8.
Tin tức Nhiếp chính vương Lục Nham Kỳ sắp đại hôn cùng Hứa gia tiểu thư khiến cả kinh thành chấn động hơn cả một trận đại địa chấn.
Người ta thi nhau bàn tán về mười dặm hồng sính lễ trải dài từ vương phủ đến tận cổng Hứa gia, về những thùng vàng bạc, lụa là, và cả những loại trân bảo hiếm có từ phương xa gửi về.
Lục Nham Kỳ đã giữ đúng lời hứa. Hắn không chỉ dùng quyền lực để giữ nàng, mà còn dùng cả sự tôn nghiêm cao nhất của một nam nhân để rước nàng về dinh.
Vào ngày đại hỷ, khắp nơi treo đèn kết hoa đỏ rực. Hứa Mộ Dao ngồi trước gương đồng, khoác trên mình bộ phượng quan hà bí lộng lẫy, thêu chỉ vàng tinh xảo đến từng đường kim mũi chỉ.
Nàng nhìn mình trong gương, vừa hồi hộp vừa có chút hoài niệm. Ai mà ngờ được, bắt đầu từ một bức thư mắng người ta, cuối cùng lại thành phu nhân của người ta?
Tiệc rượu linh đình kéo dài đến tận đêm khuya. Khi những khách mời cuối cùng đã ra về, không gian vương phủ trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ còn tiếng gió lướt qua những lồng đèn đỏ và nhịp tim đập thình thịch của Mộ Dao trong tân phòng.
Cánh cửa khẽ mở, mùi rượu nồng nàn thoảng qua.
Lục Nham Kỳ bước vào, vạt áo bào đỏ rực khiến khuôn mặt hắn vốn đã tuấn tú nay lại thêm phần tà mị và quyến rũ.
Hắn cầm cây gậy ngọc, nhẹ nhàng vén tấm khăn trùm đầu của nàng lên.
Dưới ánh nến long phụng, Mộ Dao đẹp đến mức khiến hắn ngẩn ngơ.
Hắn ngồi xuống bên cạnh, bàn tay to lớn bao bọc lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn đang run rẩy của nàng.
"Cuối cùng, nàng cũng hoàn toàn thuộc về ta."
Giọng hắn khàn đặc, chứa đựng sự thỏa mãn tột cùng của một kẻ đã đạt được tâm nguyện cả đời.
Mộ Dao đỏ mặt, định cúi đầu né tránh ánh mắt nóng bỏng ấy thì lại bị hắn nâng cằm lên.
Nàng bỗng nhớ ra điều gì đó, sự lém lỉnh thường ngày lại trỗi dậy, nàng khẽ cười trêu chọc:
"Vương gia, ngài đừng quên lý do chúng ta có ngày hôm nay nhé. Thiên hạ vẫn còn đồn rằng ngài... không được lắm đâu. Ngài định để danh tiếng của mình bị hủy hoại như thế sao?"
Lục Nham Kỳ nhướng mày, đôi mắt phượng nheo lại đầy nguy hiểm nhưng khóe môi lại mang theo ý cười gian xảo.
Hắn đột ngột ép sát nàng xuống giường, hơi thở nóng hổi vây lấy nàng:
"Ồ? Hóa ra Vương phi vẫn còn canh cánh chuyện đó? Được thôi, đêm nay còn dài, bản vương sẽ dùng cả đời này để chứng minh cho nàng thấy... ta rốt cuộc là cẩu hay là mãnh hổ.
Nói rồi, hắn không để nàng kịp kêu lên, nụ hôn nồng cháy lập tức lấp kín đôi môi nàng. Những lớp y phục rườm rà dần được trút bỏ, để lại sự chân thực và nồng nàn nhất giữa hai tâm hồn.
Đêm tân hôn ấy, màn trướng rủ xuống, ánh nến lung linh chứng kiến một sự chiếm hữu dịu dàng nhưng mãnh liệt nhất, xóa tan mọi hoài nghi và khoảng cách.
Nhiều năm về sau, người dân kinh thành vẫn thường thấy vị Nhiếp chính vương quyền cao chức trọng đi sau một người phụ nữ xinh đẹp, trên tay cầm đủ loại túi lớn túi nhỏ, ánh mắt luôn tràn đầy vẻ cưng chiều đến vô tận.
Khi có kẻ tò mò hỏi về bí quyết giữ gìn hạnh phúc, Lục Nham Kỳ chỉ cười nhạt rồi nhìn sang thê tử đang bận rộn lựa chọn trang sức của mình.
Hắn thầm nghĩ: Bí quyết chính là, nếu đã nhìn trúng con mồi, hãy dùng cả mạng sống và mưu lược để bao bọc nàng, cho đến khi nàng nhận ra rằng, thế gian này ngoài vòng tay của hắn, chẳng nơi đâu ấm áp bằng.
Còn Hứa Mộ Dao, nàng thỉnh thoảng vẫn lén viết những bức thư trêu chọc "năng lực" của phu quân mình, chỉ để được thấy vẻ mặt vừa tức giận vừa yêu chiều của hắn, và để được hắn "trừng phạt" theo cách mà nàng thầm yêu thích nhất.
Câu chuyện bắt đầu bằng một sự nhầm lẫn, nhưng kết thúc bằng một định mệnh hoàn mỹ nhất.
NGOẠI TRUYỆN
Kinh thành trong mắt Lục Nham Kỳ vốn dĩ chỉ là một bàn cờ xám xịt, nơi những quân cờ giả tạo nịnh hót xoay quanh quyền lực.
Hắn, kẻ nắm giữ vận mệnh của vương triều, đã sớm chán ngấy những ánh mắt sợ hãi hoặc thèm khát từ những tiểu thư khuê các luôn cố tỏ ra thanh cao.
Cho đến một buổi chiều cuối xuân ba năm trước.
Hôm ấy, hắn vi hành tại một trà lâu ẩn khuất. Từ trên lầu hai, hắn nhìn thấy một thiếu nữ đang hớt
hải chạy theo một gã công tử bột.
Nàng mặc bộ váy lụa màu xanh nhạt, lanh lợi như một con sóc nhỏ.
Đó là Hứa Mộ Dao.
Nàng không khóc lóc, cũng chẳng dùng quyền thế, mà lại dùng sự thông minh quái chiêu để lừa gã anh họ ăn chơi vào một ngõ cụt, sau đó thản nhiên thu lại túi tiền mà gã vừa định ném vào sòng bạc.
Khoảnh khắc nàng đứng dưới tán hoa sưa, vừa đếm tiền vừa cười híp mí, nắng xuyên qua kẽ lá đậu lên lúm đồng tiền nhỏ xinh, Lục Nham Kỳ cảm thấy trái tim vốn đã đóng băng của mình khẽ rung động.
Một sự rung động không phải vì sắc đẹp, mà vì sức sống mãnh liệt tỏa ra từ nàng. Nàng như một đốm lửa nhỏ, nhảy múa giữa kinh thành vàng thau lẫn lộn này.
Kể từ đó, hắn bắt đầu "quan tâm" nàng nhiều hơn mức cần thiết.
Hắn biết nàng thích ăn kẹo hồ lô ở
phố Đông, biết nàng sợ gián nhưng lại dám trèo tường hái trộm lựu của nhà hàng xóm, biết cả việc nàng lén lút viết những câu chuyện tình cảm "diễm lệ" rồi mang đi bán cho hiệu sách.
Hắn đứng trong bóng tối, nhìn nàng trưởng thành, nhìn nàng lanh lợi, nhìn nàng trở thành một nỗi ám ảnh thầm kín trong tâm trí hắn.
Hắn từng nghĩ sẽ dùng cách đường hoàng để cầu thân.
Nhưng rồi hắn nhận ra, con hồ ly nhỏ này quá tự do, quá kiêu hãnh.
Nếu hắn dùng thánh chỉ để ép buộc, nàng sẽ chỉ hận hắn, sẽ như con chim bị nhốt trong lồng mà héo hon từng ngày.
Hắn cần một cái cớ, một chiếc bẫy mà chính nàng tự nguyện bước vào.
Và rồi, cơ hội trời ban đã đến. Đêm ấy, khi thuộc hạ run rẩy dâng lên bức mật thư "gửi nhầm" của
nàng, Lục Nham Kỳ đã không tức giận như mọi người tưởng.
Trái lại, khi đọc dòng chữ "Ngươi có được không hả đồ cẩu nô tài?", hắn đã bật cười thành tiếng, một tiếng cười sảng khoái đến mức thuộc hạ
của hắn tưởng vương gia bị trúng độc.
"Hứa Mộ Dao, là do nàng tự tìm đến."
Hắn lập tức ra lệnh phong tỏa thông tin, nhưng lại cố ý để tin đồn lan truyền một cách "có kiểm soát" trong giới quý tộc.
Hắn biết tính nàng, nàng sẽ lo lắng, nàng sẽ hối hận, và nàng sẽ làm chuyện liều lĩnh nhất: đột nhập vào vương phủ.
Hắn đã dọn sẵn "đường tường phía Tây", rút hết ảnh vệ, thậm chí còn kỳ công chuẩn bị một màn "tắm hồ nước nóng" đầy sơ hở để đón chờ nàng.
Mọi chuyện diễn ra đúng như hắn tính toán. Khi nàng ngã nhào vào lòng hắn dưới làn nước nóng, khi nàng run rẩy dưới sự áp chế của hắn, Lục Nham Kỳ biết mình đã thắng.
Hắn dùng bức thư đó như một xiềng xích vô hình, không phải để hành hạ nàng, mà để hợp thức hóa việc giữ nàng lại bên cạnh, nơi hắn
có thể chạm vào, có thể bảo vệ, và có thể từng bước chiếm trọn trái tim nàng.
Nàng tưởng mình là con mồi tội nghiệp bị mãnh hổ vồ trúng. Nhưng nàng đâu biết rằng, con mãnh hổ ấy đã kiên nhẫn rình rập nàng suốt ba năm ròng rã, chỉ chờ một khoảnh khắc nàng sơ hở để mang nàng về hang ổ của mình, cưng chiều và chiếm hữu đến hơi thở cuối cùng.
Lục Nham Kỳ vuốt ve lọn tóc của thê tử đang ngủ say trong lòng, khẽ thì thầm vào bóng tối: "Mộ Dao, bức thư đó không phải nhầm lẫn. Đó là định mệnh mà ta đã dày công sắp đặt."
[HOÀN]