2.
Khoảng cách gần đến mức nàng có thể ngửi thấy mùi long diên hương pha lẫn chút vị rượu cay nồng từ hơi thở của hắn.
Lục Nham Kỳ một tay chống lên thành hồ, tay kia bóp nhẹ cằm nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào đôi mắt phượng đầy nguy hiểm của mình.
Khóe môi hắn khẽ nhếch, nụ cười nửa tối nửa sáng:
"Tiểu thái giám phương nào mà gan dạ thế này? Ban đêm đột nhập vương phủ, nhìn trộm bản vương tắm, còn muốn... động thủ động cước?"
Mộ Dao lắp bắp, bộ não thông minh thường ngày bỗng dưng đình công:
"Vương... Vương gia... Ta chỉ là... đi ngang qua... thấy ngài sắp chìm nên định cứu..."
"Cứu?"
Lục Nham Kỳ cúi thấp xuống, chóp mũi hắn gần như chạm vào mũi nàng, thanh âm khàn đặc:
"Vậy còn bức thư này? Nàng định cứu bản vương khỏi cái danh cẩu nô tài không được này bằng cách nào đây, Hứa tiểu thư?"
Hắn giơ bàn tay còn lại lên, giữa hai ngón tay thon dài chính là bức thư "tang chứng" đã ướt sũng nước.
Mộ Dao c hết trân.
Xong đời.
Lần này thì thật sự là "vác thân vào hang cọp" rồi!
Hắn đột ngột kéo nàng sát lại hơn, da thịt chạm nhau khiến nàng run rẩy.
Hắn thì thầm vào tai nàng, giọng điệu vừa như trêu chọc, vừa như đe dọa:
"Nghi ngờ năng lực của bản vương? Được thôi, nếu nàng đã tự mình dâng tới cửa, bản vương sẽ cho nàng cơ hội để kiểm tra thật kỹ."
Mộ Dao khóc không ra nước mắt, trong lòng thầm gào thét: "Ông trời ơi, con chỉ muốn trộm thư, không muốn bán thân nha!"
Nước trong hồ vẫn ấm, nhưng Hứa Mộ Dao cảm thấy sống lưng mình lạnh toát.
Bàn tay của Lục Nham Kỳ đang mơn trớn trên cổ nàng, không quá chặt nhưng đủ để nàng hiểu rằng chỉ cần một ý định bỏ chạy, cái cổ thiên nga này sẽ "rắc" một tiếng ngay lập tức.
"Vương... Vương gia, ngài bớt giận. Cái này gọi là... là hiểu lầm mang tính nghệ thuật!"
Mộ Dao nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc.
Lục Nham Kỳ nhướng mày, giọng nói mang theo chút lười biếng nhưng đầy áp chế:
"Nghệ thuật? Mắng bản vương là cẩu nô tài, nghi ngờ bản vương không làm ăn gì được, giờ còn xông vào xem bản vương tắm... Hứa tiểu thư, nàng định dùng "nghệ thuật" gì để bồi thường cho danh dự đã mất của ta?"
"Ta... Ta sẽ đi đính chính! Ta sẽ treo biển trước cổng nhà bảo rằng ngài vô cùng cường tráng, vô cùng oai phong, một đêm có thể... có thể..."
Nàng lắp bắp, càng nói càng thấy sai sai.
"Một đêm có thể thế nào?"
Hắn đột ngột ép sát, lồng ngực rắn chắc chạm mạnh vào đôi gò bồng đào đang phập phồng vì sợ hãi của nàng.
Mộ Dao nín thở, đầu óc quay cuồng. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nàng chợt nhớ đến đống nợ của ông anh họ và cái danh "ác ma" của người đàn ông này.
Nếu giờ nàng ra khỏi đây, chắc chắn cả nhà họ Hứa sẽ bị liên lụy.
Hắn khẽ cười, một nụ cười đầy mưu lược:
"Bản vương không cần nàng treo biển. Nhưng vì nàng đã tung tin đồn, nên nàng phải có trách nhiệm kiểm chứng và đính chính từ bên trong. Từ nay về sau, nàng sẽ là tỳ nữ thiếp thân của bản vương."
"Cái gì? Tỳ nữ thiếp thân?"
Mộ Dao suýt nữa thì sặc nước.
"Vương gia, ta là thiên kim tiểu thư, tuy nhà có hơi... sa sút, nhưng cũng không thể..."
"Hoặc là làm tỳ nữ để từ từ bồi thường. Hoặc là ngày mai, Hứa gia sẽ nhận được lệnh tịch thu tài sản vì tội phỉ báng hoàng tộc. Nàng chọn đi."
Lục Nham Kỳ vừa nói vừa lấy từ trong tay áo một tờ giấy tuyên ngôn đã viết sẵn, mực vẫn còn chưa khô hẳn.
Trên đó ghi rõ: Hứa Mộ Dao vì ngưỡng mộ uy danh Nhiếp chính vương, nguyện vào phủ làm nô tỳ, thề thốt chăm sóc ngài đến khi ngài... hồi phục danh tiếng.
"Ký vào!"
Hắn gằn giọng, đưa ngón tay cái vẫn còn vương nước hồ của mình vào miệng nàng, ép nàng phải... dùng m áu để điểm chỉ?
Không, chắc hắn chỉ đang dùng mưu mẹo để dọa nàng thôi nhỉ.
Mộ Dao nhìn tờ khế ước như nhìn bản án t ử h ình.
Nàng nghiến răng, nghĩ thầm: "Được, quân tử trả thù mười năm chưa muộn. Để xem vào phủ rồi, ta sẽ quậy cho cái vương phủ này gà bay chó chạy thế nào!"
Nàng nhắm mắt, ấn tay vào tờ giấy.
Ngay khi dấu tay đỏ chót hiện lên, Lục Nham Kỳ thu tờ giấy lại, ánh mắt nhìn nàng đầy vẻ chiếm hữu. Hắn cúi xuống, đôi môi mỏng lướt qua vành tai nàng, thì thầm:
"Ngoan lắm. Bây giờ, tỳ nữ giúp bản vương thay đồ đi chứ? Nàng đã xem hết rồi, còn ngại gì nữa?"
Mộ Dao đỏ bừng mặt đến tận mang tai, đôi tay run rẩy chạm vào đai lưng của hắn.
Nàng thầm mắng trong lòng: "Lục Nham Kỳ, ngươi chờ đấy, đồ cường hào thủ đoạt!"
Nhưng nàng không hề thấy, phía sau lưng mình, ánh mắt của vị Nhiếp chính vương nọ không hề có chút giận dữ nào, mà chỉ toàn là ý cười đầy thâm thúy.
Hóa ra, bức thư nhầm lẫn kia chỉ là cái cớ hoàn hảo để hắn tóm gọn con thỏ nhỏ lém lỉnh này vào lồng.
Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên chưa kịp đậu trên cành liễu, Hứa Mộ Dao đã bị đánh thức bởi tiếng chuông đồng vang dội.
Nàng ngáp dài một cái, mái tóc rối bời như tổ quạ, lầm lũi bò ra khỏi giường.
Nhìn bộ y phục tỳ nữ màu xanh nhạt xếp gọn bên cạnh, nàng lại nhớ đến bản khế ước bán thân đêm qua mà chỉ muốn đập đầu vào gối ch ết quách cho xong.
Nhiếp chính vương phủ không giống những phủ đệ khác.
Nơi đây không có hoa hòe hoa sói, chỉ có những hàng tùng bách xanh mướt và không khí lúc nào cũng trang nghiêm như sắp ra trận.
"Hứa tỳ nữ, Vương gia đang đợi cô ở thư phòng để dâng trà."
Một gã sai vặt lạnh lùng thông báo.