Vương Gia, Ta Đến Làm Muội Muội Của Ngài Đây - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

8


Sau đó, ta liền ở lại nơi này.


Mỗi ngày cùng Tiểu Bạch đuổi bắt bóng trong sân, thi thoảng nhớ ca ca và nương, lại trốn sau cột len lén quệt nước mắt.


Tống Vân Diễm luôn có thể tìm được ta.


Huynh ấy bế ta lên đùi, hỏi: "Oản Oản, có muốn đi săn thú không?"


"Săn thú?"


"Ừ, muội thích cái gì? Đại ca ca săn về cho muội."


"Thỏ con!"


Mắt ta sáng rực.


Trước kia ca ca nói sẽ tặng ta một con thỏ nhỏ làm quà sinh thần, nhưng huynh ấy đã quên mất.


Tống Vân Diễm quả thực chuẩn bị ngựa, bọc ta trong áo choàng mang ra khỏi thành.


Rừng sâu cỏ rậm, vậy mà huynh ấy thực sự săn cho ta một con thỏ đen.


Ta đặt tên cho nó là Tiểu Hắc.


Từ đó Tiểu Hắc và Tiểu Bạch trở thành oan gia, rượt đuổi nhau khắp viện.


Trên dưới trong phủ đối đãi với ta cực tốt, nhà bếp luôn hâm nóng điểm tâm, Vũ Dương ra ngoài trở về, trong ngực nhất định sẽ giấu hồ lô ngào đường.


Hôm nay, Tiểu Hắc lẻn vào thư phòng của Tống Vân Diễm.


Ta bò vào gầm giường bắt nó, lại nghe thấy bên ngoài có tiếng người.


Là Vũ Dương đang nói chuyện.


"Vương gia, Thẩm Tĩnh Chi quả thực bạc tình. Nữ tỳ hắn để lại không những chẳng thèm đoái hoài gì đến tiểu thư Oản Oản, mà còn đón cả họ hàng thân thích vào trạch viện."


"Đây rõ ràng là tu hú chiếm tổ chim khách."


Tống Vân Diễm: "Dọn dẹp cho sạch sẽ."


"Còn nữa... Thẩm Tĩnh Chi trước đó vào kinh nhậm chức, Ngũ công chúa dường như thấy hắn thuận mắt. Có điều thánh chỉ tứ hôn vẫn chưa ban xuống, có cần..."


"Cần cái gì? Ngũ muội của ta, há lại là kẻ ngốc chỉ biết nhìn vẻ bề ngoài sao."


Đang nghe, Tiểu Hắc vèo một cái chui ra ngoài.


Ta cũng bò theo ra khỏi gầm giường, vỗ vỗ y phục: "Đại ca ca, ta vào bắt Tiểu Hắc, không có làm lộn xộn đồ đạc đâu."


Huynh ấy cầm lấy khăn tay, lau vết bụi trên trán ta: "Không sao."


Im lặng một lát, huynh ấy bỗng nhiên hỏi.


"Oản Oản có muốn vào kinh không?"


Ta lắc đầu: "Cha mẹ không cho, ca ca cũng bảo ta ngoan ngoãn đợi ở nhà."


Vũ Dương không nhịn được xen vào: "Nhưng tiểu thư không vào kinh, làm sao tìm Lạc thần y chữa cái đầu này?"


Ta hỏi: "Nếu ta vào kinh... thì có thể trở nên thông minh sao?"


"Đại ca ca có phải... cũng muốn ta trở nên thông minh không?"


Tống Vân Diễm dùng ánh mắt trong veo nhìn ta.


"Ta muốn muội được làm chính mình. Không cần phải lấy lòng ai, không cần nhìn sắc mặt người khác, biết phân biệt đúng sai, hiểu rõ sự lý, giống như tất cả những đứa trẻ khác, đường đường chính chính mà lớn lên."


Ta nhăn mũi: "Thế thì khó lắm."


"Có ta ở đây, muội cứ việc thử xem sao."


Ta gật đầu, hiểu mà như không hiểu: "Vậy ta nghe lời Đại ca ca. Đại ca ca thích ta thông minh, ta sẽ làm một Oản Oản thông minh."


Vũ Dương đứng bên cạnh bật cười: "Lời này nghe lòng vòng quá... Nhưng tiểu thư Oản Oản vốn dĩ đã thông minh rồi, hôm qua còn biết chia cho thuộc hạ một nửa xâu hồ lô ngào đường nữa mà."


Đuôi lông mày Tống Vân Diễm khẽ nhướng lên: "Ngươi ăn hồ lô ngào đường của Oản Oản?"


Vũ Dương vẫn chưa nhận ra nguy hiểm, cười hì hì đáp: "Vương gia chưa được ăn sao? Ngọt lắm đó ạ."


Lời còn chưa dứt, đã thấy sắc mặt chủ tử nhà mình lạnh đi vài phần.


Ta vội vàng bám lấy vai Tống Vân Diễm, thì thầm vào tai huynh ấy: "Vũ Dương đại ca thích ăn chua, xâu hồ lô đó chua đến ê cả răng, không ngon đâu..."


Sương lạnh nơi đáy mắt Tống Vân Diễm bỗng chốc tan biến, huynh ấy co ngón tay cào nhẹ lên chóp mũi ta.


"Tiểu quỷ tinh ranh."


9


Ngày về kinh ấn định vào ba hôm sau.


Trong phủ trên dưới bận rộn thu dọn hòm xiểng, Vũ Dương thấy ta ôm bọc hành lý nhỏ đi theo sau, cười đuổi ta đi.


"Tiểu thư Oản Oản ra sân chơi đi, ở đây không cần người giúp đâu."


Ta đành bưng một đĩa bánh ngọt ngồi xuống dưới hiên, bẻ vụn ra đút cho Tiểu Bạch và Tiểu Hắc.


"Tiểu Bạch, ngươi đã đến kinh thành bao giờ chưa?"


Ta khua tay vẽ ra một vòng tròn thật lớn.


"Nghe nói kinh thành to thế... này cơ! Vũ Dương đại ca bảo, hồ lô ngào đường ở đó vừa đỏ vừa bóng, ngọt dính cả răng."


Tiểu Hắc sán lại cọ cọ vào lòng bàn tay ta.


"Đúng rồi, kinh thành cũng là quê hương của Đại ca ca đấy."


Ta xoa xoa cái đầu đầy lông của nó.


"Huynh ấy nói, ở đó sẽ không ai bắt nạt ta nữa."


Lời còn chưa dứt, Tiểu Hắc bỗng ngậm lấy cả miếng bánh, lao xuống bậc thềm.


Tiểu Bạch sủa gâu gâu đuổi theo.


Ta phủi quần áo đứng dậy, đi tìm Vũ Dương.


Hắn đang ôm một chồng sách bỏ vào rương, lúc xoay người có một cuộn tranh từ kẽ sách trượt ra, lăn trên đất mở ra một nửa.


Cô bé trong tranh mặc áo màu vàng mỡ gà, đang ngồi trên xích đu cười.


Mắt cười cong cong, lại có vài phần...


"Đây là ta sao?"


Ta ngồi xổm xuống xem.


Tay Vũ Dương run lên, vội vàng nhặt bức tranh.


"Đây là... muội muội của Vương gia."


"Đại ca ca còn có muội muội sao?"


Hắn im lặng một lát, có chút tiếc nuối.


"Vương gia vốn là song sinh long phụng. Thuở nhỏ có người hạ độc hại người, là muội muội người ăn nhầm đĩa bánh đó... gánh nạn thay cho người."


Ta ngẩn ngơ nhìn: "Tỷ ấy... trông giống ta quá."


"Đúng là có vài phần giống."


Vũ Dương cẩn thận cất kỹ bức tranh, thở dài.


"Vương gia vẫn luôn áy náy chuyện này, đã thành tâm bệnh. Oản Oản tiểu thư, người cứ coi như không biết gì đi nhé."


Hắn lắc đầu, cười tự giễu.


"Ta nói với người những chuyện này làm gì chứ, người lại không..."


"Ta hiểu mà."


Hắn sững sờ.


Ta nghiêm túc nói: "Đại ca ca mất muội muội, ta mất ca ca. Bây giờ chúng ta ở bên nhau, thì lại có ca ca, lại có muội muội rồi, đúng không?"


Sau lưng có tiếng bước chân đến gần.


Một bàn tay đặt lên đỉnh đầu ta, nhẹ nhàng xoa xoa.


"Phải, ta có muội muội rồi, muội cũng có ca ca rồi."


Tống Vân Diễm cúi người bế bổng ta lên, ước lượng một chút: "Gần đây có phải béo lên rồi không?"


Trong lòng ta hoảng hốt, vội vàng véo véo thịt mềm trên bụng, cố sức hít sâu một hơi: "Không béo không béo..."


Đáy mắt huynh ấy lướt qua ý cười: "Ý ta là, tuy có thêm chút thịt, nhưng vẫn còn nhẹ quá. Sau này muốn ăn gì, cứ bảo với bọn Vũ Dương."


Lúc này ta mới thở phào nhẹ nhõm.

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo