8.
Tiêu Dật nghe vậy, tuy tay vẫn giả vờ run rẩy nhưng trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm, thầm cười tủm tỉm: May quá, tài ứng biến của mình vẫn là đỉnh cấp. Trốn được một kiếp, lại còn được vợ khen. Có điều... vết thương trên tay nàng phải sớm xử lý mới được, đám chuột nhắt nước địch này, bản Vương nhất định sẽ cho các ngươi biết thế nào là tăng ca xuống địa ngục!
Sát khí trong khu rừng phía tây Nam Uyển lúc này đã đặc quánh lại như sương muối mùa đông.
Sau đợt mai phục bất thành đầu tiên, kẻ địch nhận ra bọn chúng đã đánh giá thấp khả năng phòng thủ của Nhậm Băng Đường.
Tiếng huýt sáo bén nhọn lại vang lên, từ trong bụi rậm, thêm mười mấy tên sát thủ tinh nhuệ áo đen nữa tiếp tục lao ra, lưỡi đao sáng loáng ánh thép lạnh lẽo, tạo thành một thiên la địa võng vây khốn hai người vào giữa.
Nhậm Băng Đường lúc này đang ở vào thế vô cùng bất lợi. Cánh tay phải của nàng trúng tiễn độc, độc tố ngấm nhanh làm cho nửa thân người bắt đầu tê dại, thanh thần kiếm vốn oai phong lẫm liệt nay trĩu nặng như ngàn cân.
Nàng cắn chặt môi đến rớm máu để duy trì sự tỉnh táo, một tay cầm kiếm, một tay gồng lực đẩy Tiêu Dật ra phía sau:
"Vương gia... độc này có tính tê liệt... Thừa lúc ta chặn bọn chúng, chàng mau thúc ngựa chạy về hướng đông tìm viện binh! Nhanh lên!"
Tên thủ lĩnh sát thủ thấy vậy liền cười lạnh một tiếng, thân hình gã thoắt ẩn thoắt hiện như bóng ma, thanh đoản kiếm trong tay mang theo nội lực âm hàn dứt khoát đâm thẳng vào tim Nhậm Băng Đường.
Nhát kiếm này nhanh như chớp giật, trong tình trạng kiệt sức và trúng độc hiện tại, nàng hoàn toàn bất lực, chỉ có thể trố mắt nhìn tử thần đang áp sát.
"Keng ———!"
Một tiếng động chói tai vang lên, chấn động đến mức lá cây xung quanh rụng xuống rào rào.
Nhậm Băng Đường sững sờ. Nhát kiếm chí mạng không hề đâm trúng nàng. Trước mắt nàng, một bóng lưng rộng lớn, vững chãi như bàn thạch bỗng nhiên chắn ngang.
Thất Vương gia Tiêu Dật — kẻ năm mươi cái đứng lên ngồi xuống còn kêu đau khớp, kẻ ngày thường trốn việc đi câu cá — lúc này đang đứng vững như một vị chiến thần.
Chàng chỉ dùng hai ngón tay thon dài, chuẩn xác kẹp chặt lấy lưỡi kiếm sắc bén của tên thủ lĩnh sát thủ.
Lực đạo của gã mạnh mẽ là thế, nhưng khi chạm vào hai ngón tay của Tiêu Dật thì lại như đâm vào vách núi, không thể tiến thêm một ly.
Ánh mắt lười biếng, cợt nhả hằng ngày của Tiêu Dật hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một đôi mắt thâm trầm, lạnh lẽo và sắc bén đến mức khiến người ta phải nghẹt thở.
Chàng nhìn tên thủ lĩnh, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn:
"Ai cho phép các ngươi làm tổn thương người của ta, hả?"
"Rắc!"
Tiêu Dật khẽ vận lực ngón tay, thanh đoản kiếm bằng thép tốt của tên thủ lĩnh lập tức gãy làm đôi.
Chàng xoay người, tay thuận thế giật lấy nửa lưỡi kiếm gãy, một đường kiếm khí vô hình rực rỡ vạch qua không trung.
"Phập!"
Tên thủ lĩnh sát thủ còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã ôm cổ họng ngã ngửa ra sau, c hết không nhắm mắt.
Nhậm Băng Đường ôm cánh tay bị thương, tam quan hoàn toàn sụp đổ, đầu óc trống rỗng: Đây... đây thật sự là vị phu quân phế vật béo phì mà mình vẫn bắt chạy bộ mỗi buổi sáng sao?!
Không để nàng kịp suy nghĩ, mười mấy tên sát thủ còn lại thấy thủ lĩnh bị hạ trong một chiêu thì kinh hãi, nhưng bản năng tử sĩ khiến bọn chúng đồng loạt xông lên.
Tiêu Dật một tay ôm lấy eo Nhậm Băng Đường, kéo nàng sát vào lồng ngực mình, tay kia cầm nửa lưỡi kiếm gãy, thản nhiên bước đi giữa bầy sói.
Thân thủ của chàng nhanh đến mức kinh người, lướt đi như một bóng ma, quạt giấy tùy tiện vung lên liền có thể bẻ gãy cổ tay địch, nửa lưỡi kiếm gãy trong tay vạch ra những đường cong ch ết chóc.
Hai vợ chồng phối hợp tác chiến nhịp nhàng, nàng tuy bị thương nhưng vẫn dùng tay trái hộ vệ mạn sườn, còn chàng thì lo liệu toàn bộ cận chiến với sức mạnh áp đảo tuyệt đối.
Chỉ trong vòng chưa đầy mười hơi thở, toàn bộ toán thích khách tinh nhuệ đều nằm gục dưới đất, máu nhuộm đỏ thảm cỏ rừng Nam Uyển.
Không gian trở lại sự yên tĩnh tịch mịch.
Tiêu Dật ném nửa lưỡi kiếm gãy xuống đất, lập tức xoay người lại, dịu dàng đỡ Nhậm Băng Đường ngồi xuống một tảng đá sạch sẽ.
Chàng vội vàng xé một dải lụa từ áo mình, thuần thục châm cứu vào ba huyệt đạo quanh vết thương của nàng để chặn độc tố phát tán, sau đó cẩn thận băng bó lại. Ánh mắt chàng tràn ngập sự xót xa và ôn nhu.
Nhậm Băng Đường nhìn động tác chuyên nghiệp của chàng, rốt cuộc không nhịn được nữa, gằn giọng hỏi:
"Tiêu Dật! Chàng rốt cuộc là ai? Võ công của chàng cao cường như vậy, y thuật xuất sắc như vậy, tại sao mỗi ngày chạy bộ giờ Dần đều giả vờ hụt hơi, đứng lên ngồi xuống thì kêu đau tim đau khớp?!"
Tiêu Dật đang cúi đầu thắt nút dải băng, nghe vợ hỏi thì khựng lại một chút. Chàng ngước lên, gãi đầu cười hì hì, lập tức khôi phục lại cái điệu bộ lém lỉnh, da mặt dày hằng ngày:
"Ơ... Vương phi bớt giận mà! Ta là ai thì vẫn là phu quân hợp pháp của nàng thôi. Thật ra, ta lười biếng là thật, nhưng ta cũng có một công việc làm thêm nho nhỏ... Ta chính là thủ lĩnh ngầm của "Hắc Nha"— mạng lưới tình báo mật của hoàng gia."
Chàng thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy sự "bất đắc dĩ":
"Ta phải giả vờ yếu đuối, phế vật thì thiên hạ mới không đề phòng ta, hoàng huynh mới để ta yên ổn làm cá mặn.
Với cả... ta giả vờ như vậy thì nàng mới thương, nàng mới xù lông gánh tạ thay ta chứ! Ai mà ngờ hôm nay tụi chuột nhắt này dám làm nàng bị thương, ta mà không ra tay, sau này ta làm bữa sáng hoa quế cho ai ăn đây..."
Nhậm Băng Đường tức đến mức bật cười, vết thương trên tay cũng bớt đau đi vài phần:
"Cho nên bấy lâu nay chàng xem ta như đồ ngốc để lừa gạt đúng không? Bản giao ước ba thước của ta đối với chàng chắc là một trò hề?"