5.
Chàng nhẹ nhàng bước tới, động tác cực kỳ nhẹ nhàng, không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào.
Tiêu Dật cúi xuống, luồn tay qua eo và chân nàng, nhẹ nhàng bế bổng Nữ Thống lĩnh Cấm vệ quân lên.
Nhậm Băng Đường trong cơn mơ màng ngửi thấy mùi hương hoa quế quen thuộc trên người chàng, cơ thể vốn luôn căng thẳng như dây cung bỗng nhiên thả lỏng, nàng vô thức rúc đầu vào lồng ngực ấm áp của chàng, ngủ càng thêm sâu.
Tiêu Dật bế nàng đặt lên chiếc giường êm ái ở gian trong, đắp chăn cẩn thận cho nàng. Chàng lén lấy từ trong người ra một hộp hương định thần đặc chế của mạng lưới tình báo mật, thắp lên để giúp nàng có một giấc ngủ ngon không mộng mị.
Sau khi thu xếp ổn thỏa cho vợ, Tiêu Dật quay trở lại chiếc bàn làm việc đầy công văn. Chàng đứng trước tấm bản đồ kinh thành, ánh nến lung linh hắt lên khuôn mặt góc cạnh, lạnh lùng của Thất Vương gia.
Đôi ngón tay thon dài của chàng lướt nhẹ trên các vị trí đánh dấu trên bản đồ.
Chỉ cần nhìn lướt qua một cái, bộ óc thiên tài của thủ lĩnh tình báo ngầm đã nhận ra ngay sơ hở mà Nhậm Băng Đường và Cấm vệ quân đang bế tắc: Đám mật thám không hề trốn ở ngoại ô như nàng nghĩ, mà chúng đang dùng chính danh nghĩa một phủ đệ của vương tôn công tử ngay sát vách hoàng cung để làm bình phong.
Tiêu Dật khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn ngập vẻ ôn nhu xen lẫn chút bất lực. Chàng cầm bút lông lên, giả vờ như vô tình làm đổ một vệt mực đen dài trên bản đồ, vệt mực ấy kéo dài từ vị trí điều tra của Cấm vệ quân và dừng lại ngay tại vị trí phủ đệ nghi phạm thật sự.
Chàng cúi xuống nhìn gương mặt bình yên đang ngủ của Nhậm Băng Đường ở gian trong, nói thầm:
"Nàng ngốc này, chạy mục tiêu đến mức quên cả mạng sống sao? Giang sơn này có hoàng huynh gánh, vương phủ này có ta gánh. Để phu quân lười biếng này âm thầm dọn đường ngầm cho nàng vậy."
Nói xong, chàng lại ngáp một cái rõ dài, khôi phục lại dáng vẻ cá mặn lười nhác hằng ngày, lết chân về phòng ngủ tiếp.
Chàng biết, cuộc chiến thực sự sắp bắt đầu, và chàng phải dưỡng sức để bảo vệ vị Vương phi cuồng công việc của mình.
Hội săn bắn mùa thu tại Nam Uyển là sự kiện trọng đại bậc nhất của hoàng gia Đại Lương.
Đây không chỉ là nơi để các vương tôn công tử phô diễn tài cưỡi ngựa bắn cung, mà còn là sàn đấu ngầm để các thế lực chính trị cân đo đong đếm thực lực của nhau.
Từ sáng sớm, Nam Uyển đã rộn ràng tiếng trống trận, cờ xuy rợp trời.
Các vị công tử bột kinh thành ai nấy đều xúng xính trong những bộ thợ săn oai phong lẫm liệt, lưng đeo cánh cung khảm ngọc, tay dắt hắc mã, cố gắng tạo dáng sao cho thật khí phách trước mặt các tiểu thư khuê các.
Thế nhưng, ở một góc lều bạt có bóng râm mát mẻ nhất, Thất Vương gia Tiêu Dật lại cống hiến cho thiên hạ một góc nhìn hoàn toàn khác biệt.
Chàng mặc một bộ trường bào màu xanh trúc rộng rãi, tóc búi lỏng bằng một chiếc trâm gỗ, thong thả nằm ngửa trên ghế xích đu bằng mây do người hầu mang theo.
Một tay chàng cầm quạt giấy phe phẩy, tay kia thỉnh thoảng lại bốc một nắm hạt dưa cắn tanh tách, bên cạnh là một ly trà hoa cúc dưỡng nhan ướp lạnh.
Thỉnh thoảng, chàng lại đưa mắt nhìn đám người đang phơi nắng ngoài bãi cỏ bằng ánh mắt tràn ngập sự đồng cảm sâu sắc dành cho những kẻ... thừa năng lượng.
"Chậc chậc, nắng nôi thế này mà cứ thích lao ra ngoài chạy hùng hục. Đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời, nằm ườn thế này không phải sướng hơn sao?" Tiêu Dật lầm bầm, tay phủi phủi vỏ hạt dưa trên áo.
Đúng lúc đó, một nhóm vương tôn công tử, dẫn đầu là Trần Hàn, con trai cả của Lễ bộ Thượng thư, thuộc phe đối địch luôn tìm cách châm chọc Tiêu Dật, cưỡi ngựa đi ngang qua.
Nhìn thấy dáng vẻ thảnh thơi quá mức quy định của Thất Vương gia, Trần Hàn liền liếc mắt ra hiệu cho đám thuộc hạ, lớn tiếng cười mỉa mai:
"Ồ, đây chẳng phải là Thất Vương gia danh tiếng lẫy lừng đó sao? Mọi người nhìn xem, hoàng thân quốc thích ai nấy đều ra trận săn bắn để tỏ lòng tôn kính với tổ tiên, vậy mà Thất Vương gia lại ngồi đây cắn hạt dưa, uống trà dưỡng nhan như các quý bà vậy? Đúng là mở mang tầm mắt!"
Đám công tử đi cùng lập tức hùa theo, cười rộ lên:
"Trần huynh nói thế là sai rồi. Thất Vương gia người ta vừa mới cưới được Nữ Thống lĩnh Cấm vệ quân cơ mà.
Có vợ mạnh mẽ như vậy gánh vác giang sơn thay rồi, Vương gia cần gì phải động móng tay nữa.
Đàn ông con trai mà có phúc được bám váy vợ, núp sau lưng phụ nữ ăn bám như vậy, chúng ta có muốn cũng chẳng học hỏi nổi đâu, ha ha ha!"
Lời chế giễu vô cùng khó nghe, vang vọng khắp một góc Nam Uyển, khiến không ít quan viên và tiểu thư xung quanh bắt đầu ghé mắt nhìn vào, xì xào bàn tán.
Nếu là người đàn ông bình thường, bị sỉ nhục trước mặt bao nhiêu người như vậy thì đã sớm đỏ mặt tía tai, rút kiếm sống ch ết một trận.
Nhưng Tiêu Dật là ai? Chàng là đệ nhất cá mặn, da mặt dày ngang ngửa tường thành kinh thành.
Chàng không hề tức giận, ngược lại, đôi mắt phượng khẽ chớp chớp, một kế hoạch "lầy lội" lập tức hình thành trong đầu.
Chàng nhìn thấy từ đằng xa, một bóng dáng cao ráo, mặc giáp sắt đỏ rực, thắt lưng đeo thần kiếm đang dứt khoát sải bước đi tới, Nhậm Băng Đường vừa duyệt xong đội hình Cấm vệ quân trở về.
Tiêu Dật lập tức buông quạt giấy, mặt mày bỗng chốc trở nên rơm rớm nước mắt, biểu cảm vô cùng rụt rè và tổn thương.
Chàng bật dậy khỏi ghế xích đu, ba chân bốn cẳng chạy vội về phía Nhậm Băng Đường.
Trước ánh mắt ngơ ngác của nàng, Thất Vương gia cao gần một thước tám bỗng nhiên khép nép trốn sau lưng vợ, hai ngón tay thon dài khẽ túm lấy một góc áo giáp sắt của nàng, sụt sịt mũi, giọng điệu hờn dỗi như một cô vợ hiền bị bắt nạt:
"Vương phi... Hu hu, nàng về rồi! Bọn họ... bọn họ hung dữ với ta quá, ta sợ lắm..."
Chàng vừa nói vừa dùng ngón tay chỉ thẳng vào mặt Trần Hàn,
"Bọn họ mắng ta là đồ vô dụng lãng phí cơm gạo, còn bảo ta là kẻ ăn bám, núp sau váy nàng nữa.