Vương Gia, Ta Đến Làm Muội Muội Của Ngài Đây - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

"Khá cho một Hồng Lô Tự Thiếu Khanh phong quang tễ nguyệt."


Người nhìn lại ta, ánh mắt phức tạp: "Nếu ngươi muốn ăn, thì đứng lên mà ăn. Từ nay về sau, không cho phép quỳ dưới đất xin ăn nữa."


Ta lồm cồm bò dậy, vẫn còn ngơ ngác.


Vương gia sai người bưng lên từng đĩa bánh ngọt, kiểu dáng tinh xảo, hương thơm nức mũi.


Người lại lấy một chiếc khăn sạch, nhẹ nhàng lau sạch tay và mặt cho ta.


"Ăn đi, bao no."


Ta chộp lấy một miếng bánh quế hoa, nhưng lại đưa đến bên môi người trước: "Bồ Tát, huynh cũng ăn đi."


Người hơi nghiêng đầu: "Ngươi gọi ta là gì?"


"Bồ Tát đó."


Ta nghiêm túc nói: "Nương bảo, chỉ có Bồ Tát mới tốt bụng như vậy."


Ta lại quỳ xuống, hai tay chắp lại, giống như mỗi lần theo nương đi dâng hương thành tâm cầu nguyện.


"Bồ Tát ở trên cao, phù hộ cho ca ca thăng quan thuận lợi, cha mẹ thân thể khỏe mạnh."


Người hỏi: "Vậy còn ngươi? Ngươi muốn gì?"


Mắt ta sáng lên: "Ta muốn trở nên thông minh! Như vậy nương sẽ cho ta dọn về viện của bà..."


"Đã lâu lắm rồi nương không ôm ta ngủ."


Vương gia lắc đầu: "Đáng tiếc, ta không phải Bồ Tát."


Ta ngẩn ra: "Vậy huynh là ai?"


"Tống Vân Diễm."


5


Cái tên này ta từng nghe qua.


Ca ca cũng từng nhắc đến, bảo rằng ở kinh thành đắc tội ai cũng được nhưng không được đắc tội vị Diêm Vương này.


Hắn sát phạt quyết đoán, ngay cả trên triều đường cũng dám trước mặt Hoàng thượng đè người ta xuống đất mà đánh.


Hoàng thượng lại đặc biệt dung túng vị huynh trưởng này, nghe nói năm xưa chính vì Tống Vân Diễm thể nhược nhường ngôi, mới có Thánh thượng ngày nay.


Nhưng ta nhìn huynh ấy, một chút cũng chẳng giống Diêm Vương.


"Huynh không phải Diêm Vương."


Ta kiên định nói: "Huynh chính là Bồ Tát."


Tống Vân Diễm ngẩn người, bỗng nhiên bật cười.


Ta bị nụ cười ấy làm chói mắt.


"Thú vị đấy. Ngươi không sợ ta?"


"Không sợ."


Người đưa tay ra, lòng bàn tay hướng lên trên: "Đã không sợ, vậy ngươi đến làm muội muội của ta, thế nào?"


Ta bò dậy, theo bản năng lùi lại nửa bước, lắc đầu.


"Không được... Ca ca sẽ không vui."


Nương từng nói, lúc ta mới sinh ra, ca ca ôm tã lót không chịu buông tay, nói nhất định phải để ta làm đứa em gái hạnh phúc nhất thiên hạ.


Huynh ấy bây giờ chỉ là quá bận rộn, mới quên mất ta thôi.


Tống Vân Diễm nhìn ta, trong đáy mắt có thứ gì đó ta xem không hiểu.


"Ăn đồ của ta, lại còn không chịu làm người của ta?"


Ta cúi đầu nhìn miếng bánh cắn dở trong tay, do dự một lát, rồi đưa trả lại.


Người khựng lại, nhưng rồi đẩy tay ta về.


"Thôi, ngươi ăn đi."


Ta nhìn huynh ấy, lại nhìn miếng bánh, bắt đầu ăn từng miếng nhỏ, miệng ngậm đồ ăn nói lúng búng.


"Đa tạ."


Người xoay người định đi, lại dừng bước, nghiêng nửa mặt qua.


"Về sau nếu đói bụng, cứ đến gõ cánh cửa kia."


"Đó là nhà huynh sao?"


"Phải."


Sau đó, ta lại đến gõ cửa năm sáu lần nữa.


Tống Vân Diễm không những cho ta điểm tâm, mà còn để con chó nhỏ màu trắng kia chơi cùng ta.


Có lần ta ôm chó nhỏ phơi nắng, thầm nghĩ, nếu huynh ấy là ca ca của ta thì tốt biết mấy.


......


6


Lúc này đây, ta kiễng chân, một lần nữa gõ vang cánh cửa lớn ấy.


Cửa mở.


Là Vũ Dương bên cạnh Tống Vân Diễm.


Hắn thấy là ta, có chút kinh ngạc: "Oản Oản? Sao cô nương lại..."


"Vương gia đâu rồi?"


Ta ngẩng đầu hỏi.


"Ở thư phòng."


Ta ôm chiếc hộp gỗ nhỏ chạy qua hành lang gấp khúc.


Tống Vân Diễm từ giữa đống sách ngước mắt nhìn ta, trong mắt lướt qua một tia kinh ngạc, lập tức phân phó.


"Đi lấy chút điểm tâm lên đây."


Ta đặt nhẹ cái hộp lên bàn của huynh ấy, lại xếp mười đồng tiền kia thành một hàng ngang.


"Đại ca ca, những thứ này... đều cho huynh."


Ánh mắt huynh ấy rơi trên những món đồ đó, rồi lại chuyển về mặt ta.


"Đây là ca ca, nương và phụ thân tặng ta, là những thứ quý giá nhất của ta."


Ta chỉ chỉ mấy đồng tiền: "Đây là ca ca sáng nay mới cho."


Tống Vân Diễm không hiểu: "Thế này là ý gì?"


Vũ Dương ở ngoài cửa thấp giọng nói: "Vương gia, thuộc hạ vừa thấy Thẩm gia đang chất đồ lên xe, nghe nói Thẩm Tĩnh Chi tấn thăng, sắp cưới Công chúa, cả nhà dời đến kinh thành. Chỉ là..."


Hắn nhìn ta một cái, không nói tiếp nữa.


Ta nhỏ giọng tiếp lời: "Ca ca nói, nếu ta đi theo, Công chúa sẽ không thích huynh ấy, huynh ấy sẽ không có tân nương tử. Nương bảo ta ở lại đây cho ngoan, nói sau này sẽ về thăm ta."


Vũ Dương: "Tiểu thư Oản Oản mới năm tuổi, thế này chẳng phải là..."


Tống Vân Diễm cầm một đồng tiền lên, xoay xoay giữa các ngón tay.


"Bọn họ không cần ngươi nữa?"


Huynh ấy hỏi.


Ta gật đầu.


"Vậy ta cần."


Huynh ấy thu đồng tiền vào lòng bàn tay, ngước mắt nhìn thẳng vào ta.


"Ngươi phải nghĩ cho kỹ, là tự ngươi bỏ tiền mua ta làm ca ca của ngươi. Đã mua rồi, thì không được hối hận."


"Nếu dám hối hận... ta sẽ ăn thịt ngươi."


Ta sợ hãi rụt người lại, rồi nhớ ra điều gì, lí nhí nói: "Ca ca là Bồ Tát, Bồ Tát không ăn thịt người."


Huynh ấy luôn mồm nói muốn ăn thịt Tiểu Bạch, nhưng quay đi liền sai người hầm chân giò lớn cho nó.


Khóe môi Tống Vân Diễm dường như khẽ cong lên, lập tức phân phó Vũ Dương.


"Đi dọn dẹp một gian phòng."


"Mời thêm một đại phu tới nữa."


7


Đợi đến khi đại phu tới, ta đã ăn hết sạch một đĩa bánh quế hoa.


Lão đại phu bắt mạch kỹ càng, lại nhẹ nhàng ấn ấn vết sẹo cũ nơi góc trán ta, trầm ngâm hồi lâu mới mở lời.


"Tiểu thư tuy bị thương nặng ở đầu, nhưng nếu dốc lòng điều dưỡng, lại kết hợp với châm pháp độc môn của Lạc Thần Y... chưa hẳn là không có cơ hội khỏi hẳn."


Vũ Dương nghe vậy mắt sáng lên: "Vương gia, vị cao đồ của Lạc Thần Y kia, chẳng phải hiện giờ đang ở trong cung chữa trị cho Hoàng hậu nương nương sao?"


Tống Vân Diễm không lập tức trả lời.


Ánh mắt huynh ấy dừng lại nơi khóe miệng dính vụn bánh của ta, đưa tay dùng đầu ngón tay lau đi.


"Viết thư về kinh."


"Bảo tên đồ đệ đó mời sư phụ hắn tới đây."

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo