Vương gia chiếm hữu - 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
7.
Khi đã thoát ra đoạn đường trống, Lục Nham Kỳ đột ngột xoay ngựa, đuổi theo Triệu Hoành đang định bỏ chạy. 
 
Hắn rút ra một mũi tên đặc biệt, nhắm thẳng vào chân ngựa của đối phương. 
 
Phập! 
 
Con ngựa ngã quỵ, Triệu Hoành lăn mấy vòng trên đất, mặt mày be bét m áu.
 
Lục Nham Kỳ phi ngựa tới, từ trên cao nhìn xuống kẻ đang run rẩy, giọng nói như từ địa ngục vọng về:
 
"Vừa rồi ngươi nói muốn ai hầu hạ? Hứa Mộ Dao là người của ta, dù là sợi tóc của nàng, ngươi cũng không có tư cách chạm vào. 
 
Nhớ lấy, lần sau không phải là chân ngựa, mà là đầu của ngươi."
 
Hắn quay ngựa, hiên ngang rời đi giữa hàng ngàn ánh mắt kinh hãi. 
 
Về đến lều bạt riêng, hắn mới lảo đảo xuống ngựa. 
 
Mộ Dao vội vàng đỡ lấy hắn, nhưng Lục Nham Kỳ lại đẩy nàng vào góc giường, ép nàng xuống dưới thân mình dù vai vẫn đang chảy m áu.
 
"Nàng khóc cái gì? Sợ ta c hết sao?" 
Hắn cười nhạt, bàn tay dính m áu vuốt ve khuôn mặt nàng .
 
"Ta chưa chiếm được trái tim nàng, làm sao nỡ ch ết?"
 
"Ngài... ngài là đồ điên! Mau để ta băng bó!".
 
Mộ Dao vừa khóc vừa mắng.
 
Lục Nham Kỳ không nghe, hắn cúi xuống hôn ngấu nghiến lên đôi môi nàng, nụ hôn mang theo vị mặn của mồ hôi và vị tanh của m áu. 
 
Hắn như một con thú bị thương, càng đau đớn thì khát vọng chiếm hữu lại càng mãnh liệt. 
 
Hắn muốn dùng nỗi đau này để khắc ghi hình bóng mình vào tâm trí nàng, để nàng hiểu rằng, trên đời này, chỉ có hắn mới có thể bảo vệ nàng, và cũng chỉ có hắn mới có quyền làm tổn thương nàng.
 
"Mộ Dao... nói đi, nàng là của ai?" 
 
Hắn thì thầm trong hơi thở gấp gáp.
 
Mộ Dao nhìn vết thương trên vai hắn, rồi lại nhìn đôi mắt đầy vẻ van nài lẫn bá đạo ấy, nàng run rẩy đáp: 
 
"Ta... là của ngài. Lục Nham Kỳ, ta là của ngài."
 
Hắn hài lòng hừ nhẹ một tiếng, rồi gục đầu vào vai nàng, lịm đi vì mất m.áu nhưng đôi tay vẫn khóa chặt lấy eo nàng không rời.
 
Vết thương trên vai Lục Nham Kỳ đã kết vảy, nhưng "vết thương" trong lòng Hứa Mộ Dao lại ngày càng loét rộng. 
 
Nàng nhận ra mình đã lún quá sâu. Sự chiếm hữu của hắn không còn là một trò chơi oai phong của kẻ nắm quyền, mà nó giống như một thứ thuốc phiện, khiến nàng vừa sợ hãi vừa không thể dứt ra.
 
Sau vụ ám sát không thành tại trường săn, Lục Nham Kỳ càng trở nên cực đoan.
 
Hắn ra lệnh phong tỏa toàn bộ vương phủ. Hứa Mộ Dao không được bước chân ra khỏi tẩm điện quá mười bước nếu không có hắn đi cùng. 
 
Mọi tin tức từ bên ngoài, từ gia đình nàng, đều bị hắn chặn đứng.
 
"Vương gia, ngài không thể nhốt ta như thế này mãi!"
 
Mộ Dao đứng trước bàn làm việc của hắn, đôi mắt đỏ hoe vì uất ức.
 
Lục Nham Kỳ vẫn thản nhiên phê duyệt sớ mưu, giọng nói không chút gợn sóng:
 
"Bên ngoài không an toàn. Nàng ở đây, ta mới yên tâm."
 
"An toàn hay là ngục tù?"
Nàng cười khổ.
 
"Ngài nói ngài thích ta, nhưng ngài có bao giờ hỏi xem ta muốn gì không? Ngài coi ta là một món đồ chơi, một con chim trong lồng để ngài ngắm nghía mỗi ngày!"
 
Lục Nham Kỳ đột ngột buông bút, tiếng va chạm của cán bút ngọc xuống bàn nghe khô khốc. 
 
Hắn đứng dậy, từng bước tiến lại gần nàng. Áp lực tỏa ra từ hắn khiến không khí như đông đặc lại. 
 
Hắn dồn nàng vào góc tường, đôi bàn tay to lớn chống hai bên, đôi mắt phượng nhìn nàng sâu hoắm, chứa đựng một sự điên rồ bị kìm nén:
 
"Chim trong lồng? Nếu có thể, bản vương thật sự muốn bẻ gãy đôi cánh của nàng, để nàng vĩnh viễn không thể bay đi đâu được. 
 
Mộ Dao, nàng tưởng ta không biết nàng đang nghĩ gì sao? 
 
Nàng muốn trốn chạy. Nàng đã bí mật gom góp trang sức, đã tìm cách liên lạc với ông anh họ của nàng để tìm đường về quê cũ, đúng không?"
 
Mộ Dao ch ết lặng. Hóa ra mọi hành động của nàng đều nằm trong lòng bàn tay hắn. 
 
Hắn không nói, chỉ lặng lẽ nhìn nàng vùng vẫy như một con cá trong lưới.
 
"Ngài... ngài theo dõi ta?"
 
"Ta bảo vệ nàng!" 
 
Hắn gầm lên, bàn tay siết chặt lấy bả vai nàng.
 
"Mộ Dao, ngoài kia có bao nhiêu kẻ muốn dùng nàng để uy hiếp ta? 
 
Nếu nàng bước ra khỏi cánh cổng kia, chỉ một giây thôi, ta cũng không dám chắc mình sẽ làm ra chuyện kinh khủng gì để mang nàng trở về. 
 
Ta điên rồi, ta điên vì nàng từ lúc đọc bức thư nhảm nhí đó của nàng rồi!"
 
Hắn đột ngột cúi xuống, hôn nàng một cách tuyệt vọng. Nụ hôn mang theo vị đắng của sự chiếm hữu và nỗi sợ hãi mất mát. 
 
Mộ Dao giãy giụa, nhưng càng giãy giụa, vòng tay hắn càng siết chặt. Hắn bế thốc nàng lên, ném xuống giường lớn, rồi dùng một dải lụa đỏ trói chặt hai tay nàng lại vào đầu giường.
 
"Lục Nham Kỳ! Ngài buông ra! Đồ điên!".
 
Nàng hét lên trong nước mắt.
 
Hắn không làm gì thêm, chỉ nằm xuống bên cạnh, ôm lấy thân thể đang run rẩy của nàng vào lòng, gối đầu lên ngực nàng, nghe nhịp tim hỗn loạn của nàng.
 
"Ngủ đi. Chỉ cần nàng ở đây, ta sẽ là vị vương gia hiền minh nhất thiên hạ. Nhưng nếu nàng đi... ta sẽ khiến cả kinh thành này phải chôn cùng tình cảm của ta."

Suốt đêm đó, Mộ Dao không ngủ. Nàng nhìn dải lụa đỏ trên cổ tay mình, rồi nhìn khuôn mặt người đàn ông đang ngủ say bên cạnh. 
 
Nàng thấy được sự mệt mỏi hằn sâu trên khóe mắt hắn. Nàng hiểu rằng, sự chiếm hữu này chính là cách hắn yêu, một cách yêu tàn nhẫn, sai lầm nhưng lại chân thành đến đau lòng.
 
Nàng chợt nhận ra, mình không chỉ hận hắn, mà còn thương hắn. Một sự thương hại hòa lẫn với rung động khiến nàng bàng hoàng. 
 
Nàng lén dùng đôi tay bị trói, khẽ vuốt ve mái tóc hắn. Lục Nham Kỳ trong cơn mê khẽ lẩm bẩm tên nàng, vòng tay lại siết thêm một chút như sợ nàng tan biến.
 
Sáng hôm sau, Lục Nham Kỳ thức dậy và thấy Mộ Dao không còn khóc nữa. Nàng nhìn hắn, ánh mắt bình thản một cách lạ kỳ.
 
"Vương gia, nếu ngài muốn ta ở lại, ta sẽ ở lại. Nhưng ta muốn ngài hứa một điều."
 
"Điều gì?"
 
Ánh mắt hắn lóe lên sự vui mừng lẫn nghi hoặc.
 
"Hãy để ta đường đường chính chính ở bên ngài, không phải với tư cách một nô tỳ bị giam lỏng, mà là thê tử của Nhiếp chính vương."
 
Lục Nham Kỳ đứng hình. 
 
Hắn vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn trăm phương nghìn kế để giữ chân nàng, nhưng không ngờ nàng lại đưa ra đề nghị này. 
 
Hắn bật cười, nụ cười rạng rỡ nhất mà nàng từng thấy, chứa đựng sự thỏa mãn của một kẻ săn mồi cuối cùng đã thu phục được con mồi bướng bỉnh nhất.
 
"Mười dặm hồng sính, cả kinh thành làm chứng. Hứa Mộ Dao, mong nàng đừng hối hận!"
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo