Vương gia chiếm hữu - 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
1.
 
Kinh thành Thăng Long năm ấy, không ai là không biết đến Nhiếp chính vương Lục Nham Kỳ.
 
Người đời đồn rằng hắn là Diêm Vương sống, tính tình tàn độc, g iết người không gớm tay, và đặc biệt là cực kỳ... kén cá chọn canh trong chuyện ph òng th e. 
 
Suốt bao năm, vương phủ của hắn không một bóng hồng, khiến thiên hạ rỉ tai nhau rằng vị chiến thần oai phong lẫm liệt này thực chất gặp vấn đề khó nói.
 
Trong khi đó, tại phủ Hứa gia, Hứa Mộ Dao đang điên tiết múa bút. 
 
Ông anh họ của nàng, một kẻ ăn chơi trác táng, vừa mới gây chuyện rồi lặn mất tăm, để lại một đống nợ nần cho nàng giải quyết.
 
"Đồ cẩu nô tài! Ngươi hành sự như vậy mà cũng coi là nam nhi sao? Ngươi có được không thế hả? Thật là đồ vô dụng!"
 
Mộ Dao vừa lẩm bẩm vừa viết, nét chữ rồng bay phượng múa đầy s át khí.
 
Nàng cuộn bức thư lại, ném cho tiểu tỳ nữ hậu đậu đang đứng bên cạnh:
"Mau! Gửi ngay đến chỗ tên họ Lục kia cho ta. Bảo hắn nếu không muốn bị ta lột da thì tự vác xác về đây!".
 
Chuyện sẽ chẳng có gì nếu tiểu tỳ nữ kia không nghe nhầm chữ "Lục huynh" thành "Lục Vương". 
 
Và thế là, bức thư chứa đựng những lời sỉ nhục "nam tính" nặng nề nhất kinh thành đã được trang trọng đặt trên bàn trà của Nhiếp chính vương phủ.
 
Tại Nhiếp chính vương phủ, không khí lạnh lẽo như hầm băng.
 
Lục Nham Kỳ lười biếng tựa lưng vào ghế, đôi mắt hẹp dài nheo lại khi đọc từng dòng thư. 
 
Càng đọc, gân xanh trên trán hắn càng giật liên hồi.
“Ngươi có được không hả đồ cẩu nô tài?”.
 
Cạch một tiếng, chén trà bằng ngọc thạch trong tay hắn nứt toác.
"Ảnh vệ!" 
Giọng hắn trầm đục, mang theo áp lực nghẹt thở.
 
"Có thuộc hạ!"
 
"Đi tra cho ta. Hứa Mộ Dao là ai? Gan của nàng ta làm bằng gì mà dám nghi ngờ... năng lực của bản vương?".
 
Chỉ trong một buổi sáng, cả kinh thành bùng nổ. 
 
Tin đồn Nhiếp chính vương bị một tiểu thư nhà họ Hứa gửi thư mắng là "bất lực" lan nhanh hơn hỏa hoạn. 
 
Các sòng bạc bắt đầu mở tỉ lệ đặt cược: Liệu Hứa tiểu thư sẽ bị ban c hết ngay lập tức hay bị tống vào đại lao?.
 
Ở một diễn biến khác, Hứa Mộ Dao đang ngồi thong thả cắn hạt dưa thì thấy tiểu tỳ nữ hớt hải chạy vào, mặt cắt không còn giọt máu:
 
"Tiểu thư... tiểu thư tiêu rồi! Bức thư... em gửi nhầm cho Nhiếp chính vương rồi!".
 
"Phụt!" 
 
Ngụm trà trong miệng Mộ Dao phun thẳng ra ngoài. 
 
Nàng đứng bật dậy, đôi mắt mở to trân trối:
 
"Ngươi nói cái gì? Ngươi gửi cho Diêm Vương sống đó thật sao?".
 
Nàng nhìn xuống đôi chân mình, rồi lại nhìn ra phía cửa phủ. 
 
Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu: Chạy! Phải chạy ngay lập tức! Nàng còn trẻ, nàng còn chưa kịp ngắm hết mỹ nam trong thiên hạ, không thể chết dưới tay tên vương gia đáng sợ kia được.
 
Nhưng Mộ Dao không biết rằng, ở ngoài kia, người của Nhiếp chính vương phủ đã bao vây chặt chẽ mọi ngả đường. 
 
Lục Nham Kỳ đang mỉm cười một cách nguy hiểm, đôi tay thon dài gõ nhịp xuống mặt bàn:
 
"Hứa Mộ Dao, nếu nàng đã tò mò bản vương có được hay không... vậy thì cứ để nàng tự mình kiểm chứng đi.".
 
Hứa Mộ Dao chưa bao giờ thấy hối hận vì đã dạy tiểu tỳ nữ học chữ như lúc này. 
 
Thà rằng nó mù chữ, có khi bức thư đã yên vị trong hố rác chứ không phải trên bàn trà của "Diêm Vương sống".
 
"Tiểu thư, hay là mình giả c hết đi?"
Tiểu tỳ nữ run rẩy hiến kế.
 
"Giả c hết? Với tính cách của Lục Nham Kỳ, hắn sẽ đào xác ta lên để hỏi cho ra lẽ tại sao dám mắng hắn là cẩu nô tài rồi mới cho chôn lại!"
 
Mộ Dao nghiến răng, tay vơ lấy bộ y phục thái giám cũ kỹ mà nàng từng dùng để trốn đi chơi hội.
 
Nàng quyết định rồi. Thay vì ngồi chờ chế t, nàng phải đột nhập vào vương phủ, trộm lại bức thư đó. 
 
Chỉ cần không có bằng chứng, nàng sẽ sống c hết không nhận. 
 
Ai bảo hắn là Nhiếp chính vương? 
 
Nàng còn là "đệ nhất lươn lẹo" của kinh thành này cơ mà!
 
Đêm hôm đó, trăng thanh gió mát, rất thích hợp cho việc... bắt thang leo tường.
 
Mộ Dao chật vật trèo qua bức tường phía Tây vương phủ. 
 
Nàng vốn nghĩ phủ Nhiếp chính vương phải canh phòng cẩn mật lắm, nhưng lạ thay, đoạn tường này lại chẳng có ai. 
 
Nàng đâu biết rằng, từ lúc cái bóng dáng lùn tịt, mặc bộ đồ thái giám rộng thùng thình của nàng xuất hiện, mười mấy ảnh vệ trên mái nhà đã đồng loạt tra kiếm vào vỏ, nín thở nhìn nhau vì nhận được mật lệnh của chủ tử: "Để nàng ta vào."
 
Mộ Dao rón rén đi dọc hành lang, mũi hít hà mùi hương trầm cao quý. 
 
Nàng mò mẫm thế nào lại lạc vào một khu vườn treo, hơi nước bốc lên nghi ngút, ẩn sau bức màn lụa mỏng là một hồ nước nóng lộ thiên.
 
"Chắc là thư phòng ở đằng sau chỗ này thôi."
Nàng tự nhủ, tay vén màn lụa.
 
Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến Mộ Dao đứng hình. 
 
Dưới làn hơi nước mờ ảo, một bóng hình cao lớn đang tựa lưng vào thành hồ. 
 
Những lọn tóc đen ướt đẫm rũ xuống bờ vai rộng vững chãi, cơ bắp săn chắc ẩn hiện dưới làn nước, và quan trọng nhất là... hắn không mặc gì cả.
 
Mộ Dao nuốt nước bọt một cái "ực". 
 
Đôi mắt nàng đảo qua đảo lại, thầm đánh giá: "Cái khuôn ngực này, cái bờ vai này... nhìn thế nào cũng không giống cẩu nô tài nha. 
 
Chẳng lẽ tin đồn là thật, chỉ có vẻ bề ngoài, còn "công dụng" thì hỏng?"
 
Đang mải mê "giám định" thân thể người ta, một giọng nói trầm thấp, mang theo hơi lạnh thấu xương vang lên ngay sát tai nàng:
 
"Nhìn đủ chưa?"
 
Mộ Dao giật bắn người, chân nọ đá chân kia ngã nhào về phía trước. 
 
Theo bản năng, nàng quờ quạng tìm chỗ bám, và thế là... nàng nắm chặt lấy cánh tay săn chắc của người đang ngồi dưới hồ, kéo cả hai cùng ngã xuống nước.
 
Tùm!
 
Hơi nóng của nước vây lấy nàng. 
 
Mộ Dao lóp ngóp ngoi lên, định thần lại thì thấy mình đang bị khóa chặt giữa thành hồ và lồng ngực nóng rực của Lục Nham Kỳ. 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo