Vương Gia, Ta Đến Làm Muội Muội Của Ngài Đây - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

10


Một ngày trước khi lên đường, ta kéo tay áo Tống Vân Diễm nài nỉ huynh ấy ra phố.


Ta lo kinh thành không có những món đồ chơi vụn vặt như ở Thanh Châu, huynh ấy nói sau này không biết bao giờ mới quay lại.


Nơi này vốn chỉ là biệt viện để huynh ấy ở tạm.


Ta chọn được một chiếc chong chóng tre trước sạp hàng, vừa kiễng chân định lấy, một tên ăn mày đầu bù tóc rối bỗng nhào tới quỳ rạp xuống đất, sống chết túm lấy vạt váy ta.


"Tiểu thư! Tiểu thư tha mạng... Cầu xin người cứu nô tỳ với!"


Ta bị dọa giật mình: "Ngươi là ai?"


Người nọ dùng tay gạt mớ tóc bẩn thỉu ra, lộ ra đôi mắt đục ngầu.


"Là nô tỳ đây mà... Thu Ý đây."


Ta ngẩn người.


Sao ả lại ra nông nỗi này?


Quần áo rách rưới, mặt mũi đầy vết bầm tím, chẳng còn chút dáng vẻ lanh lợi nào khi còn ở Thẩm gia.


Ánh mắt Thu Ý lướt qua ta, rơi trên người Tống Vân Diễm, bỗng nhiên gào khóc chói tai.


"Tiểu thư! Sao người có thể liên thủ với người ngoài đuổi chúng nô tỳ đi? Người làm thế... sau này ăn nói thế nào với Thiếu gia?"


"Nô tỳ tìm người khổ cực biết bao, người lại sai người đánh gãy tay ca ca nô tỳ. Người phải ăn nói sao với Hứa ma ma, với Phu nhân đây!"


Ta lùi lại nửa bước, nắm chặt lấy tay Tống Vân Diễm.


"Huynh ấy không phải người ngoài."


"Huynh ấy là ca ca ta."


"Ca ca người?"


Thu Ý hận thù chỉ vào Tống Vân Diễm: "Ca ca người là Thẩm Tĩnh Chi thiếu gia! Tên lưu manh không biết từ đâu chui ra này dỗ ngọt người nhận thân, người liền tin sao? Tiểu thư, mau báo quan..."


Lời còn chưa dứt, Tống Vân Diễm đã nhấc chân đạp ả ngã lăn ra đất.


"Thứ súc sinh khinh chủ vong ơn, cũng xứng kêu oan?"


Thu Ý cuộn mình trên mặt đất ho ra bọt máu, không dám hó hé tiếng nào nữa.


Tống Vân Diễm kéo ta vào lòng, che mắt ta lại.


"Đừng nhìn. Bẩn."


11


Sau khi trở về, huynh ấy cứ ở lì trong thư phòng.


Vũ Dương len lén hỏi ta: "Vương gia làm sao vậy?"


Ta cầm chiếc chong chóng trong tay, nhỏ giọng nói: "Có lẽ là... ta không đưa chong chóng cho huynh ấy chơi."


Vũ Dương bật cười.


Ta kéo kéo tay áo hắn, kiễng chân ghé sát tai hắn: "Vũ Dương đại ca, ta đưa cái này cho Đại ca ca chơi, huynh đi mua cho ta một cái mới nhé, được không?"


"Tại sao lại bắt ta mua?"


Vũ Dương cố ý trêu ta: "Chong chóng có phải cho ta đâu."


Ta chớp chớp mắt: "Ta nhìn thấy rồi nha, hôm qua huynh đếm bạc trong phòng, trắng lóa, có nhiều ơi là nhiều luôn!"


Hắn hoảng hốt bịt miệng ta lại, hạ thấp giọng.


"Tổ tông của ta ơi, đó là vốn liếng ta dành dụm để cưới vợ đấy, ngàn vạn lần người đừng nói ra ngoài!"


"Vậy huynh có mua cho ta không?"


"...Mua, đi mua ngay đây."


Lúc quay đi còn lầm bầm một câu: "Thế này chẳng phải khôn lanh lắm sao, còn chữa trị cái gì nữa?"


Ta cầm chong chóng đẩy cửa thư phòng ra.


Tống Vân Diễm đứng bên cửa sổ, không biết đang nhìn cái gì.


"Oản Oản, có sợ không?"


Huynh ấy không quay đầu lại.


"Sợ cái gì cơ?"


Ta đi đến bên cạnh, nhét chong chóng vào tay huynh ấy: "Đại ca ca, cho huynh mượn chơi đấy. Nhưng không được làm hỏng đâu nhé. Ta chỉ có một cái này thôi."


Cuối cùng huynh ấy cũng xoay người lại, cúi đầu nhìn ta.


"Muội không trách ta sao? Chưa hỏi ý muội đã xử lý nô tỳ cũ của muội."


Ta lắc đầu: "Chắc chắn ả đã chọc Đại ca ca không vui rồi."


"Thu Ý đối xử với ta không tốt, tại sao ta phải trách Đại ca ca là người tốt với ta? Chỉ là... ả nói sau này ả sẽ làm thiếp của ca ca ta, nói thiếp cũng là chủ tử, như vậy chúng ta sẽ bình đẳng. Ta phải chia đồ tốt cho ả một nửa, nếu không ả sẽ dỗ ca ca không thích ta nữa."


"Nhưng mà Thu Ý không cần dỗ, ca ca... đã không cần ta nữa rồi."


Tống Vân Diễm cúi người bế ta lên.


"Oản Oản, từ nay về sau, không ai có thể bắt muội chia một nửa đồ đạc, càng không có ai có thể dỗ ta ghét bỏ muội."


"Chiếc chong chóng này là của muội. Ta, cũng là Đại ca ca của muội."


Ta trộm vui mừng: "Tốt quá rồi... Ta có hai cái chong chóng rồi."


Tống Vân Diễm...


12


Kinh thành còn phồn hoa hơn ta tưởng tượng.


Tin tức Tiêu Dao Vương hồi kinh truyền đi nhanh chóng, quà tặng của các phủ như nước chảy gửi vào cửa, có rất nhiều món đồ lạ lẫm ta chưa thấy bao giờ.


Chưa đến nửa ngày, đầu đường cuối ngõ đều đang đồn đại.


Vị Diêm Vương mặt lạnh kia, vậy mà lại nhận một nghĩa muội.


Buổi chiều, một tỷ tỷ xinh đẹp mặc đồ màu đỏ rực cưỡi ngựa xông vào hoa sảnh như một cơn gió, đôi mắt sáng lấp lánh đánh giá ta.


"Đại ca, huynh nhặt được bảo bối nhỏ này ở đâu thế? Trông xinh xắn quá."


Tỷ ấy đưa tay định véo má ta.


Tống Vân Diễm dùng tay gạt ra thay ta: "Thu cái vuốt của muội lại."


Tỷ ấy bĩu môi, rụt tay về, nhưng vẫn cúi người sát lại gần ta: "Tên là Oản Oản đúng không? Ta là Ngũ tỷ tỷ của muội."


"Là đứa mà Thẩm Tĩnh Chi không cần."


Tống Vân Diễm nhàn nhạt nói.


Ngũ công chúa???


Lúc này ta mới phản ứng lại thân phận của tỷ ấy, mở to mắt, tò mò quan sát.


"Thẩm Tĩnh Chi? Hắn ta chẳng phải chỉ có một muội muội thôi sao? Ở đâu chui ra thêm một đứa nữa?"


Tai ta dựng đứng lên.


Ca ca cũ của ta... lại có thêm muội muội rồi?


Vũ Dương đứng bên cạnh tiếp lời: "Đúng thế Công chúa, Thẩm Tĩnh Chi đào đâu ra một muội muội khác chứ?"


Ngũ công chúa thuận tay đút cho ta một quả nho, bĩu môi.


"Thẩm gia dạo trước dọn vào kinh rồi. Nhà hắn đúng là có một cô muội muội, nhan sắc... không bằng tiểu khả ái này của Đại ca. Mồm mép lanh lợi, xuất khẩu thành thơ, thông minh thì có thông minh, nhưng ánh mắt kia... toàn là diễn. Ta không thích."


Ta chậm rãi nhai quả nho.


Hóa ra Ngũ công chúa chính là tẩu tử tương lai của ta.


Tỷ ấy đẹp thật, giống như người bước ra từ trong tranh vậy.


Tống Vân Diễm ngước mắt: "Nghe nói muội muốn gả cho hắn?"


"Gả ai? Thẩm Tĩnh Chi? Hắn ta là cái thá gì mà xứng cưới ta?"

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo