Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
1
Trong viện hân hoan vui mừng, trên mặt mỗi người đều rạng rỡ nụ cười.
Thư nhậm chức của ca ca hôm qua đã tới, từ Hồng Lô Tự Thiếu Khanh thăng làm Đại Lý Tự Thừa.
Nương đang chỉ huy người hầu đem từng món đồ trong kho chất lên xe, còn phụ thân đã đến từ đường cáo tri tổ tông.
Chỉ có ta rảnh rỗi đứng một bên, ôm chiếc hộp gỗ nhỏ của mình, tha thiết trông mong ở cửa.
Cái hộp không nặng, bên trong đựng vỏ kẹo ta gom góp, con rối gỗ ca ca đẽo cho ta thuở bé, còn có tấm bùa bình an huynh ấy xin cho ta vào Tết Thượng Nguyên năm ngoái.
Ca ca nhìn thấy ta, bước chân khựng lại.
"Oản Oản, muội đứng ở đây làm gì?"
"Ta và hộp nhỏ cùng đi."
Ta nâng cái hộp lên cao một chút.
Thần sắc huynh ấy hơi ngưng trọng, trao đổi ánh mắt với nương.
Nương quay mặt đi chỗ khác.
"Oản Oản, muội muốn đi kinh thành sao?"
Ca ca nhìn vào mắt ta hỏi.
Ta gật đầu: "Mọi người đi đâu, ta đi đó."
Nương đi tới, lòng bàn tay dừng lại trên đỉnh đầu ta một lúc, ấm áp vô cùng.
"Tĩnh Chi, hay là..."
"Nương."
Ca ca cắt ngang lời bà, gọi một tiếng.
"Người biết mà, Oản Oản muội ấy..."
Huynh ấy không nói tiếp, chỉ thở dài một hơi.
Phụ thân không biết đã tới từ lúc nào, đặt tay lên vai nương.
"Nếu Tĩnh Chi có thể cưới được Công chúa, tiền đồ sẽ có chỗ dựa. Oản Oản... chung quy là không có phúc phần đó."
Nương dùng ống tay áo thấm khóe mắt, nhẹ giọng hỏi ta: "Oản Oản ở lại nhà, có được không?"
"Mọi người không đi nữa sao?"
Ta nhìn bà.
Giữa trán ca ca nổi lên một tia nôn nóng, huynh ấy móc từ trong ngực ra mấy đồng tiền nhét vào tay ta.
"Thôi, nói với muội cũng chẳng rõ ràng. Cầm lấy đi mua hồ lô ngào đường đi."
Ta nắm chặt tiền vui vẻ quay người, vừa bước qua ngạch cửa thì nghe thấy cuộc đối thoại sau lưng.
"Nương, Oản Oản tuyệt đối không thể vào kinh. Cứ để nó ở lại nhà cũ này, giữ vài người ở lại chăm sóc."
"Đợi sau này yên ổn rồi, sẽ tìm cho nó một mối hôn sự. Kinh thành... là nơi nó vạn lần không thể đến."
"Cứ nghe theo Tĩnh Chi đi."
…
2
Ta siết chặt mấy đồng tiền trong tay, hốc mắt có chút nóng.
Bọn họ luôn nghĩ ta không hiểu, nói chuyện chẳng bao giờ tránh mặt ta.
Nhưng đại phu đã nói, tâm trí ta chỉ là dừng lại ở lúc ba tuổi mà thôi.
Tết Trung Thu năm ngoái, ca ca dẫn ta đi xem đèn, trong lúc đám đông chen lấn xô đẩy, ta bị ngã vỡ đầu.
Hôn mê hai ngày, đến khi tỉnh lại, mọi thứ đã trở nên xa lạ khiến ta chẳng còn nhận ra.
Vết thương trên đầu chữa được, nhưng tâm trí lại mãi dừng ở tuổi lên ba.
Nương tìm khắp danh y, thuốc thang từng bát từng bát đổ vào, kim bạc từng cây từng cây châm lên.
Ban đầu họ cũng tràn đầy hy vọng, sau đó niềm hy vọng ấy cứ nhạt dần.
Ta bắt đầu không nhận rõ người, gọi quản sự là cha, gọi trù nương là mẹ.
Phải tốn rất nhiều công sức, mới nhớ lại được mọi người.
Mãi về sau, họ không mời đại phu nữa.
Trong viện có thêm một nha hoàn tên là Thu Ý, chuyên đi theo ta.
Ca ca ngày càng bận rộn.
Ngay cả sinh thần năm tuổi của ta, huynh ấy cũng quên mất.
Ta quẹt mắt, đi về phía sâu trong con hẻm.
3
Ta không đi về phía con phố dài bán hồ lô ngào đường.
Mà rẽ qua góc hẻm, chạy thẳng đến cánh cửa sơn son đỏ thắm ở đối diện.
Nơi đó người qua lại thưa thớt, kẻ đi đường thà đi vòng xa hơn một chút còn hơn đi qua đó.
Phố phường đồn đại, bên trong đó có một vị "Diêm Vương sống".
Nhưng ta biết, trong điện Diêm La ấy giấu một vị Bồ Tát.
Người thường xuyên lấy rất nhiều bánh ngọt cho ta ăn, có bánh hạnh nhân ngọt ngào, bánh quế hoa dẻo thơm, còn có món tô lạc (phô mai) vừa vào miệng đã tan...
Ở trong phủ, Thu Ý luôn ăn hết phần điểm tâm của ta.
Ta đi tìm ca ca đòi, ả liền lôi cánh tay ta kéo ngược trở về.
"Cô nương hôm nay ăn đủ rồi, ăn nhiều nữa sẽ không tiêu hóa được đâu."
Về đến phòng, ả véo vào miếng thịt non mềm nhất ở mặt trong đùi ta, hung dữ nói với ta:
"Thiếu gia sớm đã mặc kệ ngươi rồi. Một con ngốc, ăn nhiều thế để làm gì?"
Ta đau đến hít khí lạnh, ả dựng ngón trỏ lên trước môi: "Suỵt. Ngươi nhìn cái phủ này xem, người ta tin ngươi hay là tin ta?"
Ả là cháu gái của Hứa ma ma.
Hứa ma ma là vú nuôi của nương.
Khi đói không chịu nổi, ta sẽ lén trốn ra ngoài.
Lần trước ở trong hẻm nhìn thấy một con chó nhỏ trắng muốt, đang ngậm nửa cái chân giò heo bóng loáng.
Ta đi theo sau nó, nhỏ giọng thương lượng:
"Cái chân giò đó hình như để lâu rồi... Ngươi đừng ăn kẻo đau bụng, cho ta được không?"
Đôi mắt ươn ướt của nó nhìn ta, cái đầu nghiêng nghiêng.
"Hay là... chúng ta mỗi người một nửa?"
Ta nuốt nước miếng: "Thu Ý nói, đứa trẻ ngoan là phải biết chia sẻ."
Nó lùi lại phía sau.
Ta đói đến hoa mắt, hai đầu gối mềm nhũn liền quỳ xuống trước mặt nó.
Học theo dáng vẻ nương lạy Phật, chắp hai bàn tay nhỏ lại.
"Cẩu đại tiên ở trên cao, nếu để Oản Oản được ăn no, ta nhất định sẽ tô tượng vàng cho ngài."
Nói xong, cung cung kính kính dập đầu ba cái.
Góc trán chạm xuống mặt đất lạnh lẽo, trước mắt tối sầm từng trận.
Đợi đến khi ta ngẩng đầu lên, chó nhỏ và chân giò đều đã biến mất.
Sau lưng lại truyền đến một tiếng cười khẽ.
4
Ta quay đầu lại, trong khoảnh khắc ấy, phảng phất như nhìn thấy Bồ Tát.
Người còn đẹp hơn cả tượng trong miếu, bạch y như tuyết, trong lòng đang ôm con chó nhỏ màu trắng kia.
Cái chân giò bóng loáng rơi ngay dưới chân người.
"Ngươi là con cái nhà ai? Đói thì nên về nhà đi."
Giọng nói tựa như ngọc đá va vào nhau, thanh thúy êm tai.
"Ta là Oản Oản."
Ta nhìn chằm chằm cái chân giò dưới đất, nuốt nước miếng.
"Ca ca không cho ta ăn nhiều, nương bảo phải chú ý nghi thái... nhưng nghi thái là cái gì, ta tìm mãi không thấy."
Ta rụt rè chỉ tay về phía đó.
"Cái đó... ta có thể ăn không? Rơi xuống đất rồi, chó nhỏ ăn vào sẽ bị đau bụng đấy."
Người hơi sững lại: "Bẩn rồi, không ăn được."
"Được mà."
Ta vỗ vỗ bụng mình: "Thu Ý tỷ tỷ thường cho ta ăn đồ rơi dưới đất, tỷ ấy nói... ta chỉ xứng ăn những thứ đó."
Ý cười trên mặt Bồ Tát bỗng chốc nhạt đi.
Người quay lại gọi tùy tùng, giọng trầm xuống: "Đi tra xem, đây là con cái nhà ai."
Tùy tùng nhìn kỹ ta một cái, lộ vẻ kinh ngạc.
"Vương gia, đây hình như là... muội muội của Thẩm Tĩnh Chi. Nửa năm trước thuộc hạ còn thấy hắn bế ra ngoài, nghe nói sau đó bị ngã thương đầu, sao bây giờ lại..."
"Mới có nửa năm."
Bồ Tát, không, gương mặt Vương gia như đóng băng.