.
Nhậm Băng Đường thầm gật đầu hài lòng, nghĩ bụng vị phu quân cá mặn này cuối cùng cũng chịu sửa đổi tính nết.
Đến chiều muộn, khi ba canh giờ kết thúc, Nhậm Băng Đường đứng dậy đi tới bàn của Tiêu Dật để kiểm tra bài tập chép phạt.
Tiêu Dật lúc này đã chuồn lẹ ra vườn với lý do "đi vệ sinh".
Nhậm Băng Đường mở cuốn sách Luật hình Đại Lương dày cộp ra. Trang đầu tiên, chữ viết ngay ngắn.
Nhưng lật đến trang thứ hai, thứ ba... sắc mặt của Nữ Thống lĩnh Cấm vệ quân bắt đầu đen lại như đáy nồi.
Ở các lề sách vốn dĩ dùng để viết lời giải nghĩa, Tiêu Dật đã dùng tài hội họa thiên tài của mình để vẽ đầy những hình ảnh tròn trịa, đáng yêu.
Trong hình vẽ, một vị nữ tướng quân có gương mặt phồng lên, hung dữ, tay cầm một chiếc roi da lớn đang đằng đằng sát khí đuổi theo một con cá có gương mặt lười biếng, tội nghiệp giống hệt Tiêu Dật.
Dưới bức tranh đó, chàng còn dùng nét chữ rồng bay phượng múa chú thích thêm một dòng chữ: "Hung dữ quá, hung dữ quá đi thôi! Xem cá mặn ta dùng mỹ nam kế thu phục nàng đây!"
Nhậm Băng Đường nghiến răng ken két, lật tiếp sang trang sau. Lần này là hình vẽ nàng đang bị ép ăn bánh quế hoa đến mức hai má phúng bính, đầu bốc khói, bên cạnh là hình Tiêu Dật đang chống cằm cười đắc ý.
Đúng lúc đó, Tiêu Dật rón rén bước trở lại thư phòng. Vừa ngẩng đầu lên liền chạm phải ánh mắt lạnh lùng như muốn băm vằn mình ra của Nhậm Băng Đường.
Quyển sách luật trên tay nàng khẽ siết chặt đến mức biến dạng.
"Tiêu Dật. Chàng giải thích thế nào về cái này?" Nhậm Băng Đường gằn giọng, chỉ vào hình vẽ vị nữ tướng quân cầm roi da.
Tiêu Dật giật bắn mình, nhưng da mặt chàng dày vô đối, lập tức chắp tay sau lưng, giả vờ nghiêm chỉnh giải thích:
"Ấy, Vương phi bớt giận! Nàng xem, sách luật hình này quá mức khô khan, toàn là chữ với chữ, đọc vào rất dễ buồn ngủ, không có hiệu suất. Ta thấy vậy nên mới có lòng tốt vẽ thêm hình minh họa trực quan sinh động, giúp cho việc tiếp thu kiến thức trở nên dễ dàng hơn thôi mờ!"
"Vậy còn dòng chữ "dùng mỹ nam kế thu phục nàng" này là ý gì?" Nhậm Băng Đường tiến sát lại gần chàng, áp lực từ một cao thủ võ lâm khiến Tiêu Dật vô thức lùi lại phía sau, lưng chạm sát vào kệ sách.
"Khụ... thì... thì là mục tiêu phấn đấu của ta đó!"
Tiêu Dật nở một nụ cười gượng gạo, ánh mắt láo liên nhìn quanh tìm đường chạy, "Ta đang tự nhắc nhở bản thân phải dùng sự quyến rũ của mình để cảm hóa vị Vương phi nghiêm túc này, giúp gia đình chúng ta hòa thuận hơn. Đây gọi là... tối ưu hóa mối quan hệ phu thê!"
Nhậm Băng Đường nhìn khuôn mặt đẹp mã nhưng tràn ngập sự lém lỉnh của phu quân, trong lòng vừa tức lại vừa buồn cười.
Nàng đóng mạnh cuốn sách lại, lạnh lùng nói:
"Tối ưu hóa rất tốt. Vì chàng vẽ tranh quá đẹp, mục tiêu ngày mai tăng thêm: Chép phạt Luật hình Đại Lương bằng năm loại phông chữ khác nhau. Nếu không chép xong, miễn ăn tối."
Tiêu Dật ngửa mặt lên trời than khóc, một lần nữa thất bại thảm hại trước sự sắt đá của vợ.
Tuy nhiên, cuộc chiến chạy mục tiêu hằng ngày giữa hai người bỗng nhiên bị chững lại khi một cơn bão ngầm nhen nhóm nơi hoàng cung.
Ba ngày tiếp theo, Tiêu Dật nhận ra Nhậm Băng Đường không còn đến gõ cửa phòng chàng vào giờ Dần nữa.
Không khí trong phủ bỗng trở nên yên ắng một cách lạ thường. Khi chàng đi ngang qua thư phòng của nàng, chàng thấy đèn luôn sáng trưng từ đêm cho đến tận lúc bình minh.
Hóa ra, Cấm vệ quân vừa tiếp nhận một vụ án vô cùng nghiêm trọng: Mật thám của nước địch đã thẩm thấu sâu vào kinh thành, cấu kết với một nhóm vương tôn công tử quyền quý để lén lút lấy bản đồ bố phòng quân sự của hoàng cung.
Đây là một vụ án ảnh hưởng đến vận mệnh quốc gia, Nhậm Băng Đường phải thức trắng ba đêm liền, đôi mắt phượng vốn sắc sảo nay đã hằn lên những tia máu mệt mỏi, hai má cũng gầy sọp đi vì lo lắng.
Đêm ngày thứ tư, Tiêu Dật rón rén bưng một khay trà ấm bước vào thư phòng. Chàng nhìn thấy Nhậm Băng Đường đang gục đầu trên bàn làm việc, xung quanh là vô số mật báo và một tấm bản đồ kinh thành lớn.
Nàng đã quá kiệt sức nên đã ngủ thiếp đi, đôi lông mày thanh tú ngay cả trong lúc ngủ vẫn nhíu chặt đầy áp lực.
Ánh mắt lười biếng, cợt nhả hằng ngày của Tiêu Dật trong khoảnh khắc đó hoàn toàn biến mất.
Thay vào đó là một ánh mắt thâm trầm, sắc bén và tràn ngập sự xót xa chịu đựng.