Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
1
Ngày công bố điểm thi thử, từ vị trí thứ năm của khối vọt lên thứ ba.
Còn Phương Miểu lại từ vị trí thứ hai mươi rớt xuống ngoài ba mươi.
Có người nói một câu:
"Phương Miểu sao lại tụt lùi nhiều như vậy?"
"Thẩm Chi lại tiến thêm hai bậc rồi."
Cô ta lập tức đỏ hoe mắt nhìn tôi, ánh mắt như oán trách.
"Thẩm Chi, lần này cậu vui rồi."
"Cậu ngày nào cũng học hành chăm chỉ như vậy, chẳng phải là muốn người khác thấy Cố Thâm đã chọn sai người sao."
Nói xong, cô ta liền chạy vụt ra ngoài.
Chuông vào học vang lên, nhưng cô ta vẫn chưa quay lại lớp.
Thầy giáo không hiểu chuyện gì, bảo tôi – lớp trưởng đi tìm Phương Miểu.
Nửa tiếng sau.
Tôi nhìn thấy Phương Miểu ngồi trên bồn hoa bên cạnh sân bóng rổ.
Đối diện cô ta là Cố Thâm đang cúi người dỗ dành.
Không biết Cố Thâm đã nói gì, Phương Miểu liền cười ra nước mắt.
Ánh nắng xuyên qua tán cây, đổ bóng lấp lánh lên hai người họ, giống như khung cảnh nam nữ chính trong phim thần tượng học đường.
Thấy tôi đến, Cố Thâm nheo mắt, dường như để trút giận thay Phương Miểu, anh ta ném trái bóng rổ trong tay về phía tôi.
Nhưng trái bóng lại vô tình đập trúng máy trợ thính của tôi.
Sau tiếng ù ù bên tai, tai trái của tôi hoàn toàn không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào nữa.
Cố Thâm rõ ràng không ngờ tới, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc rồi vụt tắt.
Sau đó đi về phía tôi.
"Thẩm Chi, cậu chuyển trường đi."
"Tính Phương Miểu dễ nổi nóng, vì cậu mà cứ cãi nhau với tôi."
Rõ ràng một tháng trước, anh ta còn hỏi tôi:
"Chi Chi, sau khi thi đại học, cậu làm bạn gái tôi được không?"
……
Kỳ thi đại học đã đến gần, theo bản năng tôi muốn từ chối.
Nhưng Cố Thâm lại nói: "Thẩm Chi, đừng làm khó tôi".
"Cậu còn ở đây một ngày, Hạ Hạ sẽ không vui một ngày."
"Cậu cũng không muốn chú gặp khó khăn đúng không?"
Ba của tôi đang làm việc ở Cố thị.
Vì Phương Miểu, anh ta không ngần ngại lấy công việc của ba tôi ra để uy hiếp.
Tôi biết ba đã làm việc ở Cố thị nhiều năm, từ năm hai mươi hai tuổi đến bốn mươi lăm tuổi. Tôi không thể để ba vì tôi mà thất nghiệp ở tuổi trung niên.
"Được."
Cố Thâm dường như thở phào nhẹ nhõm:
"Đợi cô ấy hết giận, tôi sẽ cho cậu quay lại."
Phương Miểu dường như nghe thấy, đi tới làm nũng kéo tay Cố Thâm:
"A Thâm, em thấy Mười Trung cũng không tệ."
Mười Trung là trường cấp ba xếp cuối ở thành phố Hải Thành.