Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Thâm đương nhiên biết.
Chỉ là anh ta cười nhạt:
"Được, nghe em."
Tôi nắm chặt những mảnh vỡ của máy trợ thính trong lòng bàn tay, nó cắm sâu vào da thịt tôi.
Rất đau, nhưng tôi đã kìm nén được mong muốn rơi lệ.
Lâu sau, tôi ném những mảnh vỡ của máy trợ thính vào thùng rác.
Sau đó quay người rời đi.
2
Cố Thâm rất nhanh đã hoàn tất thủ tục chuyển trường cho tôi.
Tin tức tôi sắp rời đi cả trường đều biết.
Lúc thu dọn đồ đạc, mọi người bàn tán xôn xao:
"Không phải chứ, Cố Thâm thật sự vì Phương Miểu mà đuổi Thẩm Chi đi sao? Hai người không phải là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau sao?"
"Haizz, bảo sao thanh mai trúc mã không bằng người mới, trước kia Cố Thâm đối xử với Thẩm Chi tốt như vậy, từ khi Phương Miểu xuất hiện, Cố Thâm không còn cùng Thẩm Chi về nhà nữa."
"Đáng tiếc thật, Thẩm Chi học giỏi như vậy, vốn có hy vọng thi Thanh Hoa Bắc Đại, lúc này chuyển trường, ảnh hưởng chắc chắn rất lớn."
"Nghe nói còn đến Mười Trung, nơi đó nổi tiếng là ổ đầu gấu, Thẩm Chi mà đến đó, sợ là bao nhiêu năm cố gắng đều uổng phí."
……
Dưới ánh mắt đồng cảm của mọi người, tôi ôm đồ chuẩn bị rời đi.
Khi đi đến cầu thang, tôi nghe thấy bạn tốt của Cố Thâm khuyên anh ta:
"Thẩm Chi bị khiếm thính, cậu quên rồi à? Một mình cô ấy đến trường khác, lỡ bị bắt nạt thì sao?"
"Hai người lớn lên cùng nhau, trước đây cậu thích cô ấy như vậy, thật sự nỡ lòng đuổi đi sao"
Cố Thâm dựa vào tường, cười khẽ một tiếng:
"Có gì mà không nỡ? Trước kia là trước kia, thanh mai không bằng người mới, cậu chưa nghe sao?"
"Hơn nữa, ba tháng sau, tôi sẽ cho cô ấy quay lại."
Nói xong, anh ta dường như nhận ra điều gì, ngẩng đầu lên.
Nhìn thấy tôi đang đứng ở cầu thang.
Ánh mắt dừng lại trên đôi tai hơi sưng đỏ của tôi, nhíu mày.
Theo bản năng bước lên nắm lấy tay tôi:
"Đi, tôi dẫn cậu đi mua máy trợ thính mới trước đã."
"Cứ coi như tôibồi thường cho cậu."
Tôi lắc đầu:
"Không cần đâu, máy trợ thính đó vốn là cậu tặng tôi mà."
"Bây giờ, huề nhau."
Khoảnh khắc anh ta làm vỡ máy trợ thính của tôi, cơn đau nhói bên tai khiến tôi quyết tâm, không muốn có bất kỳ vướng mắc nào với Cố Thâm nữa.
3
Cố Thâm ngẩn người.
Chiếc máy trợ thính đó là món quà anh ta tặng tôi vào sinh nhật mười bảy tuổi.
Cố gia vốn không có thói quen cho con cái tiêu xài hoang phí, tiền tiêu vặt của Cố Thâm cũng không nhiều, chiếc máy trợ thính này, là anh ta làm thêm hai tháng hè năm ngoái mua cho tôi, vì chuyện này còn tiêu hết cả tiền tiêu vặt.