6.
Ta rõ ràng chỉ ngồi đây ngoan ngoãn chờ nàng làm việc xong để cùng về nhà, thế mà họ lại hợp sức bắt nạt vị phu quân yếu đuối của nàng... Hu hu, Vương phi phải đòi lại công đạo cho ta!"
Trần Hàn và đám công tử bột: "..."
Cái quái gì đang xảy ra thế này?! Tên Vương gia này có còn là đàn ông không vậy?!
Nhậm Băng Đường nhìn góc áo giáp đang bị phu quân túm chặt, rồi nhìn khuôn mặt tủi thân "đầy giả trân" nhưng lại cực kỳ đáng thương của Tiêu Dật.
Dù biết thừa tên này đang diễn trò để trốn việc, nhưng nhìn thấy người đàn ông đã ký giao ước với mình bị kẻ khác sỉ nhục, ngọn lửa chiếm hữu và bảo vệ của Nữ Thống lĩnh lập tức bùng lên ngút trời.
Sắc mặt Nhậm Băng Đường lập tức lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm. Nàng bước lên một bước, chắn hoàn toàn trước người Tiêu Dật.
Đôi mắt phượng sắc lẹm như dao cạo quét qua nhóm của Trần Hàn, khiến đám công tử bột vô thức rùng mình một cái, nụ cười trên môi tắt ngấm.
"Xoạt! Rầm!"
Nhậm Băng Đường không nói một lời, thô bạo rút thanh thần kiếm hộ thân bên hông ra, dứt khoát cắm mạnh xuống mặt đất trước mặt Trần Hàn.
Lực đạo kinh hồn của một cao thủ đỉnh cấp khiến mặt đất Nam Uyển nứt ra một đường dài, cát bụi bay mù mịt, lưỡi kiếm ngập sâu vào lòng đất hơn một nửa, phát ra tiếng ngân vang sắc lạnh đầy đe dọa.
"Trần công tử."
Nhậm Băng Đường gằn từng chữ, giọng nói vang lên như lệnh truyền trên chiến trường,
"Phu quân của ta thích hưởng lạc là phúc khí của chàng, ta tình nguyện nuôi!
Chàng không thích vận động, ta là vợ chàng, ta gánh tạ thay chàng!
Ai dám nói chàng một câu vô dụng, chính là khinh thường thanh kiếm này của ta, chính là đứng đối diện với ba ngàn Cấm vệ quân!
Chàng ấy có ăn bám ta hay không, đến lượt loại công tử bột trói gà không chặt như các ngươi có quyền quản sao?"
Nàng hất hàm, tay nắm chặt chuôi kiếm:
"Nghe nói Trần công tử dạo này rèn luyện thể lực rất tốt? Bước ra đây, đấu với ta ba trăm hiệp.
Nếu ngươi thắng được ta, ta cho phép ngươi nói tiếp.
Còn nếu ngươi thua, lập tức dập đầu xin lỗi phu quân của ta!"
Trần Hàn nhìn thanh kiếm đang cắm sâu dưới đất, lại nhìn sát khí đùng đùng trên người Nhậm Băng Đường, mặt mũi gã lập tức xanh mét như tàu lá chuối, mồ hôi hột chảy ròng ròng.
Đùa gì thế, đấu với Đại Thống lĩnh Cấm vệ quân? Nàng một tay có thể bóp nát xương vai gã chứ đừng nói là đấu ba trăm hiệp!
"Nhậm... Nhậm Thống lĩnh bớt giận! Chúng ta... chúng ta chỉ là đùa vui chút thôi, không có ý gì đâu!"
Trần Hàn cuống cuồng chắp tay, lắp bắp nói, "Vương gia đại nhân đại lượng, xin đừng chấp nhặt! Chúng ta xin phép đi trước!"
Nói xong, đám công tử bột vội vàng quay đầu ngựa, vắt chân lên cổ mà phóng chạy trối c hết như gặp phải yêu quái, không còn một chút phong độ nào hằng ngày.
Tiêu Dật đứng sau lưng vợ, nhìn bóng lưng oai dũng giáp sắt đỏ rực của Nhậm Băng Đường, trong lòng bỗng chốc dâng lên một cảm giác rung động mãnh liệt xen lẫn sự thích thú tột cùng.
Chàng lén lút đưa ngón tay cái lên, cười tủm tỉm thầm nghĩ: Ôi chu choa, Vương phi xù lông bảo vệ mình ngầu quá đi mất! Làm cá mặn được vợ nuôi đúng là trải nghiệm sướng nhất thiên hạ, danh dự là cái gì chứ, có ăn được đâu!
Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Ngay khi đám người Trần Hàn vừa chạy mất, Nhậm Băng Đường đã thong thả rút thanh kiếm dưới đất lên, tra vào vỏ.
Nàng quay người lại, ánh mắt nghiêm túc nhìn Tiêu Dật, rút cuốn sổ nhỏ quen thuộc ra lật lật:
"Vương gia, màn phối hợp tác chiến vừa rồi rất tốt, chàng diễn rất tròn vai. Nhưng ta không quên nhiệm vụ hôm nay của chàng. Dựa trên bản kế hoạch mục tiêu ở Nam Uyển, chàng phải cưỡi ngựa vào rừng, tự tay săn ít nhất một con thỏ hoang về nộp báo cáo để chứng minh thể lực có tiến bộ. Mời chàng lên ngựa."
Tiêu Dật nghe xong, nụ cười trên môi lập tức tắt ngấm. Chàng nhìn bầu trời nắng chang chang bên ngoài, lại nhìn con hắc mã đang đứng chờ, trong lòng trăm phương ngàn kế tìm cách từ chối.
Vận động dưới trời nắng? Đó là hành vi tự ngược đãi bản thân! Chàng lập tức ôm lấy trán, loạng choạng lùi lại vài bước, giọng thều thào đầy vẻ yếu ớt:
"Vương phi... Ta e là không đi được rồi. Ta vừa mới bước ra rìa rừng liền cảm thấy không khí có gì đó không ổn. Ôi, hình như ta bị dị ứng chướng khí Nam Uyển rồi!"
Chàng lén bôi một ít phấn hoa quế hoa giấu trong tay áo lên má, tạo thành những nốt đỏ ửng, rồi nằm bò ra yên ngựa một cách vô lực, "Nàng xem này, mặt ta nổi mẩn đỏ hết rồi, xương cốt toàn thân rã rời, đầu óc quay cuồng... Chắc ta sắp không qua khỏi rồi. Hay là để ta nằm nghỉ ở đây, nàng đi săn thay ta nhé? Ta sẽ ở đây cổ vũ tinh thần cho nàng, được không?"
Đám thị vệ Cấm vệ quân đứng xung quanh nhìn thấy màn kịch vụng về này của Thất Vương gia thì ai nấy đều phải mím chặt môi, cố gắng nhịn cười đến mức nội thương.
Nhậm Băng Đường thản nhiên đi tới bên cạnh con ngựa của Tiêu Dật. Nàng nhìn những nốt đỏ "giả trân" do phấn hoa tạo thành trên mặt chàng, rồi nhìn ánh mắt đang lén lút quan sát mình của chàng.
Nàng khẽ thở dài, không thèm vạch trần chiêu trò của phu quân, mà thọc tay vào ống áo rộng lớn, lạch cạch rút ra một chiếc bao da nhỏ, mở ra để lộ một cây kim châm cứu bằng bạc dài đến một tấc, sáng loáng dưới ánh mặt trời:
"Vương gia đừng lo lắng. Trước khi làm Thống lĩnh, ta từng có ba năm học tập khoa châm cứu cấp tốc với quân y ngoài biên ải. Loại chướng khí nổi mẩn này ta gặp nhiều rồi, rất dễ trị. Chỉ cần châm ba mũi kim dài này vào huyệt vị trên đỉnh đầu, hai huyệt ở lòng bàn chân và một mũi ở chính giữa... mông, đảm bảo khí huyết lưu thông, đứng dậy khỏe mạnh ngay lập tức. Để ta châm cho chàng ngay tại chỗ nhé?"
Nói xong, nàng tiến lên một bước, ngón tay kẹp lấy cây kim bạc dài dằng dặc, đưa tới trước mặt Tiêu Dật.