Yêu Thầm - Chương 11

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

“Sao còn đi cùng nhau nữa?”


Tôi giải thích cho có lệ:


“Không quen.”


Giang Dã ngẩng đầu, trong mắt mang theo vẻ ủy khuất.


“Đúng vậy, không quen, chỉ là vừa rồi hôn nhau nửa tiếng đồng hồ thôi.”


Không chỉ hôn nhau nửa tiếng đồng hồ.


Lúc kết thúc còn dính tơ.


Môi mỏng màu hồng nhạt của anh ấy đến bây giờ vẫn còn ửng đỏ.


May mắn là người phục vụ mở cửa lên món, một đám người ồn ào muốn ăn hết tiền lương của thầy chủ nhiệm.


Không ai nghe rõ lời anh ấy nói.


16


Một nhóm người ăn cơm xong ở nhà hàng, ồn ào nói mọi người đều đã thành niên rồi, thời gian còn sớm, hiếm khi tụ tập, muốn đến quán bar chơi một lát.


Thầy chủ nhiệm không yên tâm, dứt khoát đi cùng luôn.


Hát một lúc, có người đề nghị chơi trò thật lòng mạo hiểm.


Sau vài vòng, miệng chai dừng lại trước mặt Giang Dã.


Anh ấy chọn thật lòng, sau đó rút ra một tấm thẻ.


Chàng trai ngồi bên cạnh anh ấy lớn tiếng đọc câu hỏi trên thẻ ra.


“Cậu có người mình thích không? Cô ấy ở đây không?”


Giang Dã nhìn tôi một cái.


Theo bản năng tôi thấy chột dạ.


Giống như những bạn học khác, giả vờ tò mò, nhìn mặt Giang Dã.


Thực tế trong lòng hoảng loạn một phen.


Dù sao thì thầy chủ nhiệm vẫn còn ở đây, nếu để thầy biết chúng tôi ở bên nhau, tôi luôn cảm thấy có chút ngại ngùng.


Thấy tôi như vậy, khóe môi anh ấycong lên càng lớn hơn.


“Có.”


Hầu như không cần suy nghĩ, anh ấy thừa nhận.


Tất cả mọi người đều kinh ngạc.


Ngay cả chủ nhiệm lớp cũng rất ngạc nhiên.


Trừng lớn đôi mắt nhìn chằm chằm vào mặt Giang Dã.


“Ai?”


“Ai cho cậu yêu thầm dưới mí mắt của tôi vậy, Giang Dã, tin hay không tôi sẽ mời phụ huynh đến.”


Những người khác đồng thanh chậc một tiếng.


“Thầy chủ nhiệm, chúng em đều đã thành niên rồi.”


“Còn nữa, chúng em đã thi đại học xong rồi, cảm ơn.”


“Đúng vậy, thầy vẫn không nghe, hay là thầy rời đi trước đi.”


Thầy chủ nhiệm đương nhiên không chịu.


Vẫn nhìn Giang Dã, tìm kiếm câu trả lời.


Anh ấy nhìn tôi, cầm ly thủy tinh lên nhấp một ngụm:


“Không phải yêu thầm.”


“Là yêu công khai.”


Tôi:……


Lặng lẽ cúi người đứng dậy muốn đi vào nhà vệ sinh trốn.


Giang Dã phía sau đột nhiên gọi tôi lại:


“Bảo bối, cậu nói đúng không?”


Tôi cảm thấy từng ánh mắt rơi xuống lưng tôi.


Khi tay sắp nắm vào tay nắm cửa, tôi thở phào nhẹ nhõm.


Dù sao tôi cũng không quay đầu lại, ai biết Giang Dã gọi ai là bảo bối.


Tôi bướng bỉnh mở cửa.


Ngay giây tiếp theo, có người đứng sau lưng tôi, nắm lấy tay tôi đặt trên tay nắm cửa.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo